Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 33: Cuộc gọi gây tức tối
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 33: Cuộc gọi gây tức tối
Tại Diệp gia.
Diệp Chí Trạch bước vào phòng với vẻ mặt khó coi, rồi ngồi phịch xuống ghế sofa.
“Ca, huynh đang không vui, có chuyện gì vậy?”
Diệp Chí Trạch thở dài, liếc nhìn Diệp Ánh Lan một cái rồi nói: “Không có gì.”
Hắn đã thuê vài người đi rêu rao tin tức bất lợi về Diệp Phàm, nhưng kết quả là những người đó đều bị kẻ khác lôi vào ngõ hẻm đánh cho một trận.
Mấy hôm trước, Diệp Chí Trạch nhận được tin Thang Vĩnh Kim bí mật đến Thương Thành. Hắn vốn muốn tìm cơ hội để thể hiện sự trưởng thành của mình trước mặt vị nhân vật lớn kia nhằm tạo dựng chút quan hệ, nào ngờ Diệp Phàm đã xuất hiện trước mặt Thang Vĩnh Kim trước cả khi hắn kịp hành động.
Hắn còn nghe tin Võ gia đã tặng Diệp Phàm một căn biệt thự, và Thang Vĩnh Kim còn đích thân đến biệt thự đó đón Diệp Phàm về nhà cũ của Thang gia. Đi cùng ông ta còn có Chu lão của cửa hàng ngọc khí – đây quả là một sự coi trọng lớn đến mức nào!
Ngay cả Thang Vĩnh Kim hay Chu Cẩn Chi cũng đều là những nhân vật mà lão gia tử phải cung kính khi gặp mặt!
Dưới sự ảnh hưởng của Vương Hiểu Phỉ, Diệp Chí Trạch luôn coi Diệp Phàm là đối thủ cạnh tranh. Việc Diệp Phàm có Võ gia chống lưng từng khiến Diệp Chí Trạch vừa ghen ghét không thôi lại vừa cực kỳ khinh thường.
Trước đó, kế hoạch bôi nhọ danh tiếng Diệp Phàm và giành được sự yêu thích của Liêu Đình Đình đã khiến Diệp Chí Trạch đắc ý một thời gian. Nhưng sự xuất hiện của thế lực chống lưng mới cho Diệp Phàm đã khiến trong lòng Diệp Chí Trạch dâng lên từng đợt bất an sâu sắc.
Dựa vào đâu chứ! Trong lòng Diệp Chí Trạch trỗi dậy sự không cam tâm mãnh liệt. Hắn đã tốn bao nhiêu tâm tư để dìm Diệp Phàm xuống bùn lầy, vậy mà tên tiểu tử kia lại bò dậy nhanh như chớp. Người Võ gia cũng thật quá hào phóng, trực tiếp tặng cho Diệp Phàm một căn biệt thự, đây chẳng phải là khí phách của đại gia tộc sao?
Diệp Hoằng Văn bước tới, Diệp Ánh Lan lại nhìn thấy vẻ mặt khó coi của phụ thân mình: “Phụ thân, sắc mặt người không tốt, có chuyện gì vậy ạ?”
“Gia gia con vừa mới gọi ta qua, nói một đống chuyện lung tung rối loạn.” Diệp Hoằng Văn mất kiên nhẫn nói.
“Gia gia nói gì vậy ạ?”
“Gia gia con nói tên tiểu tử thối Diệp Phàm kia không biết vì duyên cớ gì mà được Chu lão coi trọng, hiện tại lại được Thang Vĩnh Kim thưởng thức, còn nói Võ gia có thể hợp tác với tập đoàn Thang thị chính là nhờ Diệp Phàm. Ông ấy bảo ta gọi Diệp Phàm trở về, ta thấy gia gia con đúng là hồ đồ rồi, cái đồ vô dụng Diệp Phàm kia từ khi nào thì có bản lĩnh như vậy.” Diệp Hoằng Văn khinh thường mắng.
“Đúng vậy! Gia gia chắc chắn đã lầm. Tên biến thái kia ngoài việc đánh ta, làm ô uế danh tiếng Diệp gia thì còn có thể làm được gì chứ!” Diệp Ánh Lan không ngừng kể lể.
Nghĩ đến Diệp Phàm, Diệp Ánh Lan liền thấy mặt mình đau nhức. Hai lần đi tìm Diệp Phàm gây sự đều bị ăn tát, Diệp Ánh Lan ngoài miệng tuy không thừa nhận, nhưng trong lòng lại vô cùng kiêng kỵ Diệp Phàm.
Diệp Hoằng Văn nhìn về phía Diệp Chí Trạch: “A Trạch, con và Liêu Đình Đình thế nào rồi? Trước đây con không phải đã nói việc hợp tác giữa Liêu gia và tập đoàn Thang thị đã nắm chắc trong tay sao? Con đi hỏi Liêu Đình Đình một chút xem chuyện là thế nào?”
