Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 144: Cổ Trạch Thôn Hòe
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe Bạch Vân Hi nói muốn vào ngôi nhà ma, George lập tức hăm hở đi theo, Trần Nhiên cũng đi cùng.
“Trần thiếu, ngươi có biết gì về tòa cổ trạch này không?” Bạch Vân Hi hỏi.
Trần Nhiên đã nghiên cứu qua một lượt các sự kiện ma quái ở Thôn Hòe, nghe vậy lập tức nói: “Nghe nói những người từng sống trong tòa cổ trạch này đều chết oan, phần lớn là bị chặt đầu mà chết, có người là do tai nạn xe cộ, đầu bị đâm nát, có người làm công nhân trong nhà xưởng, bị cưa chặt mất đầu, tất cả đều chết rất thảm!”
“Nghe các cụ già trong thôn kể có một đứa trẻ nói đã nhìn thấy một người chặt đầu một người khác trên nóc nhà, cũng không biết là thật hay giả.”
Bạch Vân Hi nheo mắt, thầm nghĩ: Một số đứa trẻ khi còn nhỏ có thể nhìn thấy quỷ, lớn lên mới mất đi năng lực này.
Bạch Vân Hi đi đến trước cổ trạch, quả nhiên phát hiện một con quỷ đang làm động tác chặt đầu. Con quỷ kia mặc quan phục triều Thanh, đứng trên nóc nhà, thần sắc có vẻ mờ mịt.
“Ngươi có biết gì về lai lịch của cổ trạch này không?” Bạch Vân Hi nhìn về phía Trần Nhiên.
Trần Nhiên lắc đầu: “Cái này ta không rõ lắm, có lẽ các cụ già trong thôn biết.”
Diệp Phàm lên tiếng: “Không cần phiền phức như vậy.”
Hai mắt Diệp Phàm sáng lên, trực tiếp đọc ký ức của con quỷ chặt đầu kia.
“Thế nào?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Chẳng ra gì.”
Ký ức của con quỷ kia rất hỗn loạn, hơn nữa, nó cũng đã sắp biến mất hoàn toàn, theo lý mà nói, nguyện vọng cuối cùng của con quỷ này đã hoàn thành, sớm nên đi luân hồi chuyển kiếp, bất quá… hình như nơi đây có thứ gì đó như đang giam giữ con quỷ này lại.
Trần Nhiên nhìn Diệp Phàm, trong lòng lạnh sống lưng.
“Diệp thiếu, có phải trên nóc nhà có thứ gì không?” Trần Nhiên ngập ngừng hỏi.
Bạch Vân Hi cười cười: “Không có, chỉ là cấu tạo nóc nhà này rất đặc biệt.”
Trần Nhiên thở phào nhẹ nhõm: “Phải vậy không, nghe nói năm đó khi xây dựng ngôi nhà này, chủ nhân của nó đã mời không ít thợ giỏi đâu.”
“Đáng tiếc, một tòa nhà xinh đẹp như vậy lại bị bỏ hoang đến tận bây giờ.”
“Hình như gần đây có một nhà sử học, ta đang định đợi qua hai ngày nữa sẽ đến thăm một chút, nếu Bạch thiếu có hứng thú, chúng ta có thể cùng đi.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được!” Hắn vừa lúc có chút việc muốn đi hỏi chuyên gia một chút.
……
Trong nhà thôn trưởng, mấy thôn dân tụ tập chung một chỗ.
“Thôn trưởng, không thể cứ tiếp tục như vậy được! Diệp Phàm kia cư nhiên lại là Thiên Sư, hắn có phải là người cấp trên phái tới không?”
Nạn đói năm ấy, người chết quá nhiều, mạng người như cỏ rác, chuyện vứt bỏ trẻ con mọi người đều làm, cũng không cảm thấy có gì, sau này tự nhiên thành thói quen, không sửa được.
