Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 134: Phụ nhân bị quỷ ám
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Diệp Phàm rời khỏi khu dân cư, anh lại gặp được người phụ nữ đã quấy rầy Tiếu Trì kia.
Người phụ nữ đó liên tục lôi kéo người khác, oán trách Tiếu Trì không có phúc đức, đã giúp người đàn ông khác bắt cóc tức phụ hiếu thuận của nhi tử nàng, cho rằng Tiếu Trì nhận tiền của người ta để phá hoại hạnh phúc gia đình nàng.
Người phụ nữ kia còn nói tức phụ nàng hiếu thuận đến mức nào, tình cảm với nhi tử nàng tốt đẹp ra sao.
Sau đó lại nói tức phụ nàng có tiền, người đàn ông hiện tại đã kết hôn với tức phụ nàng đều là do nhìn trúng tài sản của tức phụ. Tiếu Trì còn giúp kẻ lừa đảo kia lừa gạt nữ hài nhà người khác. Cháu gái nàng đáng thương, bây giờ rơi vào trong tay cha kế, sau này không biết sẽ khốn khổ đến mức nào.
Diệp Phàm đứng bên cạnh nghe một hồi, không khỏi trợn trắng mắt.
Thời điểm nhi tử nàng ly hôn với tức phụ, nàng nhìn tức phụ chỗ nào cũng không vừa mắt, cảm thấy tức phụ lãng phí. Một ngăn tủ quần áo cũng chưa thấy đủ, cả ngày chỉ biết trang điểm lòe loẹt, tóc nhuộm vàng hoe, nhìn qua đã biết là không có phẩm hạnh.
Tiêu tiền mua một cái túi xách đã mấy ngàn tệ, thật là tạo nghiệp! Ở nông thôn, mấy ngàn tệ có thể làm được bao nhiêu chuyện chứ, bán mấy con gà mới được có từng đó mà thôi!
Người phụ nữ cảm thấy tức phụ không đúng tí nào, tính tình còn nóng nảy, cả ngày cãi nhau với nhi tử. Người ở nông thôn tới, tức phụ mặt cau mày có, trong thôn nhà nào có tức phụ như vậy đâu chứ!
Bà lão vốn cảm thấy tức phụ này là dựa vào nhi tử nàng mới có thể sống tốt như vậy. Tiền lương nhi tử một tháng chính là hai vạn tệ, trong thôn ai có bản lĩnh kiếm được nhiều tiền như vậy đâu!
Chỉ là, chờ nhi tử cùng tức phụ ly hôn, bà lão mới phát hiện mọi chuyện căn bản không phải như vậy.
Phòng ở là cha nương tức phụ mua, căn bản không phải của nhi tử.
Xe cũng là cho vay, mỗi tháng còn phải trả tiền xăng xe, tiền bảo trì. Công tác của nhi tử cũng là cha vợ tìm. Bên trên nhìn trúng nhi tử cũng chính là do có tầng quan hệ này. Hai phu thê vừa ly hôn, cấp trên vốn nhìn trúng nhi tử lại đổi mặt, thậm chí còn giáng chức nhi tử, tiền lương hạ xuống không ít.
Bà lão không nghĩ tới sau khi ly hôn lại gặp phải tình cảnh này, lập tức liền hối hận.
Bà lão nghĩ chờ thêm một đoạn thời gian nữa, để tức phụ nguôi giận, sau đó nhi tử cùng tức phụ phục hôn. Bà lão muốn nhi tử cùng tức phụ phục hôn, lại không hạ mặt mũi xuống được, cứ kéo dài một đoạn thời gian như vậy. Kết quả, chờ đến thời điểm bà lão mặt dày tới cửa đi tìm tức phụ, lại phát hiện tức phụ đã tái hôn.
Bà lão tức giận, đồng thời cũng cảm thấy không thể tưởng tượng được. Tức phụ đã ngoài ba mươi, còn mang theo cả một đứa con gái của chồng trước, vậy mà lại có nam nhân nguyện ý muốn. Cái này ở nông thôn quả thực là chuyện không thể tưởng tượng được. Bà lão cảm thấy người nam nhân cưới tức phụ này hơn phân nửa là kẻ lừa đảo, chỉ nhìn trúng tài sản sau lưng cha nương tức phụ.
