Chương 152: Đại gia chơi trội

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 152: Đại gia chơi trội

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mộ Thời Ngọc vội vã tìm Mộ Liên Bình, hỏi: “Liên Bình, có chuyện gì vậy? Ta nghe nói Diệp thiếu đã dùng hàng ngàn con bồ câu để truyền đi một tin tức, nói rằng muốn tìm kẻ tiện nhân của Thiên Thượng Thiên, thúc giục người đó mau chóng giao nhân sâm ra đây?”
Trong lòng Mộ Thời Ngọc không khỏi cảm thấy có gì đó bất thường. Thiên Thượng Thiên là một thế lực vô cùng siêu phàm, trong giới tu giả cổ võ còn lưu truyền lời đồn rằng Kỷ Văn của Thiên Thượng Thiên là thiên hạ đệ nhất cao thủ.
Có lẽ lời đồn này hơi khoa trương, nhưng thực lực của Kỷ Văn là điều không thể nghi ngờ. Diệp Phàm quả đúng là biết cách chọn đối thủ khiêu chiến, vừa chọn đã trúng ngay một đại lão như vậy.
Mộ Liên Bình gật đầu: “Ta cũng vừa mới nhận được tin tức. Biểu ca của Diệp thiếu đã mua được một cây Huyết Long Tham tại hội đấu giá, nhưng lại bị người của Thiên Thượng Thiên cướp mất, hình như còn bị thương nữa.” Diệp Phàm làm việc không kiêng dè bất cứ điều gì, chịu thiệt thòi như vậy, chắc chắn sẽ muốn báo thù.
Mộ Thời Ngọc cau mày: “Xem ra chuyện này rất phiền phức đây!”
Thiên Thượng Thiên là một tông môn cực kỳ thần bí, người muốn gia nhập tông môn này đều phải trải qua kiểm tra và thẩm tra vô cùng nghiêm ngặt.
Số lượng đệ tử của Thiên Thượng Thiên cực kỳ ít ỏi, có khi mấy chục năm mới thu nhận được một hai đồ đệ. Hai trăm năm trước, Thiên Thượng Thiên còn suýt chút nữa đã bị đứt đoạn truyền thừa vì những lý do đặc thù của thời đại đó. Hình như công pháp của Thiên Thượng Thiên rất đặc biệt, chỉ có người đặc biệt mới có thể tu luyện.
Mấy năm nay, Thiên Thượng Thiên đã mở rộng hơn nhiều, thu nhận không ít đệ tử. Tuy nhiên, người có thể tu luyện công pháp truyền thừa chân chính cũng không có bao nhiêu, rất nhiều người đều chỉ có thể làm những công việc lặt vặt ở vòng ngoài của Thiên Thượng Thiên.
Người của Thiên Thượng Thiên tự cho mình là ưu việt, những người này cảm thấy công pháp của họ mới là cổ võ chính thống, không giống các tu giả cổ võ khác.
Tuy rằng có rất nhiều tu giả cổ võ chướng mắt việc Thiên Thượng Thiên tự phong tự diễn, nhưng bởi vì thực lực của người Thiên Thượng Thiên thực sự rất cường đại, họ cũng không thể làm gì.
“Ngươi thử nói xem, là tông chủ Thiên Thượng Thiên lợi hại, hay là Diệp thiếu lợi hại hơn?” Mộ Thời Ngọc hỏi.
Mộ Liên Bình cười khổ: “Ta làm sao biết được, tuy nhiên, Kỷ Văn của Thiên Thượng Thiên chắc chắn không yếu. Nghe nói hai năm trước nàng từng giao đấu với một tu giả cổ võ tầng tám, cao thủ cổ võ tầng tám kia không chịu nổi mười chiêu của nàng. Quả thật vô cùng lợi hại, ai cũng không biết Kỷ Văn đã tu luyện đến cảnh giới nào rồi.”
Mộ Thời Ngọc hít sâu một hơi: “Diệp thiếu tuy rằng thâm sâu khó lường, nhưng dù sao cũng còn quá trẻ.”
Mộ Liên Bình cau mày: “Biểu ca của Diệp thiếu suýt chút nữa đã bị đánh chết, Diệp thiếu nói hắn nhất định phải trả thù.”
