Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 123: Tiên sơn trên biển
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phàm tìm một quán ăn để dùng mì.
“Đồ ăn ở đây thật dở tệ! Huynh xem, mì thịt bò chỉ có vài miếng thịt, lại vừa mặn vừa chát, thế mà dám đòi một trăm nguyên.” Diệp Phàm bực bội nói.
Mộ Liên Bình nhìn Diệp Phàm, thầm nghĩ: Diệp thiếu nói vậy hình như không có sức thuyết phục lắm. Không thích ăn mà lại gọi đến ba chén, đúng là sức ăn tốt thật!
“Liên Bình, huynh cũng tới đây à!” Một người đàn ông mập mạp, toàn thân đeo đầy vàng, xuất hiện trước mặt mấy người Diệp Phàm.
Diệp Phàm chớp mắt nhìn gã mập vừa xuất hiện, ghé đến tai Vân Hi thì thầm: “Người này trông có vẻ không tồi.” Có thể xem xét làm khách hàng lâu năm một chút.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm, không cần đoán cũng biết Diệp Phàm đang tính toán gì.
Mộ Liên Bình kinh ngạc nhìn Diệp Phàm một cái, thầm nghĩ: Ánh mắt của Diệp Phàm vốn rất cao, không ngờ lại để mắt đến Võ Dịch Phong.
“Vị bằng hữu này, mời ngồi.” Bạch Vân Hi lên tiếng.
“Đa tạ.” Võ Dịch Phong ngồi xuống ghế bên cạnh.
“Diệp thiếu, đây là bằng hữu của ta, Võ Dịch Phong, hắn là người mở khách sạn.” Mộ Liên Bình giới thiệu với Diệp Phàm.
Diệp Phàm chớp mắt: “Mở khách sạn? Không phải người tu luyện cổ võ sao?”
Võ Dịch Phong gãi đầu: “Cổ võ đâu dễ tu luyện như vậy! Tu vi của ta đã dậm chân tại chỗ nhiều năm, dù sao cũng không thể tăng lên, chi bằng tìm cách kiếm chút tiền, hưởng thụ nhiều một chút cũng có lợi.”
Diệp Phàm gật đầu: “Có lý.”
Mộ Liên Bình cười khổ một tiếng. Nếu tu luyện cổ võ đến cảnh giới cao siêu, tiền muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu, vậy nên nói hoàn toàn từ bỏ là không có khả năng.
Nhưng tu luyện cổ võ quá khó khăn, rất nhiều người tu luyện mười mấy năm mà tu vi cũng không tiến triển, số người bỏ cuộc giữa chừng không ít.
Võ Dịch Phong tuy là người của tứ đại gia tộc cổ võ, Võ gia, nhưng hắn chỉ thuộc nhánh phụ của Võ gia, tài nguyên đến tay không nhiều lắm. Khi Võ Dịch Phong hai mươi tuổi đã rời khỏi Võ gia, dấn thân vào thương trường. Võ Dịch Phong dựa vào kinh doanh để kiếm tiền đổi lấy tài nguyên tu luyện, địa vị trong Võ gia cũng tốt hơn một chút.
“Diệp thiếu thật lợi hại, mới vừa đối mặt đã khiến Dương Lãnh Tuyết hộc máu. Nữ nhân kia vẫn luôn vô cùng kiêu ngạo, cho rằng bản thân mình là vô địch cùng thế hệ.” Võ Dịch Phong tràn đầy ngưỡng mộ nói.
Mộ Liên Bình sửng sốt một chút, hoang mang hỏi: “Hộc máu? Dịch Phong, huynh nhầm rồi, Diệp thiếu không hề giao thủ với nàng ấy, chỉ đứng đối mặt một chút thôi mà.”
Võ Dịch Phong nhìn Mộ Liên Bình với vẻ kỳ lạ: “Không có sao? Dương Lãnh Tuyết đã rời đi rồi, nghe nói nàng nội thương rất nghiêm trọng, sao huynh lại không biết?”
Tu giả cổ võ bị nội thương rất có khả năng sẽ khiến tu vi dậm chân tại chỗ.