Tiễn Diệp Phàm rời đi, Mộ Uyển có chút lo lắng nói: “Anh nói xem, nhà người kia cứ tiếp tục càn quấy như vậy thì phải làm sao bây giờ?”
Tiếu Trì gãi gãi đầu: “Tôi cũng không biết!” Rõ ràng là hắn có lý, nhưng lại gặp phải người không chịu nói lý, thật sự là không có cách nào! Cứ tiếp tục như vậy, hắn ngay cả cửa cũng không dám ra.
Mộ Uyển cau mày lại: “Cứ để bọn họ náo loạn như vậy cũng không phải chuyện tốt!”
Mộ Uyển nghĩ mấy người kia căn bản không biết bối cảnh nhà bọn họ, nếu biết, tuyệt đối sẽ không dám làm như vậy.
“Bằng không tôi nói với lão thông gia một tiếng, để hắn tìm mấy cảnh sát nhân dân tới đuổi người đi?” Mộ Uyển đề nghị.
“Như vậy có phải hơi chuyện bé xé ra to không?” Tiếu Trì xấu hổ nói.
Tiếu Trì là văn nhân, luôn có vài phần khí khái văn nhân.
Tuy rằng hắn là giáo thụ, xuất thân từ dòng dõi thư hương, nhưng tiền lương cũng không cao. Năm đó, Tiếu Liên Y gả vào Bạch gia, rất nhiều người đều nói nàng trèo cao, cũng tung ra rất nhiều lời đồn bất lợi về Tiếu Trì. Tiếu Trì cũng lo lắng con gái gả vào hào môn không dễ sống. Nhiều năm qua đi, có chuyện gì cũng đều là hắn tự mình giải quyết, rất ít khi đến nhờ vả Bạch gia.
Mộ Uyển lắc đầu: “Được rồi, vậy cứ xem thêm một thời gian đi.”
Mộ Uyển thầm nghĩ: Nhà người kia không có phòng ở, chỉ có thể tạm thuê nhà. Tiền nhà ở kinh đô không tiện nghi. Nàng nghĩ, bọn họ làm ầm ĩ một thời gian, kiểu gì cũng phải trở về quê. Kinh đô không dễ sống, muốn đứng vững gót chân ở chỗ này nào phải chuyện dễ dàng như vậy!
Tiếng đập cửa vang lên, Mộ Uyển mở cửa, phát hiện là hàng xóm cách vách.
“Bà Vương a, sao bà lại rảnh tới đây thế này?”
“Tôi tới hỏi thăm một chút. Các vị có biết người phụ nữ dưới lầu cả ngày mắng chửi Tiếu lão đầu không, buổi tối hôm nay nàng đã xảy ra chuyện. Người phụ nữ kia thật không e lệ, cả ngày bịa chuyện lung tung, hình như tối nay nàng trúng tà, cư nhiên nói ra hết sự thật.”
“Nàng nói với người ta cha nương tức phụ nàng lòng dạ hiểm độc! Mua phòng ở cho nhi nữ lại viết tên lão phu thê kia, lừa gạt nhi tử bọn họ.”
“Trong thôn bọn họ a, đồ của tức phụ chính là đồ của trượng phu. Kết quả, nhi tử cùng tức phụ ly hôn, lão phu thê kia lại bán phòng, bọn họ không chiếm được quyền lợi gì.”
“Nàng còn nói, nhi tử nàng lương một tháng chính là hai vạn tệ, nhưng quốc gia quá không phúc hậu, cư nhiên bắt nộp thuế! Nhi tử nàng kiếm tiền vất vả, bên trên còn đòi thu ba ngàn tệ, quá thiếu đạo đức!”
“Nàng nói tức phụ không tốt, không sinh được bé trai, do vậy nhi tử nàng mới đi tìm người phụ nữ khác sinh. Bất quá, tức phụ mới thấy nhi tử không còn phòng không còn xe, lập tức phá thai, tạo nghiệt mà!”