Diệp Chí Trạch cau mày: “Gần đây con có chút bận rộn với công việc, vẫn chưa gặp được Đình Đình.”
Lời Diệp Hoằng Văn nói mang đến cho Diệp Chí Trạch một đả kích không nhỏ. Diệp Đỉnh Hồng là một con cáo già, không có gì chắc chắn thì sẽ không mở miệng. Vậy nên, tên cá mặn Diệp Phàm kia, rốt cuộc đã thật sự lật mình sao?
Mấy ngày nay, Diệp Chí Trạch lờ mờ cảm thấy Liêu Đình Đình dường như không còn săn sóc dịu dàng với hắn như trước nữa. Mấy hôm nay, hắn vài lần hẹn gặp Liêu Đình Đình nhưng nàng đều viện cớ từ chối. Diệp Chí Trạch không khỏi hoài nghi, liệu thái độ thay đổi của Liêu Đình Đình có liên quan đến Diệp Phàm không?
Diệp Hoằng Văn nhíu mày: “Công việc tuy quan trọng, nhưng chuyện đại sự cả đời của con cũng quan trọng không kém. Tìm được một người vợ như Liêu Đình Đình không hề dễ dàng đâu!”
Diệp Chí Trạch gượng cười: “Con biết rồi, nếu rảnh con sẽ mời nàng đi ăn cơm.”
……
Tại Bạch gia.
“Gia gia, ai đã chọc người nổi giận đến vậy?” Bạch Vân Hi vừa bước vào phòng đã thấy Bạch Sĩ Nguyên hai tay chống lưng, đi đi lại lại như kiến bò chảo nóng, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Bạch Sĩ Nguyên nhìn thấy Bạch Vân Hi, vẻ u ám trên mặt ông ta tan đi vài phần: “Vân Hi, con về rồi!”
Bạch Vân Hi liếc mắt một cái đã thấy phong thư trên bàn. “Diệp Phàm lại viết thư nữa sao?”
Bạch Sĩ Nguyên gượng cười: “Tên tiểu tử thối đó đúng là đồ hỗn đản. Con đừng để ý đến những lời nói bậy bạ của hắn.”
Bạch Vân Hi mỉm cười, thu lá thư lại.
Bạch Sĩ Nguyên nhìn thần sắc của Bạch Vân Hi: “Vân Hi, con không giận sao?” Bạch Vân Hi lại nhận thư, chẳng lẽ không nên đốt thành tro sao?
Bạch Vân Hi mỉm cười: “Tính tình hắn vốn là như vậy, có muốn tức giận với hắn cũng vô ích thôi.”
Bạch Sĩ Nguyên: “……”
“Trong bình này là thuốc cho ta sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Bạch Sĩ Nguyên gật đầu: “Đúng vậy, Diệp Phàm đưa tới, nói là để con mỗi ngày uống một viên. Lát nữa ta sẽ mang đi xét nghiệm một chút.”
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Không cần đâu, nếu là Diệp Phàm đưa tới thì chắc sẽ không có vấn đề gì.”
Bạch Sĩ Nguyên nhìn Bạch Vân Hi, gượng cười: “Con đúng là quá tin tưởng Diệp Phàm.” Thằng cháu nhà mình bị trúng tà gì vậy chứ!
“Với cái đầu óc của tên đó, cũng chẳng gây ra được chuyện quỷ quái gì đâu!” Bạch Vân Hi nhàn nhạt nói.
Bạch Sĩ Nguyên: “……” Nói trắng ra thì vẫn là sự tín nhiệm.
……
Tiếu Trì đang ngồi trong văn phòng uống trà thì điện thoại đột nhiên reo.
“Ai vậy?”
“Tiếu lão nhân, là ta đây!” Giọng điệu tùy tiện của Diệp Phàm vang lên qua điện thoại.
Tiếu Trì nghe thấy giọng Diệp Phàm, lập tức giận sôi máu: “Có chuyện gì không?”
“Lần trước ta quên hỏi số điện thoại của Vân Hi, ngươi cho ta đi.”
“Dựa vào đâu mà ngươi muốn số điện thoại của Vân Hi thì ta phải cho ngươi? Mà nói đi cũng phải nói lại, làm sao ngươi biết được số điện thoại của ta?” Tiếu Trì không vui hỏi.
“Ngươi không phải là giáo sư của học viện sao? Trong danh sách hồ sơ của học viện các ngươi có ghi mà!” Diệp Phàm thản nhiên đáp.
“Muốn số điện thoại của Vân Hi à, ta không cho ngươi đâu!” Tiếu Trì lạnh lùng từ chối.
