Chương 32: Bạch Hổ Ấn

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 32: Bạch Hổ Ấn

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Võ Hạo Cường tò mò nhìn ấn Bạch Hổ trên bàn Thang Vĩnh Kim, đưa tay muốn cầm.
Diệp Phàm gạt tay Võ Hạo Cường, cảnh cáo: “Nhóc con, đừng chạm vào cái này.”
Võ Hạo Cường ngạc nhiên nhìn Diệp Phàm: “Tiểu thúc, cái này không thể chạm vào sao?”
“Âm khí nặng lắm!” Diệp Phàm nói.
Thang Vĩnh Kim giật mình một chút, ngay lập tức hiểu ra, “Diệp thiếu, Bạch Hổ Ấn này cũng có vấn đề sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng là có vấn đề, vấn đề chính có lẽ nằm ở đây. Trong Bạch Hổ Ấn hình như có gì đó, ta nghĩ Thang tiên sinh nên nhanh chóng xử lý Bạch Hổ Ấn này thì hơn.”
Thang Vĩnh Kim nghe vậy, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng: “Ta biết rồi.”
Ấn chương tượng trưng cho quyền lực, Thang Vĩnh Kim tuổi Hổ, rất thích ấn chương hình hổ xuống núi này, lúc rảnh rỗi thường lấy ra ngắm nghía.
Giờ phút này, ấn chương bị Diệp Phàm chỉ ra là có vấn đề, Thang Vĩnh Kim bỗng nhiên nhớ tới, trước đó Diệp Phàm chỉ ra mấy món đồ vật, dù thích nhưng bình thường hắn chỉ để ở một bên, thỉnh thoảng mới nhìn qua. Nhưng ấn chương này thì khác, hắn thường xuyên tiếp xúc, từ khi có được ấn chương này, sức khỏe của hắn liền chuyển biến xấu rất nhanh. Hắn đã tìm rất nhiều thầy thuốc, nhưng không ai giải thích được nguyên nhân.
“Diệp thiếu, thứ này có phải rất nguy hiểm không?” Thang Vĩnh Kim cẩn thận hỏi.
Diệp Phàm cười cười: “Cũng không nguy hiểm như ngươi nghĩ đâu, chỉ cần không tiếp xúc trực tiếp là được.”
Thang Vĩnh Kim dẫn Diệp Phàm đi tham quan khắp nơi một vòng, đến chiều tối lại mời Diệp Phàm cùng Võ Hạo Cường ở lại dùng bữa tại Ngự Thiện Phòng.
Ngự Thiện Phòng nghe nói là do hậu duệ của một vị ngự trù mở ra, quán được trang trí cực kỳ xa hoa, muốn đặt bàn trước cũng khó. Tuy nhiên, đối với người có thân phận như Thang Vĩnh Kim, việc sắp xếp một phòng riêng chỉ là chuyện nhỏ.
Đang ăn cơm dở, Thang Vĩnh Kim ra ngoài nghe điện thoại.
“Cha, chuyện ấn chương cha nói với con, con đã tìm người xử lý rồi. Sau khi ấn chương bị phá, bên trong có tóc và nước đen ngòm, có thể là một loại vu cổ nào đó. May mà cha phát hiện sớm, nếu không thì hậu họa khôn lường!” Giọng Thang Vân Phỉ đầy vẻ may mắn vang lên.
Cách đây không lâu, Thang Vĩnh Kim gặp chuyện, Thang Vân Phỉ vô cùng sốt ruột. Thang Vân Phỉ còn trẻ, nền tảng chưa vững, nếu Thang Vĩnh Kim có mệnh hệ gì, Thang Vân Phỉ chắc chắn không thể khiến mấy lão già lọc lõi trong tập đoàn tin phục được.
“Cha, con nhớ ấn chương kia là nhị thúc tìm tới cho cha.” Thang Vân Phỉ hạ giọng nói.
Mấy hôm trước, Thang Vĩnh Hà xảy ra chuyện, Thang Vân Phỉ vẫn chưa hiểu rõ sự tình. Nhị thúc này của hắn vốn yêu thích đồ cổ, ngày thường chỉ thích tìm kiếm chút cổ vật, tính tình cũng rất hòa nhã. Tuy nhiên, khi biết ấn chương có vấn đề, Thang Vân Phỉ lập tức có cảm giác tri nhân tri diện bất tri tâm*.
