Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 143: Các công tử nhà giàu tự chuốc họa
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Vân Hi và Diệp Phàm đi dạo quanh thôn trang một vòng, Diệp Phàm nghiêng đầu, như đang suy tư điều gì đó.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Ta cảm thấy thôn trang này có gì đó kỳ lạ!” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đó là điều đương nhiên, nơi này vốn dĩ là một thôn quỷ mà.”
“Nói cũng đúng!”
“Quỷ trong thôn này có vẻ nhiều hơn bình thường một chút.” Không phải tất cả mọi người sau khi chết đi đều có thể trở thành quỷ, để thế gian vận hành, đại đa số người sau khi chết đều đi chuyển thế đầu thai.
“Hình như là vậy. Xung quanh thôn trang này có ba ngôi miếu, cách bố trí như vậy rất có thể là để phong ấn tà vật trong truyền thuyết.”
“Đúng vậy, có lẽ bên dưới thôn trang này phong ấn thứ gì đó.”
Ngôi mộ cổ khai quật được trứng Huyền Điểu trong truyền thuyết nằm ở gần thôn trang, biết đâu trứng Huyền Điểu kia lại có liên quan gì đó với thứ này.
“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta về khách sạn trước thôi.” Diệp Phàm đề nghị.
Bạch Vân Hi gật đầu đáp ứng.
……
Bạch Vân Hi vừa về đến khách sạn đã thấy George hai má đỏ bừng, một bên la hét lung tung, một bên múa Túy Quyền.
Trần Nhiên đứng bên cạnh nhìn George vung nắm đấm loạn xạ, vẻ mặt bất lực.
“Trần tiên sinh, George tiên sinh bị làm sao vậy?” Bạch Vân Hi đi tới hỏi.
“Trưởng thôn quá nhiệt tình, liên tục rót rượu cho George, George cũng thật là, ai mời cũng không từ chối, giờ không phải say xỉn ra nông nỗi này rồi sao?” Trần Nhiên bất đắc dĩ nói.
Bạch Vân Hi cười cười, người Trung Quốc khi nói chuyện làm ăn luôn thích nói trên bàn tiệc, rượu đủ cơm no, chuyện làm ăn tự nhiên sẽ dễ nói hơn.
“Hắn đây là đang múa quyền sao?” Diệp Phàm hỏi.
Trần Nhiên gật đầu: “George si mê võ thuật Trung Quốc, mơ ước khi còn sống có thể vượt nóc băng tường. Khi còn ở nước ngoài, George đã tiêu rất nhiều tiền để nhờ một người Trung Quốc làm giáo luyện, dạy hắn một bộ quyền pháp. Mỗi lần uống say, hắn đều muốn múa quyền!”
Diệp Phàm ôm hai tay, xoa xoa cằm, lắc đầu cảm thán: “Nhìn trình độ múa quyền của hắn, người giáo luyện cho hắn phần lớn là một tên ba hoa chích chòe!”
Bạch Vân Hi: “……”
Trần Nhiên hơi buồn bực nói: “George cảm thấy Trung Quốc khắp nơi đều có cao thủ, sau khi đến đây liền muốn bái danh sư, học vượt nóc băng tường……”
Diệp Phàm tràn đầy đồng tình chớp chớp mắt nhìn Trần Nhiên: “Có bạn trai như vậy, ngươi thật vất vả.”
Trần Nhiên gật đầu: “Đúng vậy!”
Diệp Phàm dùng khuỷu tay chọc chọc Bạch Vân Hi: “Ngươi xem tên to con kia ngốc biết bao nhiêu chứ, tìm ta tiết kiệm sức lực hơn nhiều.”
Bạch Vân Hi: “……” Cái tên tiểu tử Diệp Phàm này biết tiết kiệm sức lực chỗ nào chứ!
“Vân Hi, ta uống say có phải rất ngoan không?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Hi: Ngoan? Ngoan cái đầu!
