Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 149: Hồn Ma Thao Thiết
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 149 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sau khi ba ngôi miếu kia bị dỡ bỏ thì xảy ra địa chấn sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Trần Viêm gật đầu: “Đúng vậy! Dân làng đại khái cũng đoán ra được là miếu có vấn đề, nhưng thứ này dỡ bỏ thì dễ, muốn trùng tu lại thì khó khăn.”
“Ba ngôi miếu bị hủy, âm hồn trong hồ liền không an phận, không gây ra án mạng chứ?” Diệp Phàm lạnh giọng hỏi.
Trần Viêm nhìn Diệp Phàm, thầm nuốt nước bọt, khó khăn nói: “Diệp thiếu đoán không sai, quả thật có án mạng xảy ra.”
Diệp Phàm bĩu môi: “Quả nhiên là vậy.”
“Thôn Hòe có một truyền thuyết, nếu quỷ hồn trong hồ muốn chuyển thế đầu thai thì phải kéo một người khác xuống thay thế. Những anh nhi chết chìm đó cũng làm như vậy. Đoạt Hồn Hồ thường xuyên xảy ra hiện tượng nổi sương mù, một khi sương mù nổi lên, kiểu gì cũng sẽ có chuyện lạ phát sinh. Tuy nhiên, chỉ cần cách hồ xa một chút là an toàn.
Nhưng hai ngày trước, hai dân làng đã bị kéo xuống.” Trần Viêm cũng coi như là người từng trải, gặp qua không ít người có năng lực kỳ lạ, nhưng mỗi khi nghe thấy những sự kiện thần quái như vậy, bản thân vẫn cảm thấy có chút rợn người.
Bạch Vân Hi nghi hoặc hỏi: “Người trưởng thành bị kéo xuống sao?”
Trần Viêm gật đầu: “Không sai, là người trưởng thành.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Trước đây âm hồn trong hồ không có bản lĩnh lớn như vậy! Hay là đã tiến hóa rồi? Hiện tại cũng không biết tình hình thế nào.
“Bên trên có mời hai thiên sư tới, người thứ nhất vừa đến liền sợ hãi bỏ chạy. Người thứ hai đạo hạnh cao thâm hơn người trước một chút, hắn nói nhìn thấy quỷ đồng ba đầu sáu tay trong hồ. Quỷ đồng là bị hành hạ đến chết, oán khí quá nặng, hắn không giải quyết được, cũng rời đi rồi.” Trần Viêm thở dài một hơi.
“Ba đầu sáu tay, Na Tra sao?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Hi tức giận nhìn Diệp Phàm: “Đừng nói đùa, tại sao lại như vậy?”
“Có mấy loại tình huống. Giữa quỷ hồn và quỷ hồn có thể cắn nuốt lẫn nhau, thời điểm cắn nuốt, ai cũng không làm gì được ai, tiêu hóa bất lương, liền biến thành như vậy.”
“Một loại khác là mấy con quỷ cùng dung hợp lại, cái này cần có huyết mạch tương liên. Vì bảo vệ chính mình, chúng nó liền chủ động dung hợp. Sau khi quỷ hồn dung hợp, quỷ khí trở nên ngưng thực hơn, sức chiến đấu cũng theo đó tăng lên.”
Trần Viêm nhíu mày, đột nhiên lên tiếng: “Bên trên phái tổ chuyên án tới điều tra chuyện Thôn Hòe dìm chết hài nhi. Có mấy dân làng vì muốn giảm án phạt liền chủ động nhận tội, trong số nạn nhân có ba nữ hài đồng sinh.”
“Oan hồn trong hồ quá nhiều, mất đi miếu thờ trấn áp, sợ là sẽ xảy ra chuyện lớn!” Diệp Phàm nói.
Trần Viêm hít sâu một hơi. Trên tay người dân Thôn Hòe dính không ít mạng người, may là đã qua thời kỳ truy tố, nếu không hơn phân nửa người nơi đó sẽ bị tống vào ngục giam.
Trần Viêm có chút phiền muộn than thở: “Không biết là có bao nhiêu thi cốt đang nằm dưới đáy hồ. Nữ hài thì có gì mà không tốt, không hiểu nổi đám người kia đã nghĩ cái gì?”
“Tòa quỷ trạch thì sao?” Diệp Phàm hỏi.
“Cổ trạch kia không quá được chú ý.” Trần Viêm nhìn sắc mặt Diệp Phàm, khó hiểu hỏi:
“Cổ trạch có vấn đề gì sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng là có vấn đề.”
“Nếu Diệp thiếu cùng Bạch tam thiếu rảnh rỗi, có muốn trở lại xem thử không?”
Diệp Phàm gật đầu: “Được!”
Diệp Phàm thầm nghĩ: Ba ngôi miếu bị hủy, tà vật bị trấn áp dưới Thôn Hòe sợ là sẽ nhân cơ hội chạy trốn. Diệp Phàm vốn dĩ cũng định đi tìm hiểu tà vật kia, chỉ là bận rộn một hồi lại quên mất.
Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi lái xe tới Thôn Hòe. Bí mật của Thôn Hòe bị lộ ra, người có chút năng lực đều dọn đi, người ở lại trên mặt đều mang theo thần sắc chán nản.
Sau khi Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi tới Thôn Hòe liền đi thẳng đến cổ trạch.
Mấy ngày hôm trước, Thôn Hòe xảy ra một trận địa chấn, không ít phòng ốc bị phá hủy, mà cổ trạch là nơi bị tàn phá nặng nề nhất.
Tuy nhiên, lực chú ý của người dân đều đặt lên nơi khác, vậy nên cũng không có bao nhiêu người chú ý tới tòa nhà này.
“A!” Bạch Vân Hi tiến vào cổ trạch, một con mãnh thú to như một ngọn núi liền nhào tới, mở cái miệng lớn như một bồn máu, ánh mắt tràn đầy tham lam.
Bạch Vân Hi cảm giác thân thể đau đớn một trận, cả người giống như bị đứt thành hai đoạn.
“Phá!” Diệp Phàm đánh ra một lá phù, đỡ lấy Bạch Vân Hi đang lung lay sắp đổ.
Bạch Vân Hi không dám tin nhìn Diệp Phàm. Diệp Phàm an ủi nói: “Chỉ là ảo ảnh mà thôi, nó đã chết rồi.”
Diệp Phàm ngẩng đầu lên, nhìn về phía hư ảnh Thao Thiết.
Thao Thiết nhìn Bạch Vân Hi bị dọa mặt không còn chút máu, khanh khách cười lên.
Diệp Phàm không nghĩ tới bên dưới cổ trạch này lại phong ấn Thao Thiết.
Thao Thiết hung danh hiển hách ở tu chân giới. Loại yêu thú này không giống nhân loại chú ý thanh tâm quả dục, pháp môn tu luyện của Thao Thiết lấy thực nhập đạo, tu luyện chính là ăn, ăn, ăn, vĩnh viễn không no. Ăn càng nhiều tu vi càng cao cường. Thao Thiết sợ nhất chính là đói khát, đói khát thời gian dài sẽ khiến tu vi của Thao Thiết giảm xuống.
Hung thú như Thao Thiết thích ăn nhất là dê hai chân, cũng chính là con người.
Đại lục tu chân từng có một con Hung Thao, ăn liên tiếp hơn mấy tu sĩ Nguyên Anh, khiến cho đại lục tu chân hỗn loạn một mảnh, cuối cùng phải nhờ tới tu sĩ Hóa Thần ra tay mới tiêu diệt được.
Ở đại lục tu chân, tu giả vừa nghe nói đến Thao Thiết liền biến sắc. Ở thế giới này, hồn phách Thao Thiết lại gầy đến chỉ còn da bọc xương, đại khái là bị đói chết.
Thao Thiết nhìn Bạch Vân Hi, khanh khách cười, “Tu sĩ? Không nghĩ tới hiện tại lại còn có tu sĩ, lá gan hơi nhỏ một chút a!”
Nhận ra hồn phách hung thú đang trêu đùa mình, Bạch Vân Hi nhịn không được nhíu mày lại.
“Hồn phách ngươi không quá ổn định a.” Diệp Phàm nói.
Thao Thiết buồn bã gật đầu: “Đúng vậy! Hơn hai ngàn năm, hơn hai ngàn năm không ăn cơm, ta sắp phải tán hồn rồi.”
Diệp Phàm thở dài, tuy rằng thọ mệnh của hung thú rất lâu, nhưng cũng không thể chịu nổi nhịn ăn trong thời gian dài như vậy được. Thân thể của Thao Thiết đã sớm hủ bại, chỉ còn lại một sợi hồn phách. Dù cho là thiên địa linh cầm cũng không thể đối chọi với dòng chảy của thời gian.
“Ai phong ấn ngươi ở đây?” Diệp Phàm tò mò hỏi.
Hồn phách Thao Thiết dao động kịch liệt, một lúc lâu sau mới hung tợn thốt ra ba chữ, “Lão cha ta.”
Diệp Phàm kinh ngạc trừng lớn mắt, hắn còn tưởng rằng là vị Đại Thừa nào, không nghĩ tới lại là lão cha của tên này.
“Vì sao hắn lại phong ấn ngươi?” Diệp Phàm khó hiểu hỏi.
“Ta cắn một chân của Bạch Trạch!”
“Vì sao ngươi cắn hắn? Huynh đệ bất hòa?”
“Quá đói bụng, không có đồ ăn, tóm được liền gặm một ngụm. Hắn đã đưa chân tới tận miệng của ta, ta đương nhiên muốn ăn. Hương vị cái chân kia thật không tồi!” Thao Thiết liếm liếm môi, trên mặt lộ ra vài phần hoài niệm.
Thao Thiết không kén ăn, nhưng ăn ngon hay không vẫn có thể phân biệt được. Huyết mạch Long tộc đương nhiên bổ dưỡng hơn, cũng mỹ vị hơn đám cá chim bình thường nhiều.
