Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 148: Địa Chấn Thôn Hòe
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảm nhận được linh lực trong cơ thể Diệp Phàm cạn kiệt, Bạch Vân Hi lo lắng hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Diệp Phàm miễn cưỡng cười: “Không có việc gì.”
Bạch Vân Hi không vui nhíu mày: “Có việc thì nói có việc, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ!”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Thật sự không có việc gì mà! Chỉ là linh lực cạn sạch trong chớp mắt, có chút suy yếu thôi, Huyền Long Ấn này tiêu hao quá nhiều linh lực.”
Diệp Phàm nhìn Huyền Long Ấn, thầm nghĩ: May mắn gần đây thực lực của hắn tăng lên không ít, nếu không một đòn này vừa phát động, hắn chắc chắn sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ, mất mặt biết bao nhiêu! Cái ấn này đúng là đồ ngốn linh lực!
“Ngươi cũng quá liều lĩnh, nếu bên dưới còn cương thi thì làm sao bây giờ?”
“Bên dưới hết rồi, không có chút khí tức nào.”
Bạch Vân Hi sửng sốt một chút: “Thật vậy sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy.”
Diệp Phàm đánh ra một pháp quyết, Huyền Long Ấn lập tức thu nhỏ chỉ còn lớn cỡ bàn tay, Diệp Phàm liền thu hồi Huyền Long Ấn. Con cương thi vừa bị Huyền Long Ấn giẫm nát, máu thịt văng tung tóe, trông vô cùng đáng sợ.
Diệp Phàm ngồi xổm xuống, gỡ lấy ngọc bội từ trên cổ cương thi.
Bạch Vân Hi kinh ngạc pha lẫn nghi ngờ nhìn cảnh tượng này: “Thật kỳ quái, chịu công kích mạnh như vậy mà vẫn nguyên vẹn, ngọc bội này đúng là thứ tốt.”
“Ngọc bội này có thể hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, là vật phẩm tốt giúp tăng cường tu vi, Vân Hi, cái này ngươi giữ lấy đi.”
Bạch Vân Hi ghét bỏ quay mặt đi: “Dơ muốn chết.”
Diệp Phàm xấu hổ thu hồi ngọc bội: “Vậy ta rửa sạch sẽ cho ngươi.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Đồ đã tới tay rồi, chúng ta đi thôi.” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được.”
Diệp Phàm đứng trên đỉnh núi, chột dạ nhìn Bạch Vân Hi: “Ta hết linh lực rồi, không thể cõng ngươi xuống được.”
“Không sao, có điều, ngươi phải tự đi, đừng trông cậy vào việc ta sẽ cõng ngươi, ngươi nặng muốn chết!”
Diệp Phàm xấu hổ nói: “Ta có thể tự mình đi, hơn nữa, ta không nặng mà!”
Bạch Vân Hi cười lạnh: “Ăn nhiều như vậy sao có thể không nặng?”
Diệp Phàm: “……”
……
“Ngươi nói cương thi trong mộ thất đều chết hết là sao?” Bạch Vân Hi vừa đi bên cạnh Diệp Phàm vừa hỏi.
“Chắc là đã bị đại hán cương thi kia xử lý, ta nghĩ đại hán cương thi lúc còn sống có thể là tướng quân gì đó, bị công chúa kia cưỡng bức trở thành phò mã.”
“Có lẽ hắn thích vị công chúa kia, ghen ghét với các phò mã khác.”
Diệp Phàm tràn đầy kinh ngạc nhìn Bạch Vân Hi: “Không thể nào, khẩu vị của đại hán kia nặng vậy sao?”
“Chuyện tình cảm mà, ai có thể nói chính xác được.”
Công chúa đại nhân kia chọn phò mã đa số đều là thiếu niên thanh tú, chỉ có mỗi đại hán này lớn lên lưng hùm vai gấu, công chúa cương thi chọn đại hán này có lẽ chỉ là muốn tìm kiếm sự mới lạ, nhưng đại hán này có khả năng đã thật sự lún sâu vào lưới tình.
Đại hán thích công chúa, có điều, công chúa hẳn là thích mỹ thiếu niên hơn.
……
Trần Viêm vừa mới xử lý xong báo cáo về mấy người tôn giáo liền nhận được tin báo nguy từ cư dân, nói là có người phóng thuốc nổ, trộm mộ.
Trần Viêm lại đành phải không ngừng nghỉ chạy tới khu mộ của công chúa cương thi.
“Lão đại, mộ huyệt kia có cương thi đó! Trước đây người Mao Sơn tới cũng không thể làm gì được quái vật bên trong, chỉ có thể tạm thời phong ấn mộ huyệt lại, cũng không biết là đám trộm mộ não tàn nào, lại phá hủy phong ấn của Mao Sơn.” Hồ Lâm oán giận nói.
Trần Viêm hít sâu một hơi: “May là tình thế không có mở rộng.”
“Đúng vậy! Nếu như cương thi lại xuống tấn công thôn dân, vậy thì rắc rối lớn.” Hiện tại internet phát triển, nếu để chuyện này truyền ra, sợ là sẽ dấy lên một hồi sóng to gió lớn!