“Bạn trai ngươi muốn học khinh công, vậy ngươi giải quyết thế nào?” Bạch Vân Hi tò mò hỏi.
“Ta nói với hắn rằng muốn học vượt nóc băng tường phải thân nhẹ như yến, cần tích cốc, ba ngày mới được ăn một bữa cơm, lại còn phải duy trì trong thời gian dài. George là người thích ăn cơm nhất, đói hai ngày liền mất hết ý định tu luyện khinh công.” Trần Nhiên đắc ý nói.
Diệp Phàm chớp chớp mắt, đè thấp thanh âm cảm thán: “Người này thật đáng sợ! Lừa người yêu của mình nhịn ăn cơm ba ngày, ai mà chịu nổi chứ?”
Bạch Vân Hi: “……” Cái đồ thùng cơm như ngươi thì khẳng định không chịu nổi!
……
Sáng sớm, Diệp Phàm vừa mở cửa đã nghe thấy một loạt tiếng động quỷ khóc sói gào.
Mấy thiếu gia nhà giàu ngồi bệt dưới đất, sắc mặt khó coi đến mức muốn chết.
“Vân Hi, là mấy tay đua xe kia kìa! Một đám người bị dọa sợ không khác gì chim cút!”
Bạch Vân Hi trừng mắt nhìn Diệp Phàm: “Đừng nói đùa.”
Bạch Vân Hi đi tới chỗ một thiếu gia nhà giàu đang run rẩy, hỏi thăm một chút mới biết được ngọn ngành sự việc.
Khi mấy thiếu gia nhà giàu này cùng đào nhà cũ phát hiện một món bảo vật, kết quả là không thể xác định bảo vật thuộc về ai, liền dùng cách đua xe để quyết định. Cuối cùng lại bị Diệp Phàm chặn ngang, sau đó vị trí thứ hai không có ai tán thành, mấy thiếu gia nhà giàu liền nghĩ ra một biện pháp khác.
Sau khi bọn họ tới Thôn Hòe, phát hiện đây là một thôn quỷ, vì vậy mọi người lại tụ tập hẹn ước, đợi đến đêm khuya sẽ vào trong quỷ trạch trứ danh của thôn. Ai có thể ở trong đó lâu nhất thì bảo vật sẽ thuộc về người đó.
Kết quả là, ban ngày thì còn ổn, đến buổi tối, trong quỷ trạch, âm phong nổi lên, quỷ khóc sói gào. Đám thiếu gia nhà giàu này lo sợ đến muốn chết, không còn tâm trạng nghĩ về bảo vật, chỉ tìm đường chạy trốn. Đáng tiếc, những người này bị nhốt trong quỷ trạch cả một đêm, đến tận sáng nay mới được thả ra.
Diệp Phàm chống eo nhìn mấy thiếu gia nhà giàu bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, lắc đầu cảm thán: “Không phải kim cương, ngay cả đồ gốm cũng không có, quỷ trạch kia làm sao có thể để các ngươi tùy tiện ở lại?”
George nhíu mày, nhìn một lũ đầu xanh đầu đỏ biểu cảm ngây dại, quay sang nghiêm túc nói với Trần Nhiên: “Ta cảm thấy vẫn không nên đầu tư ở chỗ này, quá nguy hiểm, nếu du khách xảy ra chuyện thì không hay.”
Trần Nhiên gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy.”
Đêm qua hắn đã bí mật đến thăm một bà điên trong miếu, từ miệng bà ta biết được một ít tin tức.
Bà ta nói năm đó trượng phu bà ta dìm chết con gái, sau này con trai đến hồ bơi liền bị thủy quỷ bắt mất, trượng phu ra ngoài làm công thì ngã chết. Người phụ nữ ấy lúc thì tỉnh táo, lúc thì điên cuồng, khi phát điên lên, trong miệng liên tục kêu gào báo ứng, báo ứng.