“Tiếu lão nhân, ngươi đừng keo kiệt như vậy chứ. Vân Hi đã tặng tín vật đính ước cho ta rồi, chẳng bao lâu nữa ta sẽ trở thành cháu rể của ngươi. Sau này chúng ta chính là người một nhà, ngươi đối xử lãnh đạm với ta như vậy thật không tốt đâu!” Diệp Phàm bất mãn oán trách.
Tiếu Trì tuổi tác đã lớn, thính lực không được tốt lắm, nên ông luôn để âm lượng điện thoại lớn một chút. Vì thế, hầu như tất cả mọi người trong văn phòng đều nghe thấy những lời lẽ hùng hồn của Diệp Phàm.
Tiếu Trì thấy các đồng nghiệp xung quanh đều nhìn mình, lập tức cảm thấy ngượng ngùng.
Tiếu Trì nhanh chóng che miệng điện thoại lại, nhưng Diệp Phàm bên kia dường như không có ý định dừng lại.
“Như vậy là được rồi, Tiếu lão nhân. Ngươi cho ta số điện thoại của Vân Hi đi, lần sau ta mang Thập Toàn Đại Bổ Hoàn cho ngươi được không? Thập Toàn Đại Bổ Hoàn rất tốt, tư âm bổ thận, kiện thể an khang, thích hợp nhất với những lão nhân chân cẳng không còn nhanh nhẹn như ngươi. Ngươi ăn vào có thể trẻ thêm mười tuổi, lão phu liêu phát thiếu niên cuồng* mà!” Diệp Phàm vui vẻ dụ dỗ.
*Lão phu liêu phát thiếu niên cuồng (Trích “Giang thành tử – Mật châu xuất liệp”): Già rồi giở thói ngông cuồng của tuổi trẻ.
“Tên chết tiệt!” Tiếu Trì phẫn nộ cắt đứt cuộc gọi với Diệp Phàm.
“Tiếu giáo sư, ngài không sao chứ?” Một giáo sư lịch sử bên cạnh Tiếu Trì tò mò hỏi.
Tiếu Trì nhìn Sử giáo sư bên cạnh với vẻ mặt muốn cười mà không thể cười, lập tức cảm thấy mất hết mặt mũi.
Tiếu Trì gượng cười: “Không có việc gì, không có việc gì!”
Tiếu Trì trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Xem xem tên Diệp Phàm ngu ngốc đáng chết kia đã gây ra chuyện gì rồi!
“Tiếu giáo sư, thật sự không có việc gì sao? Tôi thấy sắc mặt ngài không tốt lắm, ai gọi điện thoại tới vậy?” Sử giáo sư tò mò hỏi.
Tiếu Trì nghiến răng nghiến lợi đáp: “Một tên não tàn mà thôi.”
Sử giáo sư mỉm cười: “Tiếu giáo sư, tính tình ngài thật tốt. Gặp phải một tên não tàn như vậy mà còn không cắt đứt liên lạc ngay từ đầu.”
Sắc mặt Tiếu Trì lúc xanh lúc trắng, trong lòng tức giận mắng Diệp Phàm cả chục lần. “Người này tuy rằng đầu óc có chút vấn đề nhưng vẫn có chút bản lĩnh.”
“Đúng vậy! Gọi điện thoại tới hỏi Tiếu giáo sư đòi số điện thoại của Bạch Vân Hi, người bình thường không thể có bản lĩnh như vậy được. Tên tiểu tử kia có quan hệ gì với Bạch tam thiếu sao? Hắn muốn trở thành cháu rể của ngài, sao tôi lại chưa nghe được tin tức gì?” Sử giáo sư cực kỳ tò mò nhìn Tiếu Trì.
Tiếu Trì: “…… Sử lão nhân, tai ngươi không rõ, nghe nhầm rồi.”
Sử giáo sư nghi hoặc: “Thật vậy sao?”
Diệp Phàm cực kỳ buồn rầu nhìn màn hình điện thoại thông báo cuộc gọi bị cắt đứt: “Tiếu lão nhân tính tình thật quá nóng nảy! Ta đã nói sẽ đưa lễ vật cho hắn, vậy mà hắn lại cắt đứt liên lạc.”
Tiền Dụ nhăn mặt nhìn Diệp Phàm, trong lòng cực kỳ hối hận. Vì sao hắn lại lắm miệng nói Diệp Phàm có thể tìm được thông tin từ hồ sơ học viện của Tiếu Trì chứ!
Diệp Phàm thở dài một hơi: “Xem ra thế này ta phải tìm một con đường khác vậy. Có lẽ ta nên đi tìm tên gian thương bán ngọc khí kia hỏi số điện thoại của Vân Hi. Vừa hay ta cũng cần mua một ít ngọc thạch, ai, lần trước sao ta có thể quên hỏi chứ!”