Trần Viêm nhìn cửa mộ thất, nhíu chặt mày, trước đây quốc gia có phái mấy nhóm người tới khu mộ này, không thu được lợi lộc gì, còn chết không ít người, Trần Viêm không dám manh động.
“Lão đại, có khi nào bên dưới vẫn còn cương thi không?”
Trần Viêm cau mày: “Hẳn là vẫn còn, ta liên hệ với cấp trên, tìm đạo sĩ Mao Sơn xử lý một chút.”
Hồ Lâm gật đầu: “Đúng đúng đúng, loại chuyện này vẫn nên tìm người chuyên môn làm thì tốt hơn.”
……
Diệp Phàm nằm trên giường trong khách sạn 5 sao, nghỉ ngơi mấy ngày.
Thời điểm Diệp Phàm phát động Huyền Long Ấn, linh lực bị rút cạn, lúc ấy còn không có cảm giác gì, mấy ngày sau lại đau đầu không ngớt.
“Có tốt hơn chút nào không?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Khá hơn nhiều.”
Diệp Phàm làm nũng nhìn Bạch Vân Hi: “Giúp ta xoa bóp được không?”
“Ngươi chỉ biết thêm phiền.” Bạch Vân Hi tuy rằng nói với vẻ mặt không vui, nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh Diệp Phàm, ngón giữa đặt lên thái dương, thay Diệp Phàm mát xa.
Diệp Phàm nhắm mắt, thoải mái hừ hừ hai tiếng.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm, nghiêm khắc nói: “Làm việc đừng có hấp tấp, liều lĩnh, bộ dạng mấy ngày trước của ngươi giống như là dùng thuốc quá liều vậy.”
Diệp Phàm không vui nhíu mày: “Vân Hi, ngươi thật là! Ta không thoải mái, ngươi lại vui sướng khi người khác gặp họa! Ngươi không yêu ta chút nào!”
Bạch Vân Hi khẽ hừ một tiếng: “Xứng đáng!”
Diệp Phàm từ trên giường bò xuống: “Ta gần khỏe lại rồi, chúng ta đi ăn buffet đi.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Cũng được, nếu khách hàng nào cũng có thể ăn giống như ngươi, vậy ông chủ mấy nhà hàng buffet đều phá sản hết.”
“Yên tâm đi, một ông chủ nhà hàng buffet ngã xuống, một trăm ông chủ nhà hàng buffet sẽ nổi lên.”
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi còn chưa ăn được tiệc buffet, Trần Viêm đã mang theo mấy người tìm tới cửa.
……
Mấy ngày nay Trần Viêm bận tới bận lui, kẻ cuồng loạn ngoại quốc, cổ mộ cương thi, đủ loại chuyện đè lên đầu làm hắn không biết phải theo ai, cố tình cấp trên còn phái hắn đi điều tra sự tình Thôn Hòe.
Thôn Hòe này không lớn, nhưng vấn đề bên trong lại không nhỏ chút nào, hơn nữa, thôn trang này thật sự có chút quỷ dị.
“Trần cảnh sát, có việc gì sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Trần Viêm gật đầu: “Có chút việc ta muốn hỏi ý kiến Bạch tam thiếu một chút.”
Bạch Vân Hi nghi hoặc nhìn Trần Viêm: “Cấp trên muốn điều tra ta?”
Gần đây Diệp Phàm nhặt được không ít thứ tốt, cấp trên đỏ mắt rồi sao?
Trần Viêm lắc đầu: “Đương nhiên không phải, Bạch tam thiếu nói đùa, chỉ là có chút chuyện muốn tham vấn Bạch tam thiếu mà thôi.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Vậy ngươi hỏi đi.”
Diệp Phàm có chút không cao hứng nhìn Bạch Vân Hi: “Vân Hi, khi nào chúng ta đi ăn cơm đây?”
Bạch Vân Hi ném một hộp sữa chua cho Diệp Phàm, “Ngươi ăn trước đi.”
Diệp Phàm lẩm bẩm oán trách một tiếng, bị Bạch Vân Hi trừng một cái liền rụt trở lại.
“Bạch tam thiếu không cần bận rộn việc công ty sao?” Trần Viêm khó hiểu hỏi.
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Ta đã giao hết cho ca ta.” Người Bạch gia vốn dĩ lo lắng hắn gặp kiếp nạn tuổi hai mươi, không dám giao quá nhiều việc cho hắn, vậy nên hắn chuyển giao công việc cũng không gặp nhiều khó khăn.
“Như vậy à!” Trần Viêm gật đầu, như đã hiểu ra nhìn Diệp Phàm một cái.
Bạch Vân Hi nhíu mày: “Trần tiên sinh, chúng ta vẫn nên trở lại chuyện chính đi.”
Trần Viêm gật đầu: “Bạch tam thiếu, mấy ngày trước ngươi từng đến Thôn Hòe đúng không?”
