Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Chương 83: Hòa ly?
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Phụ vương không để ý đến con, mẫu phi cũng không có ở đây.” Tiểu Tiễn Chi cất giọng đáng thương vô cùng, dường như đã phải chịu sự tủi thân rất lớn.
“Thôi nào, đừng khóc nữa, hoàng thúc tổ ở đây rồi.”
“Hoàng bá phụ cũng có mặt rồi đây.” Hoàng Đế cũng tiến lên an ủi Tiểu Tiễn Chi.
Tấn Vương nhìn hai người họ với ánh mắt u ám, rồi nở một nụ cười trào phúng với Minh Châu: “Ta cứ tưởng ba ngày nay nàng gặp chuyện gì, hóa ra lại có người bầu bạn, vui vẻ đến quên cả trời đất.” Hắn nói với giọng điệu quái gở.
Khi còn yêu Minh Châu, hắn như bị che mắt, rất nhiều chuyện bất thường hắn đều tự động tìm lý do hợp lý để biện minh cho nàng, hoàn toàn không hề nghi ngờ. Nhưng khi tình yêu của hắn chịu đả kích mà nguội lạnh, những chuyện bất thường trước kia bỗng chốc ùa về trong đầu hắn.
Thật đúng là nực cười! Hóa ra hoàng huynh tốt của hắn, hoàng thúc tốt của hắn đều thèm muốn thê tử của hắn!
Cái gì mà vì thích Chi Chi nên mới đối xử tốt với Minh Châu, rốt cuộc là thích Chi Chi hay là mẫu thân của Chi Chi?
Nực cười thật, hắn cứ như một tên ngốc, bị ba người bọn họ hợp tác trêu chọc. Hắn còn cùng bọn họ diễn màn huynh đệ thân thiết, thúc hiền từ cháu hiếu thảo, chỉ sợ bọn họ từ lâu đã ngấm ngầm cười nhạo hắn là một tên khờ! Cứ tùy tiện tìm một cái cớ là có thể lừa gạt được hắn.
“Minh Châu.” Thấy Tấn Vương đang kích động, Hoàng Đế lo lắng gọi tên Minh Châu.
Tấn Vương nhìn Hoàng Đế bằng ánh mắt chán ghét. Trước kia hắn cung kính bao nhiêu thì giờ đây lại hận bấy nhiêu, Minh Châu là để hắn ta gọi sao?
Minh Châu quay đầu nhìn hắn một cái, ý bảo hắn không cần nhúng tay vào: “Có một số việc, dù thế nào cũng phải nói cho rõ ràng.” Minh Châu cố ý nói câu này cho Tấn Vương nghe.
“Tốt thôi!” Tấn Vương cũng có chung suy nghĩ rằng có một số việc cần nói rõ ràng. Hắn không quan tâm đến sự cảnh giác của An Dật Vương và Hoàng Đế mà kéo Minh Châu vào phòng, dưới ánh mắt của mấy người họ, lần nữa đóng cửa phòng lại.
“Vương gia.” Thi Minh Nguyệt nóng lòng, định xông lên ngăn cản.
Trong mắt nàng, Tấn Vương phi là một nữ nhân nguy hiểm với lòng dạ độc ác. Nàng lo lắng Tấn Vương phi lại nói những lời kích động, cơ thể suy yếu của Tấn Vương sẽ không chịu nổi.
“Đây là chuyện của bọn họ.” Hoàng Đế đặt tay lên vai Thi Minh Nguyệt, ý bảo nàng đừng nhúng tay vào.
Thi Minh Nguyệt: “...”
Trong phòng, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của Minh Châu cùng với từng tiếng thở dốc nặng nề của Tấn Vương.
Rất lâu sau, Minh Châu mới lên tiếng: “Ngài có thể buông ta ra không? Ngài nắm tay ta đau quá.”
“Đau sao, nàng cũng biết đau à?” Tấn Vương không những không buông tay Minh Châu ra, ngược lại còn nắm chặt hơn.
Minh Châu: “...”
