Chương 23: Thật khó chiều lòng!

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 23: Thật khó chiều lòng!

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe buýt chạy liên tục ba giờ, sau đó mới dừng lại, “Phía trước không có đường, mọi người cần đi bộ.”
Đám người Tiếu Trì lần lượt xuống xe, Diệp Phàm vừa xuống liền nhìn thấy từng dãy núi trùng điệp nối nhau.
Tiếu Trì đi đến bên cạnh Bạch Vân Hi: “A Hi, ngươi có khỏe không?”
Bạch Vân Hi cười cười: “Ta không sao.”
Bạch Vân Hi cau mày, hắn vốn dĩ khá cảnh giác, việc ngủ gật trên chiếc xe buýt chòng chành như vậy thì thật khó tin, nghe Tiếu Trì nói, lúc hắn ngủ lại dựa vào vai Diệp Phàm, trong lòng Bạch Vân Hi lập tức càng thêm kỳ lạ.
Diệp Phàm xách theo ba lô, tưng tửng đi tới bên cạnh Bạch Vân Hi: “Nghe nói tiếp theo phải đi mấy tiếng đồng hồ, nếu ngươi đi không nổi, ta có thể cõng ngươi mà!”
Bạch Vân Hi nhìn vẻ mặt tươi cười ngốc nghếch của Diệp Phàm, bực mình nói: “Không cần, cảm ơn!”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Ngươi đừng cố chấp như vậy!”
Bạch Vân Hi tức giận mắng: “Ta rất cảm ơn lòng tốt của ngươi, nhưng thật sự không cần!”
Diệp Phàm nghĩ nghĩ: “Ngươi có muốn ăn thịt heo không?”
“Ta không ăn!” Bạch Vân Hi lạnh giọng đáp.
Diệp Phàm buồn bã nhìn Bạch Vân Hi: “Ngươi kén ăn thật đấy! Chẳng chịu ăn gì cả.”
“Ngươi nói không sai, ta chỉ ăn sơn trân hải vị.” Bạch Vân Hi khinh thường cười một tiếng.
Diệp Phàm: “……”
……
Diệp Phàm thẫn thờ đi trên đường núi, Dương Phi đi tới bên cạnh Diệp Phàm: “Trông ngươi có vẻ không vui lắm nhỉ!”
“Vân Hi bảo ta tránh xa hắn một chút! Hắn thật lạnh nhạt!” Diệp Phàm chán nản than thở.
Dương Phi: “……” Bạch tam thiếu gia bị cái tên kỳ cục này bám riết, đúng là xui xẻo quá.
“Ông lão kia là ai thế?” Diệp Phàm hỏi.
“Tiếu Trì đại sư là ông ngoại của Bạch Vân Hi.” Dương Phi bất lực thở dài.
“A, ta nhớ rồi, lão Chu nói trong đội ngũ có ông ngoại hắn, ta lại quên mất chuyện quan trọng như vậy, ta muốn qua đó làm quen.” Diệp Phàm hớn hở nói.
Dương Phi thương hại nhìn Diệp Phàm: “Chỉ sợ hiện tại ngươi đã chậm, ngươi không biết ngươi đã đắc tội với ông ấy rồi sao?”
“Vì ta gọi ông ấy là lão nhân?” Diệp Phàm hỏi.
Dương Phi: “……”
Diệp Phàm lo lắng nói: “Đây đúng là phiền phức, ông lão kia hình như không ưa ta, ông ấy cứ quay đầu lại lườm ta! Nơi này khó đi như vậy ông ấy còn quay đầu lườm ta, cũng không sợ trẹo chân ngã chết.”
Dương Phi: “……”
Tuy rằng đường núi nhỏ hẹp, khó đi, nhưng Diệp Phàm mang theo ba lô bước chân vẫn nhẹ như không.
Ba giờ chiều, mọi người rốt cuộc cũng tới khu vực gần điểm đến.
“Thời gian không còn sớm, chúng ta dựng trại ở chỗ này đi, mấy ngày kế tiếp cũng phải ở đây.” Trương Văn Đào nói.
Diệp Phàm nhồm nhoàm gặm một quả táo, Dương Phi nhìn Diệp Phàm, không khỏi nhíu mày, Diệp Phàm suốt đường đi cứ ăn liên tục, không biết là đói đến độ nào.
Diệp Phàm nhìn xung quanh, đột nhiên rút ra một con dao gọt hoa quả, ném về phía Bạch Vân Hi, mọi hành động của Diệp Phàm lập tức gây ra một trận xôn xao.
Dao gọt hoa quả bay sượt qua người Bạch Vân Hi, găm vào thân cây, dưới mũi dao là một con rắn đầu tam giác*.
*Rắn có đầu tam giác thường là rắn độc.
Sắc mặt Bạch Vân Hi không hề thay đổi, lòng bàn tay lại toát mồ hôi lạnh.
Tiếu Trì nhìn rắn độc trên cây, nhíu mày.
Trương Văn Đào nhìn rắn độc, cười cười với Diệp Phàm: “Tiểu huynh đệ, thân thủ thật tốt!”
Diệp Phàm cười cười: “Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi.”
Diệp Phàm gỡ con rắn độc xuống, lắc lư, hớn hở đi đến trước mặt Bạch Vân Hi, giơ nó lên, “Ngươi không phải muốn ăn sơn trân hải vị sao, ta nướng con rắn này cho ngươi ăn nhé?”
“Điên à!” Bạch Vân Hi mắng.
Diệp Phàm: “……”
Diệp Phàm nhìn Bạch Vân Hi, không khỏi thấy hơi bực mình, “Thật khó chiều lòng!”
Dương Phi thực sự cạn lời, lấy rắn độc để lấy lòng, dù là ai cũng không chấp nhận nổi đâu!
……
Diệp Phàm nhìn địa thế núi, trầm tư điều gì đó, trong mắt ba luồng sáng lấp lánh.
“Diệp thiếu gia có nhìn ra điều gì không?” Trương Văn Đào đi tới hỏi.
Diệp Phàm cười cười: “Nơi này không tệ.”
“Phong thủy chỗ này dùng để chôn cất người quả thật không tệ.”
Diệp Phàm híp mắt, hắn không quá am hiểu phong thủy, nhưng hắn lờ mờ nhận ra, dưới ngọn núi này hẳn là có một linh mạch, nhưng là một linh mạch cạn kiệt, nơi có thể sinh ra linh mạch thường là nơi không tệ. Tuy rằng linh mạch đã cạn kiệt, nhưng linh khí nơi này vẫn nồng đậm hơn nhiều so với những nơi bình thường khác.
Sau khi Diệp Phàm xuyên không đến đây liền phát hiện nơi này không tồn tại tu chân giả, hoặc là tu chân giả rất thưa thớt, hắn còn chưa gặp được ai. Diệp Phàm hoài nghi, những người được gọi là Khoa Phụ, Phục Hy, Nữ Oa ở thế giới này đều là tu chân giả, nhưng, có thể là bởi vì linh khí trong trời đất cạn kiệt, cho nên mới không còn tu chân giả.
“Âm khí nơi này hơi nồng, nếu muốn chôn cất, e rằng sẽ có người chết.” Diệp Phàm nói.
Trương Văn Đào híp mắt: “Trước đó ta cũng không nghĩ tới nơi này lại là chỗ tụ âm.”
Diệp Phàm: “……” Âm khí nơi này đúng là có hơi nồng, hẳn là nơi thích hợp để nuôi thi.
………