“Đúng vậy, Thôn Hòe bên kia xảy ra chuyện gì sao?” Sau khi rời khỏi Thôn Hòe, Bạch Vân Hi liền không chú ý quá nhiều tới chuyện ở nơi đó.
“Trước đó có hai công tử nhà giàu chết ở Thôn Hòe, kết quả, cha mẹ hai thiếu gia này không chịu bỏ qua, nhất quyết đòi tìm ra hung thủ……”
Hai công tử nhà giàu kia đều chết trên tay kẻ cuồng loạn ngoại quốc, việc này không dễ công bố, cấp trên nói bọn họ tới chuyển hướng sự chú ý của gia đình hai thiếu gia, kết quả, cha mẹ hai thiếu gia này lại tra ra được rất nhiều bí mật của Thôn Hòe.
Cha mẹ hai công tử nhà giàu kia cảm thấy cái chết của con trai không thể tách rời khỏi Thôn Hòe, nghĩ rằng con trai là bởi vì đã phá vỡ sự yên bình của Thôn Hòe cho nên mới bị giết, cấp trên lại vui vẻ đồng tình với suy nghĩ này, gia đình hai thiếu gia cũng liền cho rằng là như vậy.
“Bởi vì có người tố cáo, cấp trên thành lập tổ chuyên án điều tra chuyện của Thôn Hòe, Thôn Hòe có không ít người phạm tội, sợ là sẽ có mấy người phải vào tù, có điều, Thôn Hòe có rất nhiều chỗ kỳ lạ.”
Diệp Phàm hai ba ngụm đã ăn hết một hộp sữa chua, tiếp tục lên tiếng: “Đúng vậy, rất là kỳ lạ.”
“Cấp trên có mời thiên sư đi xem Đoạt Hồn Hồ, kết quả, thiên sư được mời đến bị dọa cho chạy mất.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt, ha ha cười: “Thiên sư bị dọa chạy, lá gan của vị thiên sư này cũng quá nhỏ.”
Bạch Vân Hi tức giận trừng Diệp Phàm một cái, cười với Trần Viêm: “Trần cảnh sát, ngươi đừng để ý đến hắn.”
Diệp Phàm nhỏ giọng càu nhàu: “Ta không nói sai mà! Lá gan tên kia thật sự hơi nhỏ.”
Bạch Vân Hi quát: “Câm miệng!”
“Hai ngày trước Thôn Hòe xảy ra địa chấn.” Trần Viêm nói.
Diệp Phàm ngạc nhiên chớp chớp mắt: “Địa chấn? Sao lại xảy ra địa chấn?”
Lúc trước hắn đến Thôn Hòe cũng không cảm thấy có gì không ổn mà, nếu Thôn Hòe thật sự phong ấn quái vật gì, vậy quái vật kia cũng đã rất suy yếu rồi, sao có thể tạo nên địa chấn được?
Bạch Vân Hi nghi hoặc hỏi: “Có phải ba tòa miếu Thôn Hòe xảy ra chuyện gì không?”
Trần Viêm kinh ngạc nhìn Bạch Vân Hi: “Bạch tam thiếu, ngươi biết ba tòa miếu Thôn Hòe sao?”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Lúc trước tới Thôn Hòe từng thấy qua, ba tòa miếu kia có chút huyền bí, lịch sử của nó cũng vậy, lần trước ta tới ghé thăm Lý giáo sư cũng từng nghe hắn nói về ba tòa miếu này.”
“Vốn dĩ có một công tử nhà giàu nước M muốn đầu tư, cấp trên liền giới thiệu Thôn Hòe cho hắn, có điều, công tử nhà giàu kia khảo sát thực địa một lượt, cảm thấy không được liền từ bỏ và rời đi, người Thôn Hòe thấy công tử nhà giàu chạy, cơ hội phát tài không còn, liền đỏ mắt.”
“Sau này không biết là thôn dân nào chuyển hướng chú ý sang thị trường đồ cổ, thấy có người bán gạch cổ đi, giá không hề thấp, liền kêu gọi mọi người bán gạch từ ba ngôi miếu đó.”
“Ba tòa miếu kia nhiều năm không tu sửa, cũng không có ai hương khói gì, mọi người đều đồng ý, liền phá hủy ba tòa miếu kia đi.”
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi: “Tự rước họa vào thân mà!”
Trần Viêm nghi hoặc nhìn Bạch Vân Hi: “Bạch tam thiếu, ba tòa miếu kia có vấn đề gì sao?”
“Đó là đồ trấn tà.”
Diệp Phàm vuốt cằm, ba tòa miếu kia nguyên bản dùng để trấn áp tà vật, sau này lại dùng để trấn áp quỷ hồn trong Đoạt Hồn Hồ, Diệp Phàm nghĩ tà vật dưới Thôn Hòe trải qua mấy ngàn năm, hiện tại hẳn là đã rất suy yếu, nhưng âm hồn ở Đoạt Hồn Hồ lại đang ở thời kỳ đỉnh cao.
Một âm hồn không đáng sợ, nhưng Đoạt Hồn Hồ lại có tới hàng trăm âm hồn.
……….