Tiếu Trì cau mày lại, trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Người trong tiểu khu này biết bối cảnh của hắn, không tin lời người phụ nữ kia, nhưng rất nhiều người không biết hắn a! Không chừng nghe xong lời người phụ nữ kia bày đặt, tin rằng hắn thu tiền làm việc xấu.
“Vừa vặn trong tiểu khu có người thu lại lời bà lão kia, truyền lên trên mạng, dư luận nghiêng về một bên mắng tra nam, còn chiếu theo xu thế người người đuổi đánh. Công tác của nam nhân này phỏng chừng phải thất bại rồi, tôi nghe nói vốn dĩ công tác của hắn còn tính là không tồi!” Bà Vương tràn đầy bát quái cảm thán.
Mộ Uyển hoang mang hỏi: “Sao bà lão kia lại đột nhiên nói thật chứ?”
Tiếu Trì tràn đầy trấn định cầm quạt giấy phe phẩy: “Cái này có cái gì phải kỳ quái! Đại khái là nói lỡ miệng đi.”
Tiếu Trì vừa nghe liền biết chuyện này chắc chắn do Diệp Phàm bày ra. Tiểu tử Diệp Phàm này nhiều thủ đoạn như vậy, khiến người khác phải nói thật chắc cũng không phải việc gì khó. Bất quá, loại chuyện này người một nhà biết là được.
“Nói đến đây cũng quái, hình như nàng thật sự trúng tà. Người phụ nữ kia vừa tỉnh lại liền kêu gặp quỷ, tình cảnh lúc đó có chút dọa người.”
Tiếu Trì cười cười: “Bà Vương a, bà đừng đại kinh tiểu quái, có lẽ là người phụ nữ kia hối hận, lương tâm không chịu được cho nên nói thật ra.”
“Nhưng trước sau tương phản cũng quá lớn, Tiếu giáo thụ, anh nói xem có phải tiểu khu này xảy ra chuyện gì không? Hai ngày trước có một nữ tặc té xỉu dưới tàng cây, hôm nay lại có bà lão tự dưng nói thật trước cửa tiểu khu. Bà Mộ, bà nói đi.” Bà Vương khẽ lắc đầu.
Mộ Uyển: “……”
Diệp Phàm về đến nhà không bao lâu, Bạch Vân Hi liền trở lại.
“Chuyện bên ngoại gia gia thế nào rồi?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm cười cười: “Đều giải quyết hết, có ta ra ngựa, em còn không yên tâm sao? Ta nói cho em biết, ngoại mẫu rất thích ta, ta quả nhiên người gặp người thích. Ngoại mẫu luyến tiếc ta rời đi, còn đóng gói rất nhiều đồ ăn ngon cho ta mang về.”
Bạch Vân Hi: “Ngoại gia gia, ngoại mẫu không có chuyện gì chứ……”
“Ngoại mẫu không có việc gì, ngoại gia gia lại có việc, hắn dây dưa không rõ với một người phụ nữ!”
Bạch Vân Hi cau mày lại: “Ngoại gia gia dây dưa không rõ cùng một người phụ nữ? Có phải anh lầm rồi không?”
“Không có! Ta vừa đến liền nhìn thấy một người phụ nữ dùng sức túm chặt quần áo hắn, thiếu chút nữa đã kéo quần áo hắn xuống rồi. May mắn ta đúng lúc đuổi tới, mới cứu ngoại gia gia ra khỏi ma trảo!”
Bạch Vân Hi nghi hoặc hỏi: “Anh nói thật?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đương nhiên, ta có thể lừa em sao?”
Bạch Vân Hi: “……”
Tiếu Trì buông điện thoại xuống, mặt đầy buồn bực, “Chết tiệt, tên Diệp Phàm vương bát đản này!”
Tiếu Trì kéo lấy cây quạt, hung hăng thổi gió cho mình.
