Minh Châu kiên quyết đòi hưu phu

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đây không phải chuyện ngài có thể quản.” Giọng nói của Minh Châu rất lạnh lùng.
“Nàng nằm mơ.” Tấn Vương siết chặt Minh Châu, trong mắt tràn ngập cảm xúc phức tạp, vừa yêu vừa hận. Yêu đến mức muốn lập tức tha thứ cho nàng, nhưng lại hận đến nỗi muốn kéo nàng cùng chết chung.
Dù sao cũng tốt hơn trạng thái giằng co đã bước một chân xuống vực sâu như hiện tại.
“Vậy thì tùy ngài.” Sắc mặt Minh Châu thờ ơ, lãnh đạm: “Ngài đã có nữ nhân khác, có con riêng, đã bội ước với ta. Vậy ta cũng không cần phải tuân thủ nghiêm ngặt trách nhiệm của một Tấn Vương phi nữa. Ta sẽ không can dự vào chuyện của ngài với Thi Minh Nguyệt và đứa con kia, một gia đình ba người của các người. Ngài cũng đừng truy hỏi sau này ta sẽ làm gì.” Minh Châu thầm nghĩ, mình đã tiêm cho Tấn Vương một liều vắc-xin rồi, cũng coi như là tốt bụng lắm. Ít nhất cũng để hắn có sự chuẩn bị.
Tấn Vương: “...”
Nàng muốn làm gì? Nàng rốt cuộc còn muốn làm gì nữa? Tấn Vương nhìn chăm chăm vào Minh Châu.
Trong tầm mắt hắn là dung nhan diễm lệ trước sau như một, khiến người ta lóa mắt. Bất kể khi nào, ở đâu, nàng đều có thể dễ dàng lay động tâm trí hắn. Nàng đã cắm rễ vào trong máu thịt của hắn, sinh trưởng trong linh hồn hắn. Muốn hắn buông tha nàng ư? Trừ phi hắn chết đi hồn bay phách tán, bằng không thì nàng đừng bao giờ mơ tưởng.
Chính nàng đã sa vào tay hắn. Một khi nàng đã là của hắn, thì vĩnh viễn sẽ là của hắn.
Hoàng Đế và An Dật Vương đã thừa cơ hắn không để ý mà xen vào. Thế nhưng, chỉ cần hắn không buông tay, bọn họ vĩnh viễn chỉ có thể ẩn mình trong bóng tối.
Khi Minh Châu và Tấn Vương bước ra, vẻ mặt hai người đều lạnh lùng, không ai để ý đến ai.
Đúng lúc này, hạ nhân đến báo, Thi Tinh Thần tỉnh rồi.
"Con trai chàng tỉnh rồi, chàng không đi xem sao?" Minh Châu mỉa mai.
Tấn Vương vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không lên tiếng.
Tiểu Tiễn Chi vẻ mặt bối rối, nó khó hiểu nhìn Minh Châu hỏi: "Mẫu phi, Chi Chi ở đây mà!" Vừa nói, nó vừa nhìn Tấn Vương đầy mong đợi: “Phụ vương, bế Chi Chi!” Nó duỗi cánh tay nhỏ bé về phía Tấn Vương.
Tấn Vương không bế nó, mà từ từ đưa tay sờ ngực mình. Nơi đó vẫn còn đau nhói, là di chứng từ việc lấy máu tim cứu Thi Tinh Thần ba ngày trước để lại.
Thi Minh Nguyệt vô cùng bất mãn với thái độ của Minh Châu dành cho Tấn Vương. Rõ ràng lỗi là của nàng ta, nhưng tại sao nàng ta lại có thể chính đáng đâm dao vào tim Tấn Vương như vậy? Chẳng lẽ hai nam nhân đứng sau lưng che chở nàng ta đã ban cho nàng ta sự can đảm đó sao? Một người là An Dật Vương, một người là Hoàng Đế. Một là Hoàng thúc của Tấn Vương, một là Hoàng huynh của Tấn Vương. Thật đúng là có bản lĩnh! Nàng ta sợ rằng Minh Châu sẽ không bao giờ hiểu rằng nhan sắc rồi cũng sẽ tàn phai, và việc dùng sắc đẹp để khiến người khác yêu mình sẽ không thể bền lâu. Nàng ta chờ xem Minh Châu sẽ phải tự mình nếm trải quả đắng.
