Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 146: Trứng Huyền Điểu tới tay
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“A!” Một tiếng hét thảm từ trong mộ huyệt truyền ra.
Bạch Vân Hi nhìn thấy một người truyền giáo với vẻ mặt kinh sợ chạy ra, theo sau là rất nhiều hắc xà.
Trên người kẻ truyền giáo kia dường như có thứ gì đó, có sức hấp dẫn cực lớn đối với đám hắc xà, khiến chúng không thể kìm được mà vây quanh hắn, điên cuồng tấn công hắn.
Trên người kẻ truyền giáo có một cây thánh giá, thỉnh thoảng lại phát ra ánh sáng âm u, đẩy lùi đám hắc xà bò lên người. Nhưng, theo ánh sáng thánh giá tan dần, sức ảnh hưởng đối với hắc xà cũng ngày càng giảm.
Trong đám hắc xà có con dài hơn ba mét, thô to như nắm tay, hẳn là xà vương.
Một con hắc xà cắn lên ba lô trên lưng người truyền giáo, một “viên đá” lớn hơn cả bóng rổ lăn ra.
“Có phải thứ đó không?” Hai mắt Bạch Vân Hi sáng bừng hỏi.
“Thật không ngờ thật sự là trứng Huyền Điểu!” Diệp Phàm kinh ngạc thốt lên.
Diệp Phàm ban đầu còn nghĩ cho dù thật sự là trứng Huyền Điểu thì trải qua một thời gian dài, giá trị sử dụng cũng không còn nhiều. Nhưng nhìn thấy trứng Huyền Điểu, hắn mới phát hiện linh khí của quả trứng này vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán, có thể luyện chế thành đan dược.
Hắc xà nuốt quả trứng vào, Bạch Vân Hi kích động kêu lên: “Không tốt!”
“Không sao cả.” Diệp Phàm bình tĩnh nói.
Sau khi hắc xà nuốt quả trứng vào, đau đớn quằn quại trên mặt đất, bụng hắc xà phình to ra, bị nổ tung một lỗ hổng, quả trứng liền lăn ra ngoài.
Bạch Vân Hi chứng kiến cảnh này, theo bản năng rùng mình một cái. Hắc xà đây là chết vì no căng sao? Nếu là chết vì no căng, bụng cũng không thể bị nổ tung một cái lỗ như vậy! Chẳng lẽ quả trứng này không thể ăn?
“Dị thú bình thường không thể nuốt trôi trứng Huyền Điểu.” Bản thân Huyền Điểu có huyết mạch Phượng Hoàng, loài chim mang huyết mạch Phượng Hoàng này vốn là kiêu hãnh nhất trong các loài chim.
Kẻ truyền giáo ôm lấy trứng Huyền Điểu một cách không cam lòng vào trong ngực, đám hắc xà lại vây quanh kẻ truyền giáo. Kẻ truyền giáo gầm lên một tiếng giận dữ, đánh văng đám hắc xà.
“Người này rất lợi hại a!”
“Nỏ mạnh hết đà mà thôi.” Diệp Phàm lạnh lùng nói.
Kẻ truyền giáo ôm trứng Huyền Điểu chạy ra ngoài, nhưng lại bị ảo trận mê hoặc, chạy qua chạy lại trong ảo trận.
Kẻ truyền giáo có lẽ đã nhận ra bản thân bị gài bẫy, không ngừng buông ra những lời muốn thiêu chết dị giáo đồ, thần sẽ giáng phạt, vân vân.
Kẻ truyền giáo nói tiếng nước ngoài, Diệp Phàm nghe không hiểu chút nào.
“Tên tóc vàng kia đang nói gì vậy? Hắn đang cầu nguyện sao?” Diệp Phàm tò mò hỏi.
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Không phải, hắn đang nói hắn muốn treo ngươi lên thánh giá, muốn thiêu chết ngươi, hắn nói thần sẽ trừng phạt tội nhân là ngươi.”
Diệp Phàm chớp mắt: “Tiểu tử này điên rồi. Bắt đầu nói năng lảm nhảm.”
Bạch Vân Hi: “……”
……
Diệp Phàm tung ra một lá Thiên Lôi Phù, giáng một đòn cuối cùng lên đám hắc xà và tên truyền giáo kia.
Diệp Phàm vừa giải quyết xong xuôi, lại có một kẻ truyền giáo chạy từ trong mộ huyệt ra. Kẻ truyền giáo này cầm trên tay một thanh kiếm hình chữ thập, lưỡi kiếm mang theo huyết khí nồng đậm, hẳn là đã từng giết chết không ít người.
“Trên người tên này có không ít vật dụng hữu ích a!” Diệp Phàm thầm nghĩ.
“Lũ phản nghịch đáng chết!” Kẻ truyền giáo vung kiếm, một kiếm đã giết chết mấy trăm hắc xà.
“Ai đang giả thần giả quỷ, Thần ban cho ta ánh sáng của đôi mắt, mau hiện thân!” Kẻ truyền giáo bắt đầu điên cuồng tấn công trận pháp, trận pháp Diệp Phàm tạm thời bố trí bắt đầu bị hư hại.