Dương Lãnh Tuyết bị thương khiến cho cấp cao của Dương gia chú ý cao độ.
Vốn dĩ chuyện Dương Lãnh Tuyết bị nội thương là cơ mật, cố tình đệ đệ ngu ngốc của nàng lại đi khắp nơi rêu rao oán trách Diệp Phàm đã ra tay với tỷ tỷ hắn, muốn tìm Diệp Phàm báo thù, muốn đánh Diệp Phàm đến mức mẹ không nhận ra. Kết quả, mọi người lập tức liền biết.
Mộ Liên Bình không cho là đúng lắc đầu: “Không có! Lúc ta rời đi nàng ấy vẫn còn rất tốt.”
Võ Dịch Phong: “……”
Mộ Liên Bình đi ra khỏi quán ăn, không khỏi cảm thấy như lọt vào sương mù.
“Diệp thiếu, huynh biết chuyện của Dương Lãnh Tuyết là sao không? Có khi nào là vu khống cho huynh!” Mộ Liên Bình hỏi.
Diệp Phàm bình tĩnh đáp: “Không phải vu khống! Quả thật là ta làm.”
“Huynh làm?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Nữ nhân kia thả uy áp muốn dọa ta sợ, ta có thể bị nàng dọa sợ sao? Vậy nên ta liền phản công lại. Chủ yếu là nữ nhân kia quá giữ thể diện, lúc ấy cố gắng chống chịu, đại khái là đợi chúng ta rời đi mới chịu hộc máu. Nếu lúc ấy nàng phun ra thì cũng không đến mức nghẹn đến nội thương.”
Mộ Liên Bình tràn đầy kinh ngạc. Cổ võ tu luyện đến trình độ nhất định sẽ sinh ra uy áp, chỉ cần thả cỗ uy áp này ra sẽ khiến người khác cảm thấy không thoải mái.
Hắn cũng từng nghe đến chuyện uy áp có thể đả thương người khác này, nhưng mới chỉ nghe nói mà thôi. Chỉ người có tu vi cao cường đến xuất thần nhập hóa mới có năng lực làm được, Mộ Liên Bình không nghĩ tới tu vi của Diệp Phàm đã đến mức này rồi.
“Diệp thiếu thật lợi hại!” Mộ Liên Bình nói.
Diệp Phàm khiêm tốn vẫy vẫy tay: “Bình thường thôi, bình thường thôi.”
……
Diệp Phàm đi ra khỏi quán ăn, lại một lần nữa đi dạo trên trấn nhỏ. Một cửa hàng bán tranh đã thu hút sự chú ý của Diệp Phàm.
“Đó là cửa hàng gì?” Diệp Phàm chỉ vào một nhà bán tranh thủy mặc hỏi.
“Đây là cửa hàng Họa Tiên Các. Người sáng lập ra Họa Tiên Các là một họa sư, dùng hội họa để nhập đạo. Con cháu đời sau cũng đều là họa sư, bất quá, truyền đến bây giờ, danh họa càng ngày càng ít, Họa Tiên Các cũng có chút sa sút.” Tổ tiên Họa Tiên Các vừa vẽ tranh đã có pháp khí, hiện giờ sau khi vẽ xong còn phải tìm người khai quang.
Bất quá, lạc đà dù gầy vẫn hơn ngựa. Tài năng hội họa của họa sư Họa Tiên Các vẫn tinh xảo, tác phẩm làm ra vẫn rất được hoan nghênh.
“Diệp thiếu có để mắt đến gì sao?” Mộ Liên Bình lên tiếng.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng là có một bức.”
“Bức nào vậy, ta đi hỏi giá cả một chút?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Bức số ba bên trái.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được.”
Mộ Liên Bình nhìn bức họa, không khỏi có chút nghi hoặc.
Trên tường cửa hàng treo hơn hai mươi bức họa, chỉ có bức Diệp Phàm để mắt đến là không phải pháp khí được khai quang.
Bạch Vân Hi vào tiệm hỏi giá cả một chút, ngoài dự đoán, giá của bức họa này lại cao tới năm ngàn vạn.