Trần Nhiên tình cờ nghe được người ngoài thôn nói rằng vào mùa hè, nam hài và nữ hài trong thôn đều đến hồ bơi. Các nam hài đều chết hết, chỉ có nữ hài còn sống. Nam hài chỉ cần hơi đến gần hồ liền chết đuối, còn nữ hài thì chỉ tình cờ chết một người. Hơn nữa, có phải chết chìm hay không thì khó mà nói.
Trần Nhiên nghi ngờ rằng các nam hài chết là do bị oán linh nữ hài trong hồ kéo xuống. Còn nữ hài, hẳn là do gia đình nào đó không cần nữa, liền ngụy trang thành chết đuối. Bởi vì hắn nghe được, nam hài hầu hết đều chết vào mùa hè, còn nữ hài lại chết vào mùa đông. Ai lại ra hồ bơi vào mùa đông chứ?
……
“Ngươi là Diệp thiếu sao, ngươi khỏe, ta là fan của ngươi, ta rất thích bộ phim ngươi diễn!” Một thành viên trong đội cổ vũ của đám thiếu gia nhà giàu nhìn chằm chằm Diệp Phàm một hồi lâu, sau khi xác nhận thân phận của Diệp Phàm liền nhiệt tình tiến đến chào hỏi.
Diệp Phàm kinh ngạc hỏi: “Ngươi biết ta sao?”
Tưởng Lan gật đầu: “Đúng vậy! Ta là fan của Đường Ảnh Đế, cũng là fan của ngươi, chúng ta đều rất sùng bái ngươi.”
Diệp Phàm dùng khuỷu tay chọc chọc Bạch Vân Hi: “Vân Hi, gặp được fan của ta!”
Bạch Vân Hi trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Fan mà thôi, có gì mà ghê gớm chứ? Xem cái tên tiểu tử Diệp Phàm này tâm hoa nộ phóng thế nào rồi!
“Nghe nói ngài là thiên sư, sống ở quỷ trạch, còn biết vượt nóc băng tường, có thể nhảy từ trên tòa nhà cao mấy chục tầng xuống mà không hề hấn gì.” Tưởng Lan tràn đầy sùng bái nhìn Diệp Phàm.
Trần Nhiên vô cùng kinh ngạc nhìn Diệp Phàm. Hắn đã sớm đoán được Diệp Phàm có chút thần bí, nhưng lại không nghĩ tới đối phương lại là thiên sư.
“Không có, chuyện lần đó đều là chiêu trò lăng xê thôi!” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm quay đầu, đầy vẻ buồn bực nhìn Bạch Vân Hi, bị Bạch Vân Hi trừng mắt lại một cách hung dữ.
Ánh mắt Trần Nhiên đảo qua trên người Bạch Vân Hi và Diệp Phàm một vòng, bỗng nhiên nghĩ đến việc lúc trước ở Đoạt Hồn Hồ, bọn họ đi theo Diệp Phàm mới thoát được. Hơn nữa, Diệp Phàm còn từng thuận miệng nói rằng các nữ hài đều rơi hết xuống hồ. Lúc ấy Trần Nhiên chỉ cảm thấy Diệp Phàm có thể đã đoán ra được điều gì đó. Nghe thấy Tưởng Lan nói Diệp Phàm là thiên sư, Trần Nhiên bỗng nhiên nghĩ ra, Diệp Phàm có lẽ không phải là đoán được mà là nhìn thấy.
Da đầu Trần Nhiên tê dại đi một trận, mấy thứ kia thật sự tồn tại sao?
Các thôn dân nghe thấy Tưởng Lan nói Diệp Phàm là thiên sư, sắc mặt của mọi người tức khắc trở nên không được tự nhiên cho lắm.
Bạch Vân Hi bị bỏ mặc sang một bên, mấy thành viên đội cổ vũ vây Diệp Phàm vào giữa hỏi đông hỏi tây.
Bạch Vân Hi có danh tiếng, nhưng đó là trong giới thiếu gia nhà giàu ở kinh đô. Người bình thường không tiếp xúc đến, cũng không để ý đến sự tồn tại của Bạch Vân Hi.