Diệp Phàm nhíu mày lại: “Hình như tên này hơi khó giải quyết hơn một chút.”
“Lôi điện, giết!”
Trận pháp Diệp Phàm bố trí nổ tung.
“Đồ khốn!” Kẻ truyền giáo gầm lên giận dữ.
“Lấy danh nghĩa của thần, phán xét!”
Kẻ truyền giáo giơ kiếm chỉ vào Diệp Phàm, Diệp Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng quỷ dị đánh tới, tương đương với một đòn tấn công toàn lực của một tu giả cổ võ tầng năm.
Thân thể Diệp Phàm chấn động nhẹ, đòn tấn công vừa chạm phải người Diệp Phàm liền vỡ nát.
“Không thể nào! Ngươi không thể nào còn sống sau khi thần phán xét!”
Diệp Phàm: “……” Tên ngốc này, mới chỉ nắm giữ được một chút nguyện lực liền cảm thấy bản thân vô địch thiên hạ.
“Hiện tại…… Đến lượt ta phán xét ngươi!” Diệp Phàm phất tay, kẻ truyền giáo kia lập tức bị đánh văng ra ngoài, một chiêu đã chết.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm, nuốt nước bọt hỏi: “Hắn chết rồi sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Hẳn là chết rồi.”
“Bên dưới còn ai không?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Có thì có, nhưng, hình như đã chết hết.”
Diệp Phàm từ trên người kẻ truyền giáo đã chết lục soát được một cái la bàn.
“Pháp khí thật thần kỳ, cũng không biết là chế tạo ra sao?”
Diệp Phàm kiểm tra pháp khí một lượt, phát hiện pháp khí có thể kiểm tra và đo lường được những vật chứa linh khí. Mà nơi này thứ duy nhất chứa linh khí dường như chỉ có hai thứ, một là quả trứng đang nằm trên đất kia, hai là thứ gì đó đang ở bên trong mộ huyệt.
Bạch Vân Hi khụy xuống, hoài nghi nhìn quả trứng đang nằm trên mặt đất.
Quả trứng này trước đó từng lăn một vòng trong bụng hắc xà, nhưng giờ nhìn lại thì sạch sẽ vô cùng.
Bạch Vân Hi duỗi tay, sờ lên quả trứng. Ngay lập tức, một đoạn hình ảnh truyền vào trong đầu Bạch Vân Hi, Bạch Vân Hi đột nhiên rụt tay lại.
“Làm sao vậy?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Không có gì, ngươi sờ thử xem.”
Diệp Phàm duỗi tay sờ lên quả trứng, nhìn thấy một đoạn hình ảnh: Một đôi Huyền Điểu sinh ra một quả trứng, ấp hơn hai trăm năm nhưng không thể ấp nở ra tiểu Huyền Điểu. Cuối cùng, có một ngày, đôi Huyền Điểu phát hiện hồn hỏa của Huyền Điểu con đã tắt.
Huyền Điểu nhìn trứng, chảy ra hai hàng lệ máu, lệ máu hòa vào trong trứng. Sau đó, hai con Huyền Điểu kia bay đi mất.
Diệp Phàm đột nhiên tỉnh táo lại, Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm hỏi: “Có phải ngươi nhìn thấy gì đó không?”
Diệp Phàm gật đầu: “Hai con Huyền Điểu kia cuối cùng đã bay đi, ta nghĩ chúng có lẽ đã rời khỏi Địa Cầu.”
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm cau mày lại. Tuổi thọ của linh cầm trời đất rất dài, sinh sản không hề dễ dàng, vô cùng coi trọng hậu duệ. Linh cầm đẳng cấp càng cao thì càng khó ấp nở.
“Trước thu quả trứng lại đã.” Bạch Vân Hi nhắc nhở.
Diệp Phàm gật đầu, thu trứng vào trong phù không gian.
Bạch Vân Hi cắn chặt răng hỏi: “Bên dưới còn xà sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Còn.”
“Bên dưới còn những thứ đó, chúng ta phải xuống như thế nào?”
Diệp Phàm nghi hoặc nhìn Bạch Vân Hi hỏi: “Cứ xuống thôi!”
Bạch Vân Hi nghe vậy, sắc mặt càng tệ đi. Diệp Phàm nghiêng đầu nhìn Bạch Vân Hi, không biết có phải nghĩ đến điều gì không, tò mò hỏi, “Có phải ngươi sợ xà không?”
Bạch Vân Hi xụ mặt xuống, không nói gì!
“Không cần sợ, ngươi cứ coi chúng nó là sâu là được.”
Sắc mặt Bạch Vân Hi chẳng khá lên chút nào, hận không thể đá Diệp Phàm một cái. Sâu, sâu cũng đáng sợ mà!
Diệp Phàm quay đầu lại mỉm cười với Bạch Vân Hi, lộ ra hàm răng trắng bóc.