“Huyền Dẫn, huynh thiếu tiền đến điên rồi sao? Bức họa này cũng không phải pháp khí, sao có thể quý như vậy?” Mộ Liên Bình đi theo Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi vào cửa hàng, Mộ Liên Bình nhịn không được lên tiếng chất vấn.
Họa sư Họa Tiên Các Lạc Huyền Dẫn hiển nhiên là quen biết Mộ Liên Bình, nghe vậy không hề hoang mang đáp: “Mộ thiếu, có lẽ ta sẽ lừa mấy người không hiểu một chút, nhưng cũng sẽ không lừa huynh. Bức họa này tuy không phải pháp khí, nhưng nó quý giá hơn pháp khí nhiều, giá trị toàn bộ bức họa ở đây cũng không sánh bằng nó.”
Mộ Liên Bình tò mò hỏi, “Quý giá như vậy? Không biết bức họa này quý ở điểm nào?”
“Bức họa này vẽ một tòa tiên sơn! Nói như vậy Mộ thiếu hẳn cũng đã rõ ràng. Thời đại ngày nay, động phủ của tiên sơn hầu hết đều đã bị phá hủy, tu giả có chút ánh mắt chuyển tầm nhìn tới biển.” Diện tích hải dương rộng lớn, có lẽ còn rất nhiều lĩnh vực chưa bị phát hiện.
“Ba ngọn thần sơn trên biển, Phương Trượng, Doanh Châu, Bồng Lai; mười châu trên biển, Tổ Châu, Doanh Châu, Huyền Châu, Viêm Châu, Nguyên Châu, Lưu Châu, Sinh Châu, Phượng Lân Châu, Tụ Quật Châu. Ba ngọn đại sơn cùng mười châu đều là nơi tu giả cổ võ tha thiết mơ ước, không ít tu giả cổ võ dành cả đời theo đuổi, nhưng cuối cùng đều không tìm được. Bức họa này có quan hệ gì sao?” Mộ Liên Bình hỏi.
“Bức họa này vẽ một tiên sơn, được một tiền bối Họa Tiên Các của chúng ta vẽ ra vào mười năm trước. Vị tiền bối này tìm kiếm bóng dáng tiên sơn tám năm trời cũng không thu hoạch được gì. Hai năm trước, hắn ngẫu nhiên gặp được tiên sơn trong bức họa.”
“Hắn tìm được tiên sơn?” Mộ Liên Bình khó tin hỏi.
Huyền Dẫn lắc đầu: “Nếu tìm được thì đã tốt. Thứ tiền bối đó nhìn thấy là hải thị thần lâu (cảnh tượng hư ảo).”
“Chỉ là hải thị thần lâu thôi sao?”
Huyền Dẫn gật đầu, “Sau khi tiền bối nhìn thấy hải thị thần lâu, hắn lại lang thang trên biển thêm hai năm, không thu hoạch được gì. Tiền bối cảm thấy thời gian không còn nhiều, đành phải trở về. Sau khi trở về, hắn liền vẽ ra tiên sơn đã nhìn thấy. Ngày hôm trước, vị tiền bối kia đã vĩnh viễn rời xa cõi đời.”
“Thì ra là thế!” Mộ Liên Bình hiểu ra gật đầu.
Bạch Vân Hi nhìn Huyền Dẫn một cái, nhàn nhạt nói: “Nếu đúng như lời huynh nói, giá trị bức họa này hẳn là không chỉ năm ngàn vạn. Ta nghĩ bức họa này chỉ là vẽ lại, hơn nữa không chỉ có một bức.”
Huyền Dẫn cười cười gật đầu: “Không sai, quả thật không chỉ có một bức. Tiên sơn khó tìm, nếu có nhiều người, tỷ lệ tìm được mới có thể lớn hơn một chút.”
Mộ Liên Bình: “……” Nói đường hoàng như vậy không phải vì muốn kiếm nhiều tiền hơn thôi sao?
Diệp Phàm nhìn về phía Bạch Vân Hi: “Tên nhóc này bụng dạ thật khó lường!”