“Ngài thật sự làm ta đau đấy, có biết không.” Minh Châu không giãy ra được, bèn giơ tay tát Tấn Vương một cái.
Mặt Tấn Vương bị đánh lệch đi, bàn tay to của hắn cũng theo bản năng buông Minh Châu ra.
“Ngài oan ức, ngài oan ức chuyện gì?” Minh Châu nhìn Tấn Vương bằng ánh mắt chán ghét: “Lúc trước là ngài mang theo Thôi Văn Đạo đến Cẩm Tâm Các, cũng là ngài nói người ngài muốn tìm là ta. Ta chưa bao giờ nói rằng ta chính là nữ nhân đêm đó, là ngài tự cho mình là đúng mà gán thân phận này cho ta. Ta sai ở đâu?” Minh Châu vừa nói vừa khóc nức nở.
“Sai lầm duy nhất của ta chính là không nên vì không có ký ức về đêm đó mà tin rằng điều ngài nói là sự thật, sau đó vô cùng vui vẻ thuận theo ngài.”
Tấn Vương không nói lời nào.
“Thấy sắc nảy lòng tham là ngài, nhận nhầm người cũng là ngài, kết quả lại thành tất cả đều do ta sai? Có phải vì thân phận của ta thấp kém, chỉ là hoa nương nên ngài đã cho rằng ta muốn bay lên cành cao, cố ý lừa gạt ngài?”
“Vậy Thi Tinh Thần thì sao?” Tấn Vương ngẩng đầu, trừng mắt nhìn chằm chằm Minh Châu: “Ta không tin nàng không hề nghi ngờ rằng nó là con trai của ta, cho nên nàng cố ý để Chi Chi đẩy nó xuống nước, nàng muốn giết nó sao?”
“Đúng vậy.” Minh Châu lớn tiếng đáp: “Vì sao ta không thể giết nó? Ta không biết chân tướng, ta chỉ cho rằng trượng phu yêu thương ta vậy mà lại phản bội ta. Rõ ràng đã hứa hẹn chỉ có một mình ta nhưng lại lừa dối ta mà sinh con cùng với nữ nhân khác. Vì sao ta không thể vì gia đình của ta, vì con trai của ta, diệt trừ kẻ xen vào kia?”
“Nhưng nó vẫn chỉ là một đứa trẻ, nó mới ba tuổi rưỡi, nó không hiểu gì cả, nó còn rất thích nàng nữa.” Hoa Tinh đã kể hết mọi chuyện cho hắn từ đầu đến cuối: “Sao nàng có thể ra tay được chứ?”
“Vậy ngài muốn ta phải làm sao bây giờ? Mặc kệ sao, sau đó nhìn đứa nhỏ này cùng với mẫu thân của nó cướp đi tất cả mọi thứ của ta?” Minh Châu thất vọng nhìn Tấn Vương: “Ngài thật sự làm ta quá thất vọng, thứ ngài thích không phải là ta. Ngài thích nhan sắc của ta, là vẻ diễm lệ này của ta, là dáng vẻ ngu xuẩn bên ngoài của ta. Một khi ta có chút ý xấu nào thì ngài sẽ nghi ngờ ta rồi tiện đà xa lánh ta.”
Tấn Vương: “...”
“Nếu như ngài không thể chấp nhận ta, nhận định ta là một nữ nhân mang lòng dạ xấu xa, nhận định rằng ta lừa gạt ngài, một lòng một dạ muốn đòi lại sự công bằng cho con trai ruột của ngài, vậy… hãy buông tay đi! Chúng ta hòa ly, ta sẽ không chiếm giữ vị trí Tấn Vương phi nữa, trả lại vị trí đó cho con trai ngài cùng với mẫu thân của nó.”
“Hòa ly?” Tấn Vương lẩm nhẩm trong miệng rồi sau đó cười lạnh lùng: “Sau khi hòa ly thì sao? Nàng sẽ vào cung sao? Hay là đến An Dật Vương phủ theo hoàng thúc, làm chuyện mà cả thiên hạ không tán đồng, làm An Dật Vương phi?”