Sau khi tin tức trứng Huyền Điểu đang nằm trong tay Diệp Phàm truyền ra, rất nhiều người đều rục rịch hành động. Tuy nhiên, ai cũng không dám ra tay. Thiên Thượng Thiên lại đụng độ ngay lúc này, rất nhiều người hẳn là đang đợi Diệp Phàm cùng tông chủ Thiên Thượng Thiên giao đấu một trận, sau đó mới xác định thực lực của Diệp Phàm.
Mộ Thời Ngọc: “……”
“Sư muội, muội đã đi đâu vậy?” Nhược Vân hỏi.
Nhược Thủy bình thản nói: “Ra ngoài đi dạo một vòng. Sư tỷ, có chuyện gì xảy ra sao?”
“Diệp Phàm đang tìm muội đấy.”
“Diệp Phàm, hắn là ai vậy?” Nhược Thủy hỏi.
“Là một cao thủ cổ võ mới nổi. Trước đây muội từng đoạt Huyết Long Tham của một người, người đó chính là biểu ca của Diệp Phàm.”
“Người đó chỉ là một người thường mà! Vậy mà lại có thân thích là tu giả cổ võ! Diệp Phàm là người của môn phái nào?”
Nhược Vân lắc đầu: “Không thuộc môn phái nào cả, hắn hành động độc lập!”
“Nói như vậy là không có chỗ dựa sao! Người bị ta đả thương kia trông không lớn lắm, chẳng lẽ Diệp Phàm còn nhỏ hơn hắn?”
Nhược Vân gật đầu: “Đúng là nhỏ hơn, cũng chỉ mới hai mấy tuổi.”
Nhược Thủy khinh thường hừ một tiếng: “Thì ra là tên nào đó gặp được vận may lớn, nhặt được hai quyển sách cổ liền cho rằng mình vô địch thiên hạ!”
Nhược Vân lắc đầu: “Chuyện này có chút khó đối phó, hắn từng đả thương một cao thủ cổ võ tầng bảy, nghe nói rất lợi hại.”
Nhược Thủy ngẩng đầu: “Cổ võ? Sao có thể so được với pháp môn tu luyện của Thiên Thượng Thiên chúng ta chứ! Hắn chắc chắn không đánh lại được sư phụ.”
“Vậy Huyết Long Tham đâu rồi?” Nhược Vân hỏi.
“Ta đưa cho sư phụ rồi.”
“Đưa cho sư phụ? Nếu Diệp Phàm tìm tới, hẳn là sẽ đòi Huyết Long Tham từ muội.”
“Hắn tìm tới thì cứ để hắn tới. Ta còn chưa biết tên đánh bại cổ võ tầng bảy này cao thủ cỡ nào. Sư phụ từng nói cổ võ kém xa tu chân, người tu chân chúng ta đến đại thành liền có thể bay lượn trên trời, độn thổ dưới đất, còn tu luyện cổ võ đến đại thành cũng chỉ là mạnh hơn người thường một chút mà thôi.” Nhược Thủy cười cười.
Nhược Vân hít sâu một hơi: “Tuy nói là thế nhưng cũng không thể xem thường tu giả cổ võ.” Dù sao người tu chân có thể tu luyện đến đại thành cũng chỉ là chuyện trong truyền thuyết mà thôi. Điển tịch trong tông môn có ghi chép, tu luyện đến Trúc Cơ liền có thể hưởng hai trăm năm tuổi thọ, nhưng cho dù tiền bối trong tông môn cũng không sống quá một trăm tuổi.
“Sư tỷ, chuyện tuyển đệ tử mới tiến hành đến đâu rồi?”
Nhược Vân lắc đầu: “Không có ai cả. Hôm nay ta tìm mấy đứa trẻ mồ côi đều không ai có thể làm cho cục đá sáng lên được.”
“Có thể khiến cho cục đá sáng lên nào dễ dàng như vậy. Sư phụ đã từng nói, chúng ta là đặc biệt, là người được thần lựa chọn.” Nhược Thủy ngạo nghễ nói.
Nhược Vân gật đầu: “Cũng đúng, cứ từ từ rồi sẽ tới.”
……
Diệp Phàm vô cùng kinh ngạc nhìn tin nhắn trên điện thoại.
“A……”
Bạch Vân Hi tò mò hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Có người gửi cho ta một tin nhắn, nói là vị trí của người phụ nữ kia.” Diệp Phàm nói. “Ta hỏi hắn số thẻ để trả thù lao, hắn lại không cần.”
