Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 151: Nhân Sâm Huyết Long Tham
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch gia.
“Ông ngoại, người đang xem gì vậy?” Mộ Liên Bình bước vào phòng Từ Nguyên Thanh hỏi.
“Danh sách dược liệu.” Từ Nguyên Thanh đáp.
Mộ Liên Bình trầm ngâm nhìn các dược liệu trên danh sách: “Mấy vị thuốc trên danh sách này cháu chưa từng nghe nói đến bao giờ!”
Từ Nguyên Thanh cười khổ một tiếng: “Đừng nói là cháu, ngay cả ta cũng chưa từng nghe qua.”
“Ông ngoại, đây là của Diệp thiếu đưa sao?”
Từ Nguyên Thanh gật đầu: “Đúng vậy! Lần này ta thật sự là có lòng mà không có sức.”
Từ Nguyên Thanh đoán rằng gần đây thực lực của Diệp Phàm tăng lên không ít, vì vậy yêu cầu về dược thảo cũng theo đó mà cao hơn.
“Diệp thiếu hiểu biết nhiều thứ quá!” Mộ Liên Bình cảm thán.
Từ Nguyên Thanh gật đầu: “Đúng vậy chứ sao.”
“Dược liệu Diệp thiếu cần luôn kỳ lạ như vậy. Đúng rồi, ông ngoại, người có nghe về trứng Huyền Điểu đang ồn ào gần đây không?”
Từ Nguyên Thanh gật đầu: “Đương nhiên có, nghe nói gần đây trong giới cổ võ có lưu truyền một lời đồn, quả trứng kia đang nằm trên tay Diệp Phàm.”
Nơi Diệp Phàm đi lần này chính là chỗ khai quật trứng Huyền Điểu. Thực lực của Diệp Phàm mạnh mẽ, có tu giả cổ võ nghĩ như vậy cũng bình thường, chỉ là, lời đồn lan truyền rộng như vậy, giống như có kẻ nào đó đang đổ thêm dầu vào lửa phía sau.
……
Trong biệt thự.
Trương Huyên cười cười nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, đi hưởng tuần trăng mật cảm giác thế nào?”
Diệp Phàm nghiêng đầu, nghĩ nghĩ rồi nói: “Khá tốt, chỉ là Vân Hi cứ luôn chê ta dơ, luôn muốn ta tắm rửa, tắm rửa! Một ngày tắm ba lần, ta cũng không có dơ như vậy!”
Trương Huyên: “……”
“Diệp thiếu, gần đây ngươi đang thu thập dược liệu sao?” Trương Huyên hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Huyết Long Tham, Băng Phách Quả, Ngư Lân Thảo, Lạc Huyết Quả, không có tin tức của một cái nào, đúng là rắc rối mà!”
Chuyện tìm kiếm dược liệu Diệp Phàm cũng không giấu giếm, vì muốn nhanh chóng có tin tức, Diệp Phàm còn rầm rộ tuyên bố treo giải thưởng.
Trương Huyên nghĩ nghĩ: “Diệp thiếu, ngươi biết đấy, sau khi trời đất biến đổi, rất nhiều linh dược đều đã biến mất.”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy!” Nơi này đúng là cằn cỗi chết người, nếu con Thao Thiết kia còn sống, nói không chừng nó sẽ sầu khổ muốn đâm đầu đi chết.
“Nếu Diệp thiếu thật sự muốn tìm mấy thứ kia, có lẽ có thể thử tìm kiếm trong động phủ của các tiền bối.” Trương Huyên đề nghị.
“Động phủ của tiền bối?”
Trương Huyên gật đầu: “Đúng vậy! Từ mấy ngàn năm trước nguyên khí trong trời đất đã bắt đầu suy yếu, nghe nói có một số tu sĩ cổ đại đã nhổ linh dược trồng vào trong dược viên của mình, sau đó phong ấn lại.”
Diệp Phàm chớp mắt: “Bí cảnh?” Đó là thủ đoạn của tu sĩ a!