Mộ Uyển lắc đầu nhìn Tiếu Trì: “Anh nóng như vậy sao? Đừng để bị nhiễm cảm. Còn nữa, sao anh lại mắng thô tục như vậy, để người khác nghe được không tốt! Anh chính là giáo thụ.”
“Đều là do Diệp Phàm bức, tên tiểu tử thối này!” Tiếu Trì tức giận mắng.
“Không phải Diệp Phàm khá tốt sao? Anh đã lớn như vậy rồi, đừng chấp nhặt với người nhỏ tuổi!”
Tiếu Trì đỡ trán: “Hắn nói với Vân Hi tôi ngoại tình!”
Mộ Uyển: “……”
Bà lão trở lại tiểu khu thuê lâm thời, liền phát hiện sắc mặt mấy người đứng ngoài tiểu khu nhìn nàng không đúng lắm.
Trong lòng bà lão có thêm vài phần dự cảm không tốt.
“Nhi tử, sao con đã trở lại rồi, không phải còn chưa tới giờ tan tầm sao?” Bà lão hỏi.
“Tôi từ chức rồi, không đi làm nữa.” Nam tử nói.
Bà lão không vui nhíu mày lại: “Sao lại từ chức, cho dù con bị hàng chức, lương tháng cũng đến gần một vạn, tiền lương như vậy ở nông thôn đã được coi là rất cao!”
Nam tử không vui nhìn bà lão: “Tôi không từ chức, chờ công ty sa thải tôi, đến lúc đó không phải càng khó nhìn sao?”
Bà lão khó hiểu hỏi: “Vì sao?”
“Nương, con nhất định phải hại chết tôi mới cam tâm sao? Nương chạy đến tiểu khu người ta nói bậy cái gì?”
“Tôi không phải cố ý, tôi giống như là nhìn thấy quỷ vậy, chỉ là tùy tiện nói, không có gì đáng ngại.”
“Không đáng ngại, những lời nương nói hôm nay đều truyền tới tai lãnh đạo tôi rồi.” Nam tử tức giận rống lên.
Bà lão có chút nghi hoặc: “Không thể nào! Chẳng lẽ có người mật báo?”
Nam tử nghiến răng nghiến lợi: “Cần gì phải có người mật báo, hiện tại có ai không biết đâu!”
“Vậy…… Vậy làm sao bây giờ?” Bản lĩnh càn quấy của bà lão đứng đầu, nhưng vừa gặp được chuyện liền bối rối.
Nam tử vẫy vẫy tay: “Được rồi, hiện tại nói cái gì cũng chậm, chúng ta về quê đi.”
Bà lão bất mãn nói: “Về quê? Cái đó quá mất mặt! Hương thân ở quê nhà đều biết con có tiền đồ, tìm được thê tử, công tác ở thành phố lớn, xám xịt trở về như vậy không biết bọn họ sẽ nói cái gì.”
“Nếu như vậy lúc trước vì sao nương lại hy vọng tôi cùng Tiểu Khiết ly hôn chứ?”
Bà lão xấu hổ cười cười: “Nhi tử, con tài giỏi như vậy, kiểu gì chả tìm được người tốt hơn, sợ gì chứ.”
Nam tử nhắm mắt lại, thầm nghĩ: Tìm người tốt hơn, nào có dễ dàng như vậy, ánh mắt nữ nhân ở kinh đô rất cao, tìm được ai xem trọng hắn nữa chứ. Nam tử mỏi mệt bất kham nhìn bà lão, nếu không phải do mẫu thân, sinh hoạt của hắn cũng sẽ không hỏng bét như này.
“Nhi tử, đệ đệ con nói muốn mua một bộ di động, con xem……”
Nam tử không kiên nhẫn nhìn bà lão một cái: “Nương, tôi không có công tác, không còn xe, không còn tiền!”
“Tức phụ trước của con cũng thật là, vì sao mua xe không trả đủ một lần, lại cho vay chứ! Mỗi năm lãng phí bao nhiêu tiền bảo trì, đúng là làm bậy mà!” Bà lão không cao hứng mắng.
Nam tử mỏi mệt nhắm mắt lại: “Nương, nương đủ rồi.”