Nhưng hiện tại là xã hội pháp quyền, nếu điều tra ra, chắc chắn sẽ phải ngồi tù, tuy rằng tư tưởng của dân làng lạc hậu nhưng bọn họ cũng không hề ngu ngốc!
“Hai người kia hẳn là chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi.”
“Có phải tên kia đã nhìn ra hồ nước có vấn đề rồi phải không? Ngày đó sương mù bao phủ khắp hồ, hình như hắn rất bình tĩnh!”
“Nếu để tiểu tử này báo cáo chuyện của chúng ta lên cấp trên, vậy chúng ta tiêu đời!”
“Mấy đứa trẻ đó đều chết đuối, có gì đặc biệt mà phải báo cáo.”
“Hình như Nhị Ni nhà ngươi không phải chết đuối mà, chính là Nhị Ni nhà ngươi đã kéo Tiểu Bảo nhà ta xuống.”
“Trong hồ kia có rất nhiều nữ hài, sao ngươi lại khẳng định là Nhị Ni nhà ta kéo xuống?”
“Còn không phải là bởi vì Tiểu Bảo ta đánh Nhị Ni nhà ngươi, cho nên nàng mới ghi hận trong lòng sao?”
……
Mấy thôn dân rôm rả bàn tán, trưởng thôn lại không nói lời nào, ngồi bên cạnh hút thuốc.
……
Diệp Phàm trở lại khách sạn nhỏ liền nhìn thấy mấy công tử nhà giàu đang chờ ở cửa.
Bạch Vân Hi đưa mấy người tới trà lâu.
“Thì ra là Diệp thiếu cùng Bạch Tam thiếu đại giá quang lâm, trước đó thất lễ rồi.”
Mấy công tử nhà giàu ban đầu không nhận ra Diệp Phàm và Bạch Vân Hi là ai, bất quá, chỉ cần tra một chút là biết ngay, với thân phận của Bạch Vân Hi, mấy người tự nhiên không dám quỵt nợ, đua nhau đưa một nghìn vạn tệ. Diệp Phàm vui vẻ nhận tiền.
“Bạch Tam thiếu, sao ngươi lại tới nơi thành phố hẻo lánh xa xôi như này?” Tưởng Hào tò mò hỏi.
“Nghe nói nơi này khai quật được trứng Huyền Điểu đã tồn tại từ mấy nghìn năm trước, khiến người khác rất tò mò, vậy nên chúng ta tới xem thử.” Chuyện trứng Huyền Điểu ồn ào khắp nơi, cho dù đám công tử nhà giàu này làm việc không nghiêm túc thì cũng có nghe tới trứng Huyền Điểu, vậy nên Bạch Vân Hi cảm thấy cũng không có gì phải giấu giếm.
Mấy nhị thế tổ nghe vậy, sắc mặt thay đổi liên tục.
“Bạch Tam thiếu cũng có hứng thú với trứng Huyền Điểu sao?” Tưởng Hào cười hỏi.
“Trứng Huyền Điểu từ mấy nghìn năm trước, vừa nghe đã thấy rất thần kỳ, ta đương nhiên cũng có chút hứng thú.”
“Tuy rằng quả trứng kia rất có khả năng đã quá thời hạn, nhưng biết đâu vẫn còn chút giá trị.” Diệp Phàm chống cằm nói.
Bạch Vân Hi đánh giá vẻ mặt mấy công tử nhà giàu, nghi hoặc hỏi: “Mấy vị có thông tin về trứng Huyền Điểu?”
Một tên đầu vàng vừa định nói chuyện, tên đầu xanh đã nhanh miệng nói trước, “Không rõ lắm, nghe nói có mấy thôn dân nhặt được trứng, nhưng đều bị giết.”
“Bọn họ rất có thể là bị những kẻ cuồng tín của một tôn giáo nước ngoài xử lý.” Diệp Phàm nói.