“Vậy phải đi nơi nào tìm dược viên a?” Diệp Phàm mong chờ nhìn Trương Huyên.
Trương Huyên xấu hổ cười cười: “Ta không biết.”
Diệp Phàm trợn mắt, không biết, một chút manh mối cũng không có, bảo hắn đi nơi nào tìm? Đây không phải là làm khó hắn sao?
Mộ Liên Bình ngồi nghe nãy giờ, do dự lên tiếng: “Diệp thiếu, ngươi có thể ra biển tìm thử.”
Diệp Phàm khó hiểu hỏi: “Tìm ngoài biển?”
Mộ Liên Bình gật đầu: “Đúng vậy! Bí cảnh trên đại lục hầu như đã bị chia cắt hết, mấy ngàn năm trôi qua, biển xanh hóa nương dâu, có một số bí cảnh đã bị nước biển bao phủ, có lẽ trong biển tồn tại bí cảnh chưa được tìm thấy.”
“Nếu đã bị nước biển bao phủ, vậy bí cảnh kia hẳn là cũng biến mất rồi chứ.” Trương Huyên nói.
Mộ Liên Bình lắc đầu: “Nghe nói bí cảnh tự thành một giới, bên trong nó sẽ không bị nước biển bao phủ.”
Diệp Phàm nhìn về phía Mộ Liên Bình: “Người ra biển tìm tiên sơn thế nào rồi?”
Mộ Liên Bình lắc đầu: “Tạm thời không có tin tức gì.”
Diệp Phàm thở dài một hơi: “Ta biết mà, tầm bảo chính là việc tốn sức.”
……
Diệp Phàm cùng Mộ Liên Bình, Trương Huyên trò chuyện một lúc liền tiễn khách.
Bạch Vân Hi vừa vào phòng liền nhìn thấy Diệp Phàm buồn bã nằm trên sô pha, “Ngươi làm sao vậy?”
“Không có gì, một tên, hai tên đều đưa ra chủ ý xấu.”
Bạch Vân Hi cười cười: “Từ từ rồi sẽ tới……”
Diệp Phàm úp mặt: “Ừm, đành phải từ từ thôi, chỉ là cứ từ từ như vậy khi nào ta mới tới Luyện Khí tầng chín a?”
Bạch Vân Hi: “……”
Di động Diệp Phàm vang lên, Diệp Phàm nghe máy, nghe thấy giọng nói nức nở của Đường Ninh truyền tới.
Diệp Phàm nhíu mày hỏi, “Chị dâu, chị có chuyện gì thì từ từ nói!”
“Anh họ xảy ra chuyện? Anh họ có xảy ra chuyện chị cũng đừng khóc a! Có khóc cũng không làm được gì. Chị yên tâm, dù anh họ chỉ còn một hơi thở ta cũng nhất định sẽ nghĩ cách giúp hắn hồi phục.” Diệp Phàm hứa hẹn cam đoan.
Diệp Phàm buông di động xuống: “Anh họ sắp tới rồi, ta lại phải đi đón.”
“Anh họ ngươi xảy ra chuyện gì?” Bạch Vân Hi bối rối hỏi.
“Hình như là bị người ta đánh bị thương, chị dâu rất lo lắng, có khả năng bị thương rất nặng.” Diệp Phàm nói.
“Sắp tới rồi sao? Chúng ta cùng đi đón.”
Diệp Phàm gật đầu: “Được.”
……
Diệp Phàm đưa Võ Tư Hàm về biệt thự, Võ Tư Hàm đã hôn mê sâu, cả người bày ra bộ dáng người thực vật.
Diệp Phàm kiểm tra cho Võ Tư Hàm một chút, trong mắt hiện lên vài phần suy nghĩ đăm chiêu.
Đường Ninh lo lắng nhìn biểu tình của Diệp Phàm: “Diệp Phàm, anh họ ngươi không có việc gì chứ?”