Tiền Dụ: “……” Ngươi chắc chắn Bạch tam thiếu sẽ đưa sao?
Diệp Phàm vuốt vuốt cằm, cuối cùng chuyển ánh mắt sang Tiền Dụ: “Ngươi tới tìm ta có chuyện gì sao?”
Tiền Dụ cẩn thận hỏi: “Diệp thiếu, ngài còn bán phù không?”
“Trước đó ngươi đã đặt một đống đơn hàng rồi mà. Bất quá, phù của ta đều đã bán hết cho một tên thần côn rồi, tạm thời không còn cái nào.” Diệp Phàm nói.
Tiền Dụ: “…… Thần côn?”
“Nghe nói là cái gì Trương chân nhân của Long Hổ Sơn, chỉ là tên gà mờ thôi!” Diệp Phàm lắc đầu.
Tiền Dụ kinh ngạc cảm thán: “Trương chân nhân của Long Hổ Sơn!” Long Hổ Sơn kia chính là một kim tự chiêu bài lừng lẫy! Diệp thiếu ngay cả người của Long Hổ Sơn cũng chướng mắt sao!
“Ngươi biết sao?” Diệp Phàm nhìn Tiền Dụ hỏi.
Tiền Dụ vội vàng gật đầu: “Ta biết!”
“Xem ra tên thần côn đó còn rất nổi danh.” Diệp Phàm lắc đầu cảm thán.
Tiền Dụ: “……”
“Đợi lúc nào có thời gian ta sẽ vẽ mấy tấm phù bình an cho ngươi. Ta tạm thời vẫn rất bận.” Tuy rằng Tiền Dụ đưa không nhiều tiền lắm, nhưng chân muỗi cũng là thịt, gần đây hắn kiếm được không ít thứ tốt. Hắn cần tìm thời gian luyện chế thành đan dược để tăng thực lực lên một phần.
Tiền Dụ vội nói: “Chuyện này không vội đâu, ngài cứ lo chuyện của ngài trước là được.”
Diệp Phàm gật đầu: “Cũng được.” Chờ thực lực của hắn tăng lên Luyện Khí tầng ba, thì việc vẽ mấy tấm phù bình an chỉ là chuyện trong một giây mà thôi.
“Diệp thiếu, trước đó ngài đi cùng Thang lão bản làm gì vậy?” Tiền Dụ không nhịn được tò mò hỏi.
“Trước đó ta xem bệnh cho hắn, hắn mời ta đến nhà làm khách. Ta phát hiện kiếm tiền kiểu này khá nhanh. Sau khi xem bệnh cho tên thương nhân lòng dạ hiểm độc kia xong, hắn liền cho ta năm ngàn vạn. Có thể thấy được bình thường lão gia hỏa đó kiếm tiền không ít chút nào.” Diệp Phàm cân nhắc nói.
Tiền Dụ nhăn mày, thầm nghĩ: Diệp thiếu quả nhiên là một bước lên trời! Tên thương nhân lòng dạ hiểm độc kia chắc hẳn chính là Thang Vĩnh Kim rồi. Như vậy xem ra, tập đoàn Thang thị gần đây có biến cố hẳn là có liên quan không nhỏ đến Diệp Phàm. Diệp lão gia tử chắc hẳn đã hối hận đến xanh ruột rồi.
*Giang thành tử – Mật châu xuất liệp:
Lão phu liễu phát thiếu niên cuồng,
Tả khiên hoàng,
Hữu kình thương,
Cẩm mạo điêu cầu,
Thiên kỵ quyển bình cương.
Vị báo khuynh thành tùy thái thú,
Thân xạ hổ,
Khán Tôn lang.
Tửu hàm hung đởm thượng khai trương,
Mấn vi sương,
Hựu hà phương ?
Trì tiết Vân Trung,
Hà nhật khiển Phùng Đường ?
Hội vãn điêu cung như mãn nguyệt,
Tây bắc vọng,
Xạ Thiên Lang.
Dịch nghĩa:
Già này giở thói ngông cuồng của tuổi trẻ,
Tay trái dắt chó vàng,
Tay phải giơ chim ưng xanh,
Mũ gấm áo điêu cầu,
Ngàn quân kỵ cuốn ra gò phẳng.
Để đền đáp người khắp thành đi theo quan thái thú,
Nên tự tay bắn hổ,
Coi vẻ chàng Tôn xưa.
Rượu say gan dạ đang hăng,
Tóc đốm bạc,
Nhưng chẳng hề gì ?
Đến bao giờ lại có chuyện sai Phùng Đường,
Cầm cờ tiết đến Vân Trung ?
Hãy co cung cứng, như vành trăng tròn,
Nhìn về Tây bắc,
Bắn sao Thiên Lang.