Bạch Vân Hi lấy điện thoại của Diệp Phàm nghiên cứu một lúc: “Ngươi đi một chuyến đi, tin này hẳn là thật.”
Gửi kèm tin nhắn tới đây còn có cả ảnh chụp, hẳn là chụp được lúc người phụ nữ kia không để ý. Muốn làm được như vậy chắc chắn là người chuyên nghiệp. Không cần phí cảm tạ rất có khả năng là sợ thiên hạ không đủ loạn, muốn xem kịch vui.
Mặc kệ đối phương có mục đích gì, có tin tức miễn phí đưa tới đương nhiên là chuyện tốt.
Diệp Phàm gật đầu: “Ta đi một chuyến vậy. Vất vả lắm mới tìm được Huyết Long Tham, nếu để kẻ tiện nhân kia ăn mất thì không hay.”
“Việc này không nên chậm trễ, ngươi đi nhanh đi, biểu ca ngươi ở đây đã có ta chăm sóc.”
Tu vi của Bạch Vân Hi tiến bộ nhanh chóng, đã đạt tới Luyện Khí tầng bốn, tu giả bình thường thì vẫn có thể ứng phó được.
“Được, ta đi trước đây.”
……
Nhược Thủy đi trên phố đồ cổ, khinh thường cau mày: “Khắp nơi đều là hàng giả! Vừa nhìn đã biết là hàng giả, còn có nhiều người xem như vậy, thật nhàm chán!”
Nhược Vân cười nhạt: “Cũng không phải tất cả mọi người đều có ánh mắt tinh tường như sư muội.”
Nhược Thủy đi đến một cửa tiệm đàn cổ, dừng bước, nhìn vào bên trong cửa hàng.
“Bên trong có thứ tốt kìa!” Nhược Thủy đứng trước cửa hàng, cảm nhận được một luồng linh khí hư ảo.
“Đúng vậy.” Nhược Vân gật đầu.
“Cây đàn cổ này không tệ!” Nhược Thủy nhìn cây đàn cổ trong hộp pha lê.
“Ánh mắt của tiểu thư thật tinh tường! Cây đàn cổ này chính là dùng gỗ ngô đồng ngàn năm làm nên, bên trên có khắc phượng hoàng, phượng tê ngô đồng, ngụ ý cực tốt.” Chủ tiệm đồ cổ nhiệt tình nói.
*Phượng tê ngô đồng: phượng hoàng phi ngô đồng bất tê, phi trúc mễ bất thực, tức là nói phượng hoàng trước giờ chỉ dừng chân trên cây ngô đồng mà thôi, tuyệt đối sẽ không nghỉ lại trên những loại cây khác. Điều này ám chỉ duyên phận giữa phượng hoàng và ngô đồng là nhất định, không thể thay đổi. Mượn điển cố này để ẩn dụ nhân duyên con người, có những nhân duyên đã là trời định, không thể thay đổi, hai người nhất định sẽ là một đôi.
“Cây đàn này bao nhiêu tiền?” Nhược Thủy nhìn đàn cổ, trong mắt ánh lên vài phần khác thường. Đàn cổ dùng gỗ ngô đồng là linh mộc làm thành, có thể chế thành linh khí!
“Ba mươi triệu.” Chủ tiệm nói.
Nhược Thủy cau mày: “Đắt như vậy sao?”
Chủ tiệm bình thản cười: “Đây chính là giá của cây đàn này!”
“Ba mươi triệu, rẻ như vậy sao? Ta mua! Ông chủ, giúp ta gói lại đi.” Diệp Phàm tùy tiện ném một tấm thẻ lên quầy, hào sảng nói.
Nhược Thủy không vui nhìn Diệp Phàm: “Tiên sinh, xin hãy nể mặt một chút, có thể nhường lại món đồ yêu thích này được không?”
“Đương nhiên, ngươi đưa ta một tỷ, ta liền bán cho ngươi.” Diệp Phàm lười biếng đáp.
“Tiên sinh, ngươi đây là làm khó người khác đó sao?”
“À, đúng vậy. Ngươi ngay cả ba mươi triệu còn không lấy ra được, một tỷ thì càng không có, đúng là một con quỷ nghèo!”
Diệp Phàm khoanh tay, lạnh lùng cười: “Không có tiền thì đi kiếm tiền đi! Bắt người khác phải nể mặt ngươi, mặt mũi của ngươi lớn đến đâu chứ!”
