Chương 145: Cổ mộ ẩn sâu nơi núi thẳm

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 145: Cổ mộ ẩn sâu nơi núi thẳm

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Vân Hi, Diệp Phàm, George và Trần Nhiên cùng bước vào phòng khách biệt thự của giáo sư Lý.
Giáo sư Lý đeo kính, trông thư sinh, yếu ớt, đúng kiểu một trí thức điển hình.
“Các vị muốn biết chuyện về tòa cổ trạch ở Thôn Hòe sao?” Giáo sư Lý hỏi.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy.”
“Tòa cổ trạch kia được xây dựng từ thời Vãn Thanh. Khi đó, có một quan viên dưới trướng một con trai và một con gái. Hắn làm quan rất lớn, có thể nói là quyền thế ngút trời. Nhưng rồi, cây to đón gió, vị quan viên ấy đã đắc tội với người khác, khiến cả nhà bị xử trảm. Trong số đó, có một người là ngoại lệ, người này không những không bị gì mà đường làm quan còn thuận lợi thăng tiến. Người đó chính là một học trò của quan viên, cũng là con rể của hắn.”
“Người con rể này đã ‘đại nghĩa diệt thân’, tố cáo nhạc phụ mình làm đủ mọi hành vi phạm tội, khiến cả nhà nhạc phụ bị chém đầu, ngay cả vợ con hắn cũng không thoát.”
“Nhờ hành vi ‘đại nghĩa diệt thân’ tố giác nhạc phụ, người con rể này công danh thăng tiến nhanh chóng, chẳng bao lâu sau đã tái hôn và sinh con.”
“Ngày vui ngắn chẳng tày gang, con cháu của hắn lần lượt chết một cách bí ẩn, khiến không ít người xôn xao bàn tán, cho rằng đó là báo ứng.”
“Sau này, hắn đã mời không ít thiên sư đến để loại bỏ yêu tà, nhưng đáng tiếc, tất cả thiên sư được hắn mời đến đều đột ngột qua đời, khiến dân chúng oán thán khắp nơi.”
“Sự việc càng ngày càng lớn, cấp trên bắt đầu có ý kiến, hắn đành phải từ quan về ở ẩn. Hắn xây nhà trong Thôn Hòe, chính là tòa quỷ trạch mà các vị đã thấy, hiện giờ không còn ai dám ở.”
Trần Nhiên lắc đầu: “Gieo gió gặt bão, không thể sống yên ổn.” Người này thật sự quá độc ác, đến vợ con cũng không nhận, đây đâu phải là ‘đại nghĩa diệt thân’, rõ ràng là ‘lục thân không nhận’.
“Sau này hắn thế nào?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Hình như sau khi hắn từ quan không lâu thì bệnh mà chết.” Giáo sư Lý nói.
“Giáo sư Lý, Đoạt Hồn Hồ của Thôn Hòe, thầy có biết không?” Trần Nhiên hỏi.
Lý Tế Nguyên gật đầu: “Có nghe nói qua, khi còn nhỏ tôi cũng từng đến cái hồ đó chơi đùa. Lúc ấy cái hồ kia chưa có tà khí như bây giờ, rất nhiều người đều xuống hồ bơi lội. Bất quá, hiện tại thì không thể, nghe nói mười người đi xuống có tới chín người chết oan. Hơn nữa, tôi nghe nói nước trong hồ kia cũng không thể uống, uống vào sẽ sinh bệnh. Trước kia người Thôn Hòe còn có thể tới hồ giặt quần áo, hiện tại không có ai dám làm như vậy.”
Diệp Phàm híp mắt, thầm nghĩ: Oán linh trong hồ nhiều như vậy, cũng khó trách.
“Người Thôn Hòe từng mời người tới trừ tà chưa?” Bạch Vân Hi hỏi.
Lý Tế Nguyên gật đầu: “Mời thì đã mời, phần lớn là đến làm đủ trò rồi chẳng thay đổi được gì. Bất quá, từng có một thiên sư đến một chuyến, không thu tiền, chỉ nói oán khí trong hồ quá nặng, bất lực, tất cả đều có định số.”
Diệp Phàm bĩu môi: “Tiểu tử này nói cũng đủ thần bí a!”
Bạch Vân Hi tò mò hỏi: “Giáo sư Lý, thầy có biết ba tòa miếu xung quanh Thôn Hòe không?”
“Lai lịch ba tòa miếu này không hề đơn giản. Sách cổ ghi lại ngàn năm trước Thôn Hòe thường xuyên xảy ra địa chấn. Có một vị cao nhân đến xem xét, sau đó nói bên dưới Thôn Hòe có tà ám. Để trấn trụ tà ám này, ba tòa miếu xung quanh Thôn Hòe đã được lập lên. Sau khi ba tòa miếu xây xong, địa chấn liền ít đi rất nhiều.”