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi, dậm chân thình thịch, giận dữ hét to: “Ta sợ xà, cũng sợ sâu, không được sao?”
Diệp Phàm bị lửa giận bất thình lình của Bạch Vân Hi dọa cho giật mình, chớp mắt đầy vẻ vô tội: “Ngươi sợ thì sợ, đừng lớn tiếng như vậy, cũng đừng hung dữ với ta thế.”
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm kéo tay Bạch Vân Hi ngự kiếm bay lên không trung. Trong miệng Diệp Phàm phát ra một loạt âm thanh kỳ lạ, một lượng lớn hắc xà từ trong mộ huyệt bò ra.
Một lát sau, không còn con hắc xà nào xuất hiện trong tầm mắt. Bạch Vân Hi kinh ngạc hỏi: “Ngươi còn biết ngự thú?”
Diệp Phàm cười cười: “Biết một chút, chỉ cần bắt chước tần suất sóng âm của xà vương là được rồi.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Được rồi, bên dưới đã không còn con rắn nào, chúng ta xuống đi.” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được.”
Diệp Phàm lấy ra một cái đèn pin, đi xuống cổ mộ.
Bạch Vân Hi đi theo sát Diệp Phàm, dưới cổ mộ khắp nơi đều là thi cốt.
“Thật là hôi thối quá!” Bạch Vân Hi bóp mũi lại.
Diệp Phàm gật đầu: “Đương nhiên rồi, có không ít heo được tuẫn táng cùng chủ nhân lăng mộ, thu hút rất nhiều độc xà.”
Lăng mộ rất lớn, cũng vô cùng âm u ẩm ướt.
“Lăng mộ này được xây dựng rất lớn, nhưng hình như không có gì tốt cả.” Bạch Vân Hi nhận xét.
Diệp Phàm gật đầu, “Đúng vậy, chủ nhân lăng mộ này hơn nửa là một kẻ chẳng có bản lĩnh gì, nhưng lại thích khoe khoang và ngạo mạn.”
Bạch Vân Hi phát hiện hai xác chết của người truyền giáo ngoại quốc trong lăng mộ. Một người có vẻ như đã bị độc xà cắn chết, người này đã chết, trên tay vẫn nắm chặt một cái tỷ ấn.
Diệp Phàm lấy tỷ ấn ra, ngay lập tức kinh ngạc.
“Đi thôi, trong cổ mộ này chẳng có gì đáng giá, chỉ có tỷ ấn này là có chút giá trị.” Diệp Phàm thúc giục.
Bạch Vân Hi cũng không muốn nán lại lâu trong mộ huyệt, nghe vậy liền nhanh chóng đi theo Diệp Phàm ra ngoài.
Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi vừa rời khỏi, lăng mộ liền bị phong tỏa.
“Đội trưởng, những người của Sở Phán Quyết Tông Giáo có tên trong hồ sơ đều đã chết ở đây.” Hồ Lâm nói.
Lúc chạng vạng tối, một lượng lớn độc xà bò ra, kinh động cư dân dưới chân núi. Mấy đội đặc nhiệm nhận được tin báo nguy, điều tra một lúc liền phát hiện đám độc xà này đều là từ mộ huyệt trên núi bò ra. Theo dấu vết của đám độc xà, bọn họ rất nhanh liền phát hiện ra huyệt mộ trên đỉnh núi.
“Hai tên ở bên ngoài này hình như là do người khác giết.” Hồ Lâm nói.
Trần Viêm gật đầu: “Quả thật là giống như bị người khác đánh chết.”
“Thực lực của tên thủ lĩnh bị giết kia rất mạnh, người bình thường không phải đối thủ của hắn. Nước ngoài muốn bồi dưỡng một cao thủ cấp năm không hề dễ dàng, sau này chắc là sẽ đau lòng muốn chết.”
Trần Viêm cười lạnh một tiếng: “Tên này phạm tội trong lãnh thổ quốc gia chúng ta, chết cũng đáng đời. Chỉ tiếc cho hai tên phú nhị đại kia, tuổi còn trẻ đã chết mất.”
“Mấy tên tiểu tử đó cũng có trách nhiệm, nộp đồ cho quốc gia không phải tốt hơn sao?” Hồ Lâm dừng lại một chút: “Đội trưởng, đồ trên người mấy tên truyền giáo kia đã biến mất rồi.”
Trần Viêm theo trực giác mà cảm thấy việc này rất có thể là do Diệp Phàm làm. Nếu là Diệp Phàm làm, vậy đồ của mấy tên truyền giáo này chắc hẳn cũng đang ở trên tay hắn. Nếu đồ đã lọt vào tay Diệp Phàm, vậy vẫn tốt hơn là rơi vào tay người nước ngoài.
“Nếu những tên này đã chết, vậy chúng ta có thể báo cáo kết quả công việc được rồi.” Trần Viêm nói.
Hồ Lâm khó xử nhìn Trần Viêm: “Bên trên có ý muốn chúng ta tìm được thứ đó mà.”