“Yên tâm đi, chị dâu! Có ta ở đây, hắn chắc chắn sẽ không có việc gì, nhưng mà, rốt cuộc là ai ra tay với anh họ vậy?” Trong thân thể Võ Tư Hàm cư nhiên còn sót lại một chút linh khí, vậy nên kẻ ra tay là người tu chân? Thế giới này vẫn còn có người tu chân khác sao?
“Là một nữ nhân không quen biết.”
“Không quen biết? Vì sao nàng lại làm thế này?” Bạch Vân Hi khó hiểu hỏi.
“Mấy hôm trước Tư Hàm có tham gia một buổi đấu giá, trong buổi đấu giá có một gốc nhân sâm trăm năm, nghe nói cây nhân sâm kia là được một người nông dân phát hiện ở núi Trường Bạch, thời điểm hắn phát hiện, xung quanh còn có mấy con rắn đang canh giữ, anh họ ngươi cảm thấy nó có tác dụng với ngươi, liền tham gia đấu giá……”
“Thời điểm đấu giá có một nữ nhân ra giá một ngàn vạn, còn nói nàng là người Thiên Thượng Thiên, nói những người khác cho nàng thể diện, đừng tranh giành với nàng.”
Nhân sâm trăm năm vô cùng hiếm thấy, giá cả một ngàn vạn thật sự là có hơi thấp.
“Thiên Thượng Thiên?” Bạch Vân Hi giật mình một chút, không khỏi nhíu mày.
Đường Ninh gật đầu: “Đúng vậy.”
“Vậy nên sau khi người Thiên Thượng Thiên nói lời này, anh họ vẫn trả giá sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Đường Ninh nghe thấy cách gọi của Bạch Vân Hi đối với Võ Tư Hàm, trong lòng có chút ngạc nhiên.
Đường Ninh gật đầu: “Đúng vậy, nhưng mà, lúc ấy không phải chỉ có một mình Tư Hàm tiếp tục trả giá cao hơn, người tham gia trả giá rất nhiều, Tư Hàm chỉ là người cuối cùng giành được mà thôi, nữ nhân kia ăn mặc kỳ lạ, tất cả mọi người đều cảm thấy nàng là đại tiểu thư thích cosplay, nhưng mà, hiện tại ngẫm lại nàng hẳn là cao nhân ẩn dật.”
Bạch Vân Hi cau mày, thầm nghĩ: Thiên Thượng Thiên ẩn cư lánh đời, người bình thường căn bản là không biết đến, nếu đó là buổi đấu giá của tu giả cổ võ, vậy có lẽ danh tiếng của Thiên Thượng Thiên còn có chút tác dụng, nhưng đây là buổi đấu giá của người bình thường a!
“Cao nhân? Cũng không cao lắm, yên tâm đi, ta nhất định sẽ trả thù cho anh họ.” Diệp Phàm thề thốt nói.
Đường Ninh nhìn Diệp Phàm, do dự một chút, nói: “Chỉ cần anh họ ngươi không có việc gì là tốt rồi, chuyện báo thù vẫn là để nói sau đi.”
“Chị dâu, chị yên tâm đi, đại bộ phận đòn tấn công đều bị ngọc bội trên người hắn chặn lại, ngọc bội sợ hắn bị thương, vậy nên tạo thành một lớp màng bảo vệ, khiến cho hắn hôn mê, anh họ hôn mê là hiện tượng bình thường, lát nữa ta kê một đơn thuốc, thay anh họ điều trị một chút, không quá mấy ngày hắn liền có thể hồi phục.”
Đường Ninh thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Vậy là tốt rồi.”
Diệp Phàm tháo ngọc bội trên người Võ Tư Hàm xuống: “Cũng may lần trước hắn tới tham dự tiệc đính hôn, ta đã đổi cho hắn một miếng ngọc bội tốt hơn, bằng không liền phiền phức, nhưng mà, hiện tại ngọc bội này cũng vô dụng.”
“Được, vậy mọi chuyện nhờ vào Diệp Phàm ngươi, lại nói tiếp, cây nhân sâm kia bị cướp đi rồi, thật đáng tiếc.”