“Ba tòa miếu xây năm đó đã sớm xuống cấp, đổ nát. Hậu nhân tiến hành sửa chữa lại, nhưng vị trí vẫn không thay đổi.”
Trần Nhiên kinh ngạc: “Còn có chuyện như này sao!”
Tiếng Trung của George không tệ, nhưng những điều Giáo sư Lý Tế Nguyên nói đối với hắn có chút thâm thúy, hắn nghe không hiểu lắm, ngồi một bên gãi đầu bứt tai, lại không dám ngắt lời người khác nói chuyện.
“Nói thêm, tên kia chọn vị trí xây nhà không tốt lắm, nằm ngay chính giữa ba tòa miếu.”
Diệp Phàm chuyển động tầm mắt một chút, quỷ trạch nằm chính giữa ba tòa miếu, vậy nếu muốn phong ấn thứ gì đó, nó có lẽ nằm ngay dưới quỷ trạch kia, đúng là tự tìm cái chết mà.
Bạch Vân Hi tò mò hỏi: “Chẳng lẽ lúc hắn chọn đất không tìm người xem thử sao?”
Lý Tế Nguyên cười cười: “Thời điểm tên kia xây nhà yêu cầu diện tích khá lớn, nơi có thể cung ứng không nhiều lắm, vừa vặn chỉ có khu đất kia phù hợp. Cũng không biết là do hắn mời một kẻ lừa đảo hay là có người có hiềm khích với hắn, cố ý chỉ cho hắn khu đất đó.”
“Sau khi nhà tên kia liên tục xảy ra chuyện, lại có một đại sư phong thủy đi ngang qua. Đại sư phong thủy kia nhìn tòa nhà, chỉ lắc đầu nói tổ tiên nhà này không có phúc đức, còn chọn phải ‘tuyệt địa tam âm’, chú định phải ‘đoạn tử tuyệt tôn’. Hiện tại tòa nhà kia hoang phế, không ai dám vào ở.”
Trần Nhiên cau mày, càng thêm cảm thấy đầu tư vào Thôn Hòe không phải là một dự án khả quan gì.
Sau khi rời khỏi chỗ Giáo sư Lý, Bạch Vân Hi liền tìm cớ tách ra khỏi Trần Nhiên và George.
Nhận thấy Bạch Vân Hi và Diệp Phàm có chuyện muốn làm, Trần Nhiên hiểu chuyện đưa George rời đi.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm hỏi: “Ngươi làm sao vậy? Chúng ta không quay về sao?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không quay về, hai tiểu quỷ ta thả ra đều đã bị tiêu diệt rồi. Mấy tên phú nhị đại lúc trước gặp phải mấy người nước ngoài, hai người đã bị giết.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Chúng ta nhanh ngăn mấy tên người nước ngoài kia lại, nếu để bọn họ về nước, muốn tìm cũng khó khăn.”
Bạch Vân Hi vội vã thúc giục: “Vậy còn chờ gì nữa, đi nhanh lên!”
Diệp Phàm nhanh chóng lên xe.
“Vì sao người nước ngoài lại theo dõi mấy tên phú nhị đại kia? Chẳng lẽ trứng Huyền Điểu ở trên tay bọn họ?” Bạch Vân Hi khó hiểu hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Không sai, hình như mấy tên người nước ngoài kia có thiết bị gì đó kỳ lạ có thể xác định được vị trí của trứng Huyền Điểu.”
Bạch Vân Hi bỗng nhiên nghĩ tới điều gì: “Đồ vật mấy tên phú nhị đại kia muốn dùng đua xe để quyết định sở hữu có phải trứng Huyền Điểu không?”
Diệp Phàm gật đầu: “Chắc không sai.”
“Lái nhanh lên.” Bạch Vân Hi giục.
Diệp Phàm quay đầu nhìn Bạch Vân Hi: “Không phải ngươi không thích ta lái quá nhanh sao?”
Bạch Vân Hi: “……” Hắn đúng là không thích Diệp Phàm lái xe tốc độ cao, nhưng đó là tùy hoàn cảnh mà! Hiện tại tình thế cấp bách, nếu Diệp Phàm lại chạy chậm rì rì, không phải là để hắn sốt ruột chết sao?
“Đây không phải tình huống ngoài ý muốn sao? Chậm nữa là không đuổi kịp rồi!”
Diệp Phàm cười cười: “Yên tâm đi, có ta ở đây, sẽ không để mất dấu vết!”
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm lái xe tới dưới một chân núi hoang vắng.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm: “Sao ngươi lại dừng xe ở đây?”