*Tri nhân tri diện bất tri tâm: Biết người biết mặt không biết lòng
Thang Vĩnh Kim nghe Thang Vân Phỉ nói xong, lập tức càng thêm tin tưởng Diệp Phàm, dặn dò Thang Vân Phỉ vài câu rồi tắt máy.
……
Tại Võ gia.
“Phụ thân, con đã về.” Võ Hạo Cường vui vẻ hớn hở ôm gấu bông hình gấu trúc từ trên xe chạy xuống.
“Đi đâu vậy?” Võ Tư Hàm hỏi.
“Tiểu thúc đưa con đến một khu biệt thự lớn, lúc về, tiểu thúc còn dẫn con đi chơi trò đánh gấu trúc. Tiểu thúc thật là giỏi, có thể đánh thắng hết tất cả gấu trúc trong trò chơi ở sảnh lớn.”
Võ Tư Hàm: “……” Đánh gấu trúc, đó có phải là trọng điểm không?
“Có phải tiểu thúc con đưa con đến biệt thự Thang gia không?” Võ Tư Hàm hỏi.
Võ Hạo Cường nghĩ nghĩ: “Biệt thự Thang gia? Con không biết. Tiểu thúc chỉ đưa con đến một biệt thự lớn thôi!”
“Biệt thự lớn kia chính là biệt thự Thang gia.” Võ Tư Hàm không biết phải giải thích thế nào.
Võ Hạo Cường gật đầu: “Vậy sao, chắc là nó đấy!”
Võ Tư Hàm: “……”
Muốn kết giao với ông trùm địa ốc như Thang Vĩnh Kim cực kỳ không dễ dàng, bao nhiêu người tìm đủ mọi cách cũng không thể gặp mặt ông ấy. Con trai hắn dù có chút phúc khí, đáng tiếc thằng nhóc thối này có lẽ chưa để lại ấn tượng tốt gì cho Thang Vĩnh Kim……
“Lần sau tiểu thúc đưa con ra ngoài gặp người khác, con phải ngoan ngoãn một chút, biết không?” Võ Tư Hàm dặn dò.
Võ Hạo Cường gật đầu: “Con vẫn luôn rất ngoan mà!”
“Tiểu thúc con không làm mất lòng ai chứ?”
“Không có ạ! Hai ông lão kia đối xử với tiểu thúc khá tốt, có một người nói muốn tặng đồ cho tiểu thúc, nhưng tiểu thúc không cần mấy món đồ cổ đó, chỉ lấy một khúc gỗ mục. Nhưng ông chủ kia lại tặng con một món đồ tốt.” Võ Hạo Cường vui sướng nói.
Võ Tư Hàm tò mò hỏi: “Món đồ tốt gì?”
Võ Hạo Cường lấy ra một tượng hổ vàng từ túi áo, “Một ông lão tặng cho con, nói là có duyên với con, vì cả hai đều tuổi Hổ.”
Võ Tư Hàm cười cười: “Nếu ông chủ Thang tặng con, vậy con hãy giữ gìn cẩn thận nhé.”
Võ Hạo Cường gật đầu: “Con biết rồi.”
Đường Ninh nhìn tượng hổ vàng trên tay Võ Hạo Cường, trong lòng vui mừng. Tượng hổ vàng tuy có chút giá trị nhưng Đường Ninh cũng không để tâm lắm. Tượng hổ vàng này là do Thang Vĩnh Kim tặng, giá trị của nó tăng lên đến mức không thể so sánh với bình thường.
“Năng lực của biểu đệ thật tốt! Chỉ là, hắn có năng lực như vậy từ khi nào?”
Võ Tư Hàm lắc đầu: “Ta cũng không biết, hình như là sau khi bị đuổi khỏi Diệp gia hắn liền trở nên khác biệt. Nhưng cũng may là Diệp gia đã đuổi hắn ra.”
Diệp Hoằng Văn chính là loại người vong ân phụ nghĩa, cưới muội muội hắn rồi còn ra ngoài trăng hoa. Lão già Diệp Đỉnh Hồng kia thì cái gì cũng đặt lợi ích lên hàng đầu. Diệp Chí Trạch có quan hệ với Liêu Đình Đình, lão liền muốn liên kết với Liêu gia để chèn ép Võ gia bọn họ, cũng không sợ tham lam quá mà chết no!
…….