“Quá thảm! Sau khi thiên địa dị biến, thứ có thể ăn được càng ngày càng ít. Tên Bạch Trạch kia cũng quá ác liệt, ta mới chỉ ăn của hắn một cái chân thôi, hắn vẫn có thể mọc lại được. Hắn vậy mà lại đi bảo lão cha phong ấn ta 300 năm! Tên ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo kia một bụng toàn ý xấu, cố tình đám dê hai chân các ngươi còn cảm thấy hắn là thụy thú!” Thao Thiết không vui mắng mỏ.
“Phong ấn 300 năm? Lão cha ngươi đồng ý sao?”
Dù cho là đối với dị thú có thọ mệnh dài lâu như Thao Thiết thì phong ấn 300 năm cũng hơi nặng. Dù sao thời điểm con Thao Thiết này bị phong ấn, tu vi cũng không cao.
“Bọn họ đều chê ta ăn nhiều, sớm muốn tìm cớ xử lý ta. Bọn họ đều không phải thứ tốt!”
Diệp Phàm: “…”
“300 năm? Chỉ là đã hơn hai ngàn năm.” Bạch Vân Hi nói.
Thao Thiết gật đầu: “Bọn họ đều đi rồi, ta đã sớm biết. Một trăm năm sau khi ta bị phong ấn, ta liền không còn cảm giác được hơi thở của phụ thân. Khi đó thế giới này không có kẻ nào giết được phụ thân ta, bọn họ hẳn là đã rút lui, tộc Huyền Điểu cũng rút lui. Ai cũng đi rồi, chỉ còn lại mình ta. Bọn họ cuối cùng cũng vẫn chê ta ăn nhiều.” Trên mặt Thao Thiết hiện lên vài phần mê võng.
Bạch Vân Hi: “…”
Diệp Phàm nhíu mày: “Ngươi ăn quá nhiều là không tốt, hiện tại đã không còn gì ăn!”
“Đúng vậy! Hiện tại thế giới này không tìm được thứ nào có linh khí, không có gì ăn, ta thà chết còn hơn.”
Bạch Vân Hi: “…”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Ngươi cũng coi như được như nguyện, ngươi thật sự đã chết.”
Bạch Vân Hi: “…”
Thao Thiết nghi hoặc nhìn Diệp Phàm: “Linh hồn của ngươi rất đặc biệt, không giống như người của thế giới này, ngươi từ dị giới tới sao?”
Diệp Phàm cười cười: “Đúng vậy!”
“Phải rơi xuống nơi này, ngươi đúng là xui xẻo.” Thao Thiết vui sướng khi người gặp họa nói.
“Chờ ta tới Trúc Cơ, ta sẽ nghĩ cách rời đi.”
“Trúc Cơ? Rơi xuống nơi quỷ quái này ngươi còn vọng tưởng Trúc Cơ sao? Ngươi sẽ chết già ở chỗ này, giống như những con dê hai chân khác!” Thao Thiết ác độc nguyền rủa.
“Ngươi biết làm sao để rời đi không? Năm đó phụ thân ngươi đi con đường nào?” Diệp Phàm không giận không bực hỏi.
“Ta không nói cho ngươi!” Thao Thiết hung tợn nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm lấy Quỷ Âm Kỳ ra, nhàn nhạt nói: “Vậy để sau này ta hỏi ngươi.”
Thao Thiết nhìn Diệp Phàm, giận dữ hét lên: “Ngươi muốn làm gì?”
Diệp Phàm giơ Quỷ Âm Kỳ, vung về phía Thao Thiết. Thao Thiết phẫn nộ gào lên: “Tên dê hai chân đáng chết ngươi, dám thu ta!”
“Đúng vậy! Hiện tại ngươi nhìn qua rất yếu ớt, ta đương nhiên phải tận dụng thời cơ!”
“Dê hai chân to gan, ta muốn ăn ngươi!”
Bạch Vân Hi nhìn thấy một vầng sáng cửu sắc đánh lên quỷ ảnh Thao Thiết. Diệp Phàm cười vui vẻ: “Ngươi quên rồi sao, ta có thần hồn cửu sắc, hồn phách của ngươi không thể gây thương tổn cho ta.”
“Ta muốn ăn ngươi! Ăn ngươi giống những con dê hai chân trước kia!”
Diệp Phàm mắng một câu ngu ngốc, đuổi theo quỷ ảnh Thao Thiết chạy khắp cổ trạch.
Thao Thiết một bên thoá mạ, một bên nhảy loạn khắp nơi. Tốc độ của Thao Thiết cực nhanh, nhưng lại giống như đang bị nhốt trong cổ trạch, không thể chạy ra ngoài.
Diệp Phàm chạy ngược chạy xuôi, đuổi theo cả nửa ngày mới thu được Thao Thiết vào trong.
Diệp Phàm thu hồi Quỷ Âm Kỳ, cao hứng thở ra một hơi: “Vận khí thật tốt, cư nhiên thu được hồn phách của một con Thao Thiết, phẩm chất Quỷ Âm Kỳ của ta có thể đề cao không ít đâu!”
Bạch Vân Hi: “…”