“Người đang ở chỗ này, bất quá, nơi này không thể lái xe vào.” Diệp Phàm nói.
“Nơi này hoang vu không một bóng người, bọn họ ở đây thật sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Nơi này không có bóng người, nhưng có mộ! Mấy tên người nước ngoài kia vốn dĩ đã tính toán quay về, bất quá, hình như thiết bị của bọn họ lại phát hiện ra cái gì, cho nên quay ngược lại.”
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm ngồi xổm xuống: “Đi lên đi, ta cõng ngươi, chúng ta chạy lên núi.”
Bạch Vân Hi cũng không khách khí, trực tiếp leo lên lưng Diệp Phàm.
Diệp Phàm dùng lực bật nhảy, một lần liền cao tới mấy chục mét, rất nhanh đã cõng Bạch Vân Hi vọt lên núi.
“Ở chỗ này sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, bọn họ đã đi xuống mộ.”
Bạch Vân Hi nhíu mày: “Chúng ta cũng phải đi xuống sao?”
“Chúng ta chờ ở đây một lát.”
Diệp Phàm tung ra mấy trận kỳ, phong tỏa lối vào lăng mộ lại.
“Mùi lạ thật!” Bạch Vân Hi nhíu mày.
“Trong lăng mộ này có rất nhiều lợn chết.” Diệp Phàm giải thích.
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi, Hoa Quốc cổ đại thường xuyên có tục tuẫn táng (chôn người sống).
Nghe đồn từng phát hiện một lăng mộ có hơn một trăm người tuẫn táng, ngoại trừ một nam tử thì còn lại đều là nữ. Người tuẫn táng có ngồi, có nằm, có đứng, màu da thịt đã ngả sang màu đất.
Phong tục tuẫn táng thịnh hành đã lâu, căn cứ theo sở thích của chủ nhân ngôi mộ, đồ vật tuẫn táng cũng không giống nhau. Có người thích lấy mỹ nữ tuẫn táng, có người lại thích binh lính, cũng có người yêu thích động vật.
“Có bao nhiêu con heo vậy?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Hẳn là mấy trăm con!” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi híp mắt: “Nhìn dáng vẻ này xem ra chủ nhân ngôi mộ sinh thời rất thích ăn thịt heo a!”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, chủ nhân ngôi mộ này cũng thật kỳ quái, chôn cùng một mộ với mấy trăm con heo, chẳng lẽ hắn hy vọng đầu thai thành heo sao?”
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm đi tới bên cạnh cửa lăng mộ dựng một căn lều lên.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm hỏi: “Ngươi đang làm gì vậy?”
“Ta nghĩ mấy tên người nước ngoài kia sẽ không ra sớm, vậy nên có lẽ chúng ta phải qua đêm ở nơi này.”
Bạch Vân Hi khó hiểu nhìn về phía lăng mộ: “Người thật sự ở dưới đó sao, liệu có nhầm lẫn không?”
Diệp Phàm bất mãn nói: “Sao ta có thể nhầm được?”
Một làn sóng địa chấn dữ dội truyền đến, Bạch Vân Hi hơi kinh hãi: “Động đất!”
Diệp Phàm kéo Bạch Vân Hi ra phía sau: “Không phải động đất, là bên dưới đã xảy ra giao chiến rồi.”
Diệp Phàm cảm nhận được một cỗ nguyện lực cổ quái. Tu chân giới có rất nhiều Phật tu luyện nguyện lực, nguyện lực lấy từ tín ngưỡng, Diệp Phàm cũng không rõ ràng lắm.
Từng tiếng sột soạt từ trong mộ huyệt truyền đến, Bạch Vân Hi không kìm được kêu lên kinh hãi, “Rắn!”
Hơn mười con hắc xà từ trong huyệt mộ nhảy ra, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi Bạch Vân Hi.
“Hủ Thi Xà!” Sắc mặt Diệp Phàm lập tức thay đổi.
Hủ Thi Xà lấy thi thể hư thối làm thức ăn, mang kịch độc. Hủ Thi Xà vừa nhảy ra liền lao loạn xạ vào ảo trận Diệp Phàm vừa bày ra.
Diệp Phàm vốn muốn dùng ảo trận để đối phó với mấy người của Sở Phán Quyết Tông Giáo, bây giờ lại dùng trên thân hơn mười con hắc xà.
“Phá!”
Diệp Phàm tùy tay tung ra một lá phù, đánh chết mấy con hắc xà đang muốn chạy trốn.
“Diệp Phàm, mấy người nước ngoài kia vẫn ở dưới đó sao? Có thể nào chết rồi không?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Chưa chết, bọn họ không dễ dàng chết như thế, bất quá, tình hình không mấy khả quan.”