Tuy rằng Diệp Phàm chỉ làm minh tinh một thời gian, cũng chỉ là một minh tinh hạng mười tám, nhưng người ta dù sao cũng từng đóng phim mà!
George hưng phấn nhìn Diệp Phàm, đẩy mấy thành viên đội cổ vũ ra.
“Diệp thiếu, ngươi khỏe, ta là fan Hoa Quốc, ta thích nhất là phim võ hiệp Hoa Quốc. Ngươi chính là tuyệt thế cao thủ sao? Vậy ngươi có biết võ công không? Ta thích nhất là Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, ngươi có biết không?” George nắm lấy tay Diệp Phàm, liên tục lắc hỏi.
Ánh mắt George nóng bỏng nhìn Diệp Phàm, khiến cho Bạch Vân Hi cảm thấy sởn gai ốc.
Diệp Phàm nhìn George: “Ngươi đừng nắm như vậy, lão bà ta đang ở đây.”
George đầy vẻ xấu hổ nhìn Bạch Vân Hi: “Xin lỗi, xin lỗi! Ta chỉ là rất muốn học võ công.”
Diệp Phàm không vui nói: “Một đại nam nhân như ngươi lại thích Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, chẳng lẽ không phải nên thích Hàng Long Thập Bát Chưởng sao?”
George đầy vẻ vui sướng reo lên: “Đúng đúng đúng, ta cũng thích Hàng Long Thập Bát Chưởng!”
Bạch Vân Hi: “……”
……
“Diệp thiếu, nếu ngài là thiên sư, có thể giúp bọn họ trừ tà không?” Tưởng Lan hỏi.
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Trừ tà mà không có chỗ tốt sao?”
Bạch Vân Hi đẩy Diệp Phàm một cái: “Đừng có chuyện gì cũng nghĩ đến tiền, coi như là làm việc thiện một ngày đi!”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Ta không thích làm việc thiện, không có chỗ tốt thì phí sức.”
Bạch Vân Hi: “……”
Tưởng Lan nhìn Diệp Phàm, nghĩ nghĩ rồi nói: “Diệp thiếu, hay là vầy đi, chờ mấy vị thiếu gia tỉnh lại, để bọn họ trả cho ngài mỗi người năm trăm vạn!”
Diệp Phàm nhìn Tưởng Lan một cái: “Ngươi có thể quyết định sao?”
Tưởng Lan gật đầu: “Có thể.”
“Được rồi, dù sao cũng không phải là việc gì khó.” Mấy người này quá nhát gan, chỉ là bị yểm một chút mà thôi.
Diệp Phàm tung ra mấy tấm Thanh Thần Phù, dán lên gáy đám thiếu gia nhà giàu, bọn họ liền lập tức tỉnh táo lại.
Diệp Phàm ra tay vô cùng thần kỳ, lập tức trấn áp đám người đang đứng xem.
“Diệp thiếu, ngươi thật lợi hại!” Tưởng Lan cao hứng khen ngợi.
Diệp Phàm hai tay chống lưng, rất có phong thái cao nhân nhàn nhạt gật đầu: “Ta chỉ mới gọi hồn phách của bọn họ trở về, âm khí trên người bọn họ vẫn rất nặng, tìm một tên thần côn trừ tà cho bọn họ đi!”
Bạch Vân Hi kéo tay Diệp Phàm nói: “Chúng ta vào ngôi quỷ trạch kia xem đi.”
Diệp Phàm gật đầu: “Được rồi, thật không chịu nổi ngươi, sở thích không khác gì đám tiểu tử kia. Bất quá, ngươi yên tâm đi, ta sẽ bảo hộ ngươi!”
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm một cái: “Ngươi quên rồi sao, ta cũng có năng lực tự bảo vệ mình.”
“Kém xa ta! Nếu gặp phải đại yêu quái thì phiền toái lớn.”
……….