“Kẻ cuồng tín của tôn giáo nước ngoài?” Chu Hào Vũ ngơ ngác hỏi lại.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, nghe nói có mấy người nước ngoài cũng cảm thấy hứng thú với trứng Huyền Điểu.”
“Người nước ngoài cũng cảm thấy hứng thú với trứng Huyền Điểu của Hoa Quốc chúng ta sao?” Tên đầu vàng không vui nói.
“Cái này cũng không có gì lạ! Mấy tên nước ngoài sùng bái người chim, bọn họ cảm thấy hứng thú với quả trứng kia cũng là điều bình thường.”
“Đó không phải người chim, là Thiên Sứ!” Bạch Vân Hi sửa lại.
“Thiên Sứ không phải là người chim có cánh sao?”
Bạch Vân Hi: “……”
Bạch Vân Hi nhìn mấy người công tử nhà giàu: “Mấy vị có thông tin về trứng Huyền Điểu không?”
Tưởng Hào cười ngượng ngùng: “Nghe nói phần lớn những khối đá có khả năng là trứng Huyền Điểu đều đã bị người của nhà nước mang đi.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Như vậy cũng tốt.”
“Có lẽ trong số đó căn bản không có trứng Huyền Điểu, chỉ là bọn người trong viện khoa học kia đã phát điên vì muốn có bảo bối rồi.” Diệp Phàm lắc đầu cảm thán.
Tưởng Hào: “……”
……
Bạch Vân Hi đi ra khỏi trà lâu, trong mắt ánh lên vài tia khác lạ.
“Vân Hi, có chuyện gì vậy?”
Bạch Vân Hi chau mày: “Không có gì, ta cảm thấy hình như đám người này biết điều gì đó.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Phải vậy không? Ta để tiểu quỷ theo dõi bọn họ.”
“Làm kín đáo một chút.”
George nhìn thấy Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi trở về, vô cùng vui mừng chạy đến, “Diệp tiên sinh, chúng ta đã liên hệ với nhà sử học kia ổn thỏa, bây giờ chúng ta đi luôn chứ?”
Bạch Vân Hi nghe vậy gật đầu: “Được!”
Diệp Phàm ngồi xe đến nơi ở của nhà sử học, dọc đường gặp không ít binh lính phụ trách kiểm tra, mọi người không thể xuống xe mấy lần để ghi chép.
Đến biệt thự của nhà sử học, Diệp Phàm bất ngờ phát hiện xung quanh biệt thự có rất nhiều bộ đội đặc nhiệm canh gác.
“Trần cảnh sát!” Gặp được người quen nơi đất khách, Bạch Vân Hi không khỏi có chút bất ngờ.
“Bạch Tam thiếu, thật trùng hợp.” Trần Viêm gật đầu chào hỏi Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi nghi hoặc nhìn Trần Viêm: “Sao Trần cảnh sát lại ở đây?”
“Ta nghĩ Bạch Tam thiếu hẳn là cũng biết đến chuyện về trứng Huyền Điểu, cấp trên đã kiểm tra tất cả số đá mang về, hoàn toàn không có khối nào đúng.” Trần Viêm nói.
Diệp Phàm phụt một tiếng bật cười.
Bạch Vân Hi hung hăng lườm Diệp Phàm một cái: “Ngươi làm gì đấy?”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Ta chỉ là tiện tay cười một cái thôi.”
Bạch Vân Hi: “……” Tiểu tử Diệp Phàm này thật là! Dù muốn cười trên nỗi đau của người khác thì cũng nên nhịn ở trong lòng chứ?
Cấp trên phái nhiều bộ đội đặc nhiệm như vậy có nghĩa là trứng Huyền Điểu thật sự tồn tại, chẳng qua có lẽ đã bị người khác nhanh chân lấy mất rồi.
“Ngươi tới đây là muốn tìm kiếm trứng Huyền Điểu, sao lại ở chỗ này?” Diệp Phàm khó hiểu hỏi.