Nhược Thủy mặt mũi căng thẳng nhìn Diệp Phàm, trong lòng lửa giận bừng bừng dâng lên.
“Đồ hỗn đản!” Nhược Thủy đánh một chưởng về phía Diệp Phàm.
Diệp Phàm nhẹ nhàng chụp lấy tay Nhược Thủy, “Sao ngươi lại tự nhiên đánh người vậy?”
“Ngươi là cố tình tới gây chuyện!” Nhược Thủy cuối cùng cũng phát hiện Diệp Phàm có ý đồ.
“Gây chuyện? Ta chỉ là tới mua mấy món đồ mà thôi. Ta không giống người nào đó, thích cưỡng mua ép bán, không có tiền liền bán mặt!” Diệp Phàm chống nạnh mắng.
Nhược Thủy vô cùng phẫn nộ nhìn Diệp Phàm. Nhược Vân kéo Nhược Thủy lại, thấp giọng nhắc nhở: “Hắn là Diệp Phàm.”
Nhược Thủy sửng sốt một lát, lập tức hiểu rõ vì sao Diệp Phàm lại làm như vậy. Tiểu tử này là tới trả thù.
Bên trong cửa hàng, một thiếu niên tóc vàng trông có vẻ hơi lưu manh tức giận nhìn Diệp Phàm: “Sao ngươi có thể bắt nạt phụ nữ như vậy!”
Diệp Phàm cười khẩy một tiếng, không kiên nhẫn nói: “Cho dù ngươi ra mặt vì người phụ nữ kia, người ta cũng sẽ không ngủ với ngươi đâu, ngươi đừng uổng phí sức lực làm gì.”
Tóc vàng sắc mặt khó coi, đánh một chưởng về phía Diệp Phàm. Diệp Phàm dùng một chân đá tóc vàng ngã xuống đất: “Đồ ngu ngốc!”
Nhược Thủy, Nhược Vân lợi dụng lúc Diệp Phàm đang ra tay với tên tóc vàng, vội vàng rời đi.
Tên tóc vàng bị Diệp Phàm đá văng xuống đất, một lúc lâu sau cũng không bò dậy nổi.
……
Nhược Vân lo lắng đi trên đường: “Tiểu tử Diệp Phàm kia đuổi theo rồi.”
Nhược Thủy lạnh mặt: “Tên bám đuôi đáng ghét đó, hắn muốn làm gì?”
Nhược Vân lắc đầu: “Không biết, có thể là hắn muốn tìm chỗ ra tay với chúng ta.”
Nhược Thủy cắn chặt răng, trầm ngâm một lát rồi nói: “Công pháp tên Diệp Phàm kia tu luyện hình như tương tự với công pháp của chúng ta.” Ban nãy khi nàng vừa mới ra tay liền bị Diệp Phàm hóa giải mất, lần đầu tiên gặp được tình huống như vậy, trong lòng Nhược Thủy không khỏi dâng lên vài phần lạnh lẽo.
Nhược Vân gật đầu: “Không sai, người này rất đáng sợ. Khi đối mặt với hắn, ta có cảm giác như đang đối mặt với sư phụ vậy.”
Nhược Thủy cau mày. Tu giả cao cấp đều có thể thu liễm khí tức của mình, tuy nhiên, vừa nãy Diệp Phàm là cố ý phóng uy áp về phía nàng. “Hắn hẳn là vẫn kém hơn sư phụ một chút đi.”
Nhược Vân cắn chặt răng: “Chúng ta đến nơi nào đông người một chút.”
Nhược Thủy khó hiểu hỏi: “Vì sao vậy?”
“Ta cảm thấy hắn đang muốn chờ tới lúc chúng ta ở một mình, ra tay với chúng ta.” Nhược Vân hít sâu một hơi, thầm oán trách Nhược Thủy làm việc quá đáng. Nếu Nhược Thủy không ra tay với Võ Tư Hàm, thì cũng sẽ không chọc phải Diệp Phàm. Nhược Thủy nộp Huyết Long Tham lên, có thể lấy lòng sư phụ, còn nàng thì chẳng có lợi lộc gì, lại còn phải cùng Nhược Thủy gặp nguy hiểm.
Nhược Thủy nhíu mày: “Lá gan của tiểu tử này lớn như vậy sao? Hắn có lợi hại hơn nữa thì cũng chỉ có một người.”
………