"Vương gia." Thi Minh Nguyệt bình tĩnh nhìn Tấn Vương: "Từ nhỏ Thần Thần chưa từng gặp qua phụ thân. Thiếp nghĩ nó rất mong được gặp ngài, và chắc chắn sẽ rất thích ngài."
Chưa từng gặp phụ thân, lòng Tấn Vương dâng lên vị đắng chát. Thôi thì, chuyện này cuối cùng vẫn phải giải quyết. Hắn gật đầu với Thi Minh Nguyệt. Không để ý đến Minh Châu và những người khác, hắn lập tức đi theo Thi Minh Nguyệt đến gặp Thi Tinh Thần.
Minh Châu: "..."
Minh Châu mím chặt môi, dậm chân tức giận. Nàng nhìn Hoàng Đế hỏi: "Ngài có thể hạ chỉ để ta hưu phu hay không? Ta nhìn bộ dạng như đã chết của Tấn Vương là ta lại càng tức giận.”
Hoàng Đế bất đắc dĩ: "Trẫm có thể hạ chỉ cho nàng hòa ly nhưng chuyện hưu phu lại quá lớn lao, chỉ sợ trên dưới triều đình và dân chúng sẽ tranh cãi ồn ào."
Minh Châu bất mãn: "Ta chính là muốn hưu phu, hòa ly thì tính là gì? Không phải lỗi do ta, nếu hòa ly, mọi người sẽ nghĩ Tấn Vương không cần ta nữa. Nhưng ta muốn cho cả thiên hạ biết, chính ta không cần Tấn Vương, Khương Minh Châu ta không thèm Tề Tử Ngọc! Ta muốn công khai hưu bỏ hắn!”
Hoàng Đế có chút khó xử.
"Rốt cuộc ngài có đồng ý hay không? Nếu không đồng ý thì sau này đừng tới gặp ta nữa."
Nói rồi, Minh Châu đi đến bên cạnh An Dật Vương, ấm ức ôm chầm lấy An Dật Vương, tựa đầu nhỏ lên vai An Dật Vương mà nói: "Hoàng thúc, ta đau lòng quá!"
"Vậy nàng còn muốn ở lại Tấn Vương phủ sao? Cùng ta về An Dật Vương phủ đi!" An Dật Vương nhỏ giọng hỏi nàng.
Minh Châu ngẩng đầu lên: "Ngươi không sợ chuyện của chúng ta bị lộ ra ngoài, người ta sẽ nói ngươi già mà không biết giữ thể diện sao?"
An Dật Vương lắc đầu: "Ta chỉ sợ nàng rời xa ta."
Minh Châu xúc động: "Hoàng thúc, vẫn là người đối xử với ta tốt nhất."
"Ừm." An Dật Vương khẽ đáp, nhìn Hoàng Đế đầy thách thức.
Nhìn thấy chưa? Điều Minh Châu cần là một tình yêu toàn tâm toàn ý, không vướng bận lợi ích hay thỏa hiệp. Nếu không thể dành tất cả mọi thứ cho nàng, không sợ những lời đàm tiếu của thế gian, thì hãy từ bỏ càng sớm càng tốt. Sẽ tốt hơn nhiều so với việc sau này vì một số lý do bất đắc dĩ mà trở mặt thành thù, gây ra cảnh tượng khó coi.
Ánh mắt Hoàng Đế tối lại.
Hắn nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
"Minh Châu." Hắn đột nhiên lên tiếng: "Cùng trẫm trở về hoàng cung đi! Sau khi trở về cung, trẫm sẽ hạ chỉ cho nàng hưu phu, sau đó phong nàng làm Ngu Quốc phu nhân. Hưởng phẩm cấp Nhất phẩm phu nhân cao quý. Sẽ có thực ấp, đất phong và phủ đệ riêng. Trẫm sẽ chọn cho nàng phủ đệ sang trọng nhất, không hề thua kém Tấn Vương phủ. Nếu nàng muốn, trẫm cũng có thể cho nàng năm trăm cấm vệ quân, nếu ai dám bất kính với nàng, nàng có thể sai cấm vệ quân này bắt người ngay lập tức.”
Minh Châu: "..."
Ánh mắt Minh Châu đột nhiên sáng lên, nàng nhìn Hoàng Đế với đôi mắt sáng ngời.