“Giáo sư Lý từng nghiên cứu về trứng Huyền Điểu, cấp trên lo lắng sẽ có người ra tay với ông ấy.”
Diệp Phàm gật đầu: “Thì ra là vậy.”
“Bạch Tam thiếu có thông tin về trứng Huyền Điểu không?” Trần Viêm hỏi.
Bạch Vân Hi cười cười: “Đến cảnh sát Trần còn không có, sao ta lại có được?”
“Bạch Tam thiếu tới là muốn đến thăm Giáo sư Lý sao?”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy, ta gặp được một thôn ma ở gần đây, có chút việc muốn tới thỉnh giáo Giáo sư Lý Tế Nguyên.”
Trần Viêm gật đầu: “Mời các vị vào.”
……
Trần Viêm đưa mấy người Diệp Phàm vào trong biệt thự, bản thân lại ra ngoài tham gia công tác phòng bị.
“Đội trưởng, Diệp thiếu tới sao?” Hồ Lâm hỏi.
Trần Viêm gật đầu: “Đúng vậy!”
“Đội trưởng, ngươi xem chúng ta có nên mời Diệp thiếu tham gia công tác tìm kiếm không?”
Trước đây Hồ Lâm từng tham gia bảo vệ Tiếu Trì, rất rõ về năng lực của Diệp Phàm.
Trần Viêm thở dài một hơi: “Nếu có Diệp thiếu tham gia, vậy chuyện này sẽ đơn giản hơn nhiều, chẳng qua, muốn lấy đồ từ tay Diệp thiếu rất khó.”
Nếu vật đó đã rơi vào tay Diệp Phàm, muốn lấy lại sẽ rất khó khăn, cấp trên có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào trứng Huyền Điểu, nếu muốn bọn họ từ bỏ là điều không thể.
“Đội trưởng, ngươi nói xem trứng Huyền Điểu có thật sự tồn tại không? Có khi cấp trên đã nhầm rồi thì sao?”
Trần Viêm lắc đầu: “Không hẳn.”
Sở dĩ cấp trên kết luận trong ngôi mộ này có trứng Huyền Điểu là vì hai người tham gia dọn dẹp đá đều kể rằng họ mơ thấy Huyền Điểu trong giấc mộng, giấc mơ của hai người không khác nhau là mấy, bọn họ nói nhìn thấy một đôi Huyền Điểu canh giữ một quả trứng, canh giữ rất lâu rất lâu, nhưng vẫn không đợi được trứng nở, cuối cùng xác định đây là một quả trứng chết, đôi Huyền Điểu kia đành phải rưng rưng nước mắt rời đi.
“Đội trưởng, Diệp thiếu mang theo một người nước ngoài tới đây, người đó có thể có vấn đề gì không?” Hồ Lâm hỏi.
Trần Viêm lắc đầu: “Hẳn là không có vấn đề gì, lai lịch của người đó không hề đơn giản, hắn là con trai của vua tàu M Quốc, tài sản gia đình lên tới hơn một trăm tỷ, nửa năm trước, hắn cùng người yêu đồng tính công khai giới tính, chọc giận cha, cuối cùng cùng người yêu chạy đến Hoa Quốc.” M Quốc không thể nào phái người như vậy đến làm nội gián, quá lãng phí tài năng.
“Đội trưởng, sao ngươi biết việc này?”
“Cấp trên có đặc biệt dặn dò.” George dù sao cũng là con trai của vua tàu, tuy nói hắn đã bị trục xuất khỏi gia tộc, nhưng huyết thống này dù có chặt đứt xương cốt vẫn còn dính gân, nếu George xảy ra chuyện ở Hoa Quốc, cấp trên sẽ rất khó xử.
“Hiện tại kẻ có tiền đều thích đàn ông như vậy sao?” Hồ Lâm đầy vẻ nghi hoặc khó hiểu.
………