“Một gốc nhân sâm trăm năm bình thường mà thôi, bị cướp thì cứ bị cướp.” Thực lực Diệp Phàm tăng lên, nhân sâm trăm năm bình thường đã không còn nhiều tác dụng với Diệp Phàm.
“Nhân sâm kia không quá bình thường, nó màu đỏ, lớn lên còn có chút giống rồng.” Đường Ninh tiện miệng nói.
Diệp Phàm kích động nhảy dựng lên: “Màu đỏ, lớn lên giống rồng, là Huyết Long Tham?”
Đồng dạng là nhân sâm trăm năm, giá trị của Huyết Long Tham cao hơn nhân sâm bình thường nhiều.
Đường Ninh chớp mắt: “Ta không biết! Chỉ là lớn lên có chút kỳ lạ, anh họ ngươi vốn định mang cho ngươi xem, trong di động của ta có ảnh chụp.”
Diệp Phàm nhìn ảnh chụp trong điện thoại của Đường Ninh, hai mắt sáng rực.
“A! Con tiện nhân nào đến đây, dám cướp đồ của ta! Không có tiền thì biến đi, còn bắt người khác phải nể mặt! Nếu thể diện có thể ăn được, ta còn cần chăm chỉ kiếm tiền như vậy làm cái gì!” Diệp Phàm nghiến răng nghiến lợi mắng chửi.
Bạch Vân Hi: “……”
……
Bên trong một căn biệt thự.
“Nhược Thủy sư muội, ngươi tìm được Huyết Long Tham từ đâu vậy?” Nhược Vân hỏi.
“Tình cờ tham gia một buổi đấu giá giành được.” Nhược Thủy nói.
“Buổi đấu giá? Cần nhiều tiền lắm sao?”
“Không tốn tiền, người tham gia đấu giá đều là phú hào, trên người ta chỉ có một ngàn vạn, ta đã mạo hiểm dùng danh tiếng của Thiên Thượng Thiên, vậy mà đám phàm phu tục tử kia lại không hề nể mặt chút nào!” Nhược Thủy bực bội mắng.
Nhược Vân cau mày, thở dài một hơi: “Thiên Thượng Thiên chúng ta lánh đời nhiều năm, ngay cả mấy tông môn cổ võ thông tin không nhanh nhạy còn không biết, huống chi là mấy người phàm phu tục tử đó.”
Nhược Thủy khẽ hừ một tiếng, “Một đám người không có kiến thức!”
“Nếu không đủ tiền, ngươi cướp từ tên phú hào kia sao?” Nhược Vân hỏi.
Nhược Thủy gật đầu: “Đúng vậy! Vật như Huyết Long Tham, đám phàm phu tục tử kia có mua về cũng không biết cách sử dụng, ta đương nhiên không muốn để bọn họ làm hỏng thứ này.”
“Cũng phải, nhưng mà, thời điểm chúng ta ra ngoài sư phụ đã từng nói, gần đây tu sĩ cổ võ hoạt động nhiều, dặn chúng ta đừng tùy tiện gây thù chuốc oán với người khác.” Nhược Vân nói.
Nhược Thủy khoát tay không thèm để ý: “Chỉ là một người bình thường mà thôi, chỉ một chưởng của ta đã ngất xỉu rồi.”
Nhược Vân nhíu mày: “Ngươi đánh chết người rồi sao?”
Nhược Thủy bĩu môi: “Hắn vừa ngã xuống liền có một nữ nhân ôm hắn khóc ầm ĩ, ta cũng không biết hắn sống hay chết.”
“Sư muội, sau này ngươi ra tay vẫn đừng nên nặng quá, ít nhất cũng giữ lại mạng sống cho người ta, hiện tại bên ngoài đang là xã hội pháp trị, đánh chết người sẽ rất phiền phức.”
“Chỉ là một tên người bình thường mà thôi, chết là hết chuyện.”
……….