Bạch Vân Hi sảng khoái quẹt thẻ, mua bức họa về.
……
Diệp Phàm cuộn bức họa lại, hai mắt đều sáng rực: “Không ngờ lại vẽ trên biển, vậy tìm chút thời gian ta phải ra biển một chút, ta muốn một du thuyền thật xa hoa.”
“Trên bức họa này có thứ gì huynh muốn sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Đúng vậy, ta muốn cái cây trên bức họa kia.”
Bạch Vân Hi gật đầu, âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Thời điểm vừa tới địa cầu, Diệp Phàm cảm thấy linh khí nơi này quá loãng, e là không thể trông cậy việc lên Trúc Cơ. Bất quá, một đường tu luyện này, Diệp Phàm phát hiện cơ duyên của hắn cũng không tệ lắm, hiện tại còn phát hiện Tử Diệp Bồ Đề.
Ở tu chân giới, người tu chân muốn vào Trúc Cơ, nhất định cần có Trúc Cơ Đan. Không có Trúc Cơ Đan, trừ khi là tu chân giả thiên linh căn thiên phú tuyệt hảo, những người khác cơ bản là không thể vào Trúc Cơ.
Tuy rằng Diệp Phàm tự nhận thông minh tuyệt đỉnh, nhưng cũng không dám mơ tưởng không cần Trúc Cơ Đan cũng có thể tới Trúc Cơ.
Ở tu chân giới, vì nhu cầu lớn, Tử Diệp Bồ Đề được trồng với số lượng lớn. Dưới sự lạm dụng, số lượng còn sót lại chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Diệp Phàm không nghĩ tới Tử Diệp Bồ Đề vốn vô cùng quý giá ở tu chân giới lại xuất hiện trên địa cầu.
Diệp Phàm mang theo bức họa, chạy về khách sạn thuê tạm thời, đi được một đoạn không khỏi nhíu mày lại.
Dương Ngạo mang theo mấy tu giả cổ võ chặn đường đi của Diệp Phàm.
“Các ngươi muốn làm gì?” Diệp Phàm hỏi.
Dương Ngạo với vẻ mặt cao ngạo nhìn Diệp Phàm: “Thằng nhóc thối, ngươi lại dám ra tay với tỷ tỷ ta, ngươi không muốn sống nữa! Hôm nay ta nhất định phải cho ngươi biết lợi hại!”
Diệp Phàm nhìn Dương Ngạo kiêu căng ngạo mạn, thầm nghĩ: Thằng nhóc này đúng là đủ ngu ngốc! Bị đánh cho một trận còn không biết điều, chạy tới cửa đòi ăn đòn lại.
“Ngươi là thủ lĩnh? Mấy người bên cạnh ngươi còn mạnh hơn ngươi, sao ngươi làm thủ lĩnh được vậy?” Diệp Phàm khó hiểu hỏi.
Dương Ngạo đỏ mặt lên. Tư chất của hắn còn kém hơn Mộ Liên Bình, nhưng tỷ tỷ hắn là Dương Lãnh Tuyết, tỷ tỷ còn rất thương yêu hắn, vậy nên người Dương gia mới cho hắn chút mặt mũi.
Diệp Phàm hai tay chống lưng nhìn mấy người trước mặt: “Thực lực của các ngươi quá kém, ta còn ngại so đo với các ngươi, các ngươi thức thời thì tránh đi một chút đi.”
Dương Ngạo thẹn quá hóa giận nhìn Diệp Phàm: “Tìm chết, mọi người, xông lên cho ta.”
Dương Ngạo vừa ra lệnh, mấy người đều sôi nổi vọt về phía Diệp Phàm.
“Nhàm chán.” Diệp Phàm phất tay một cái, mấy tu giả cổ võ xông tới đều ngã lăn ra đất, trên người có thêm một vết thương.
Dương Ngạo che miệng vết thương lại, căm hận nhìn Diệp Phàm.
“Không chịu nổi một đòn, Vân Hi, chúng ta đi thôi.” Diệp Phàm quay sang cười cười với Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi gật đầu, đuổi theo bước chân Diệp Phàm.
……….