Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 37: Hẹn trước ư? Không đời nào!
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phàm vừa xuống máy bay đã lập tức đến công ty Triều Tịch.
Diệp Phàm vừa bước vào công ty Triều Tịch đã thu hút không ít ánh nhìn.
Tiểu thư lễ tân ngán ngẩm nhìn Diệp Phàm: “Xin hỏi, ngươi tìm ai?”
“Ta tìm Bạch Vân Hi!”
“Ngươi có hẹn trước không?” Tiểu thư lễ tân lạnh lùng nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm nhếch cằm, khó chịu nói: “Với giao tình của ta và Vân Hi, còn cần phải hẹn trước sao?”
“Thật xin lỗi, nếu không có hẹn trước, ta không thể để ngươi lên được. Ngươi phải biết rằng, mỗi ngày có rất nhiều người muốn gặp Bạch tổng, nếu ai đến Bạch tổng cũng phải gặp thì hắn ta sẽ bận chết mất.” Tiểu thư lễ tân khẽ cười nói.
Diệp Phàm tức tối lườm tiểu thư lễ tân: “Ta đợi hắn là được!”
Diệp Phàm ngồi xuống sô pha trong đại sảnh. Lát sau, một mỹ nữ chân dài bước đến, nói với tiểu thư lễ tân vài câu, rồi được phép lên gặp Bạch tổng.
Diệp Phàm lập tức phẫn nộ, vọt đến trước mặt lễ tân: “Vì sao nàng ta có thể lên, mà ta lại không thể?”
“Tiểu thư Vân San San là người mẫu độc quyền của tập đoàn chúng ta, hơn nữa nàng còn là bạn gái Bạch tổng.” Tiểu thư lễ tân nói.
Diệp Phàm tức muốn hộc máu nhìn tiểu thư lễ tân: “Ngươi nói bậy bạ gì vậy? Vân Hi căn bản không có bạn gái!”
“Vị tiên sinh này, nếu như ngươi còn tiếp tục càn quấy như vậy, ta sẽ kêu bảo an đến.” Tiểu thư lễ tân sa sầm mặt xuống.
Diệp Phàm tức giận nhìn tiểu thư lễ tân: “Đợi ta gặp được Vân Hi, ta sẽ bảo hắn đuổi việc ngươi, ngươi cứ đợi bị đuổi việc đi!”
Tiểu thư lễ tân: “……”
Diệp Phàm hằm hằm tức giận đi ra ngoài, hai tiểu thư lễ tân nhìn nhau.
“Tên nhóc kia thật là kỳ quái!” Tiểu thư lễ tân tóc ngắn nói.
“Đúng vậy! Mặc một thân đồ giả, tóc như tổ quạ cũng dám đến gặp Bạch tổng. Ai mà chẳng biết Bạch tổng chú trọng nhất là sạch sẽ gọn gàng, nếu để Bạch tổng thấy được bộ dạng của tên nhóc kia, chắc là sẽ buồn nôn chết mất!” Tiểu thư lễ tân tóc dài than thở lắc đầu.
“Tên nhóc kia với bộ dạng đó cũng dám càn quấy với Trương tỷ, còn muốn Bạch tổng đuổi việc ngươi! Hắn đúng là quá kỳ lạ!”
“Đầu năm nay, kẻ điên càng ngày càng nhiều.”
“Hết cách rồi, tình hình thị trường không tốt mà! Chẳng phải thấy càng ngày càng nhiều ông chủ nhảy lầu sao?”
……
Trong phòng họp của Bạch Vân Hi.
“Các ngươi đang làm ăn kiểu gì vậy? Dám lấy loại phương án này làm qua loa với ta!”
“Phương án có tốt đến mấy thì có ích lợi gì, một chút tính khả thi cũng không có!”
“Ta đã nói rất rõ ràng rồi mà? Vì sao làm ra vẫn y hệt như cũ vậy?”
“Các ngươi ăn không ngồi rồi à? Nếu không làm được việc thì nói thẳng, nhân lúc còn sớm thì cuốn gói cút hết cho ta!”
……
Bên trong phòng họp, Bạch Vân Hi mắng xối xả vào mặt các chủ quản.
Bạch Vân Hi là người theo chủ nghĩa hoàn hảo, làm chuyện gì cũng muốn đặt nặng hiệu suất. Mỗi khi bắt đầu công việc mới, tính tình Bạch Vân Hi đều trở nên vô cùng nóng nảy.
Bạch Vân Hi phẫn nộ nhìn mọi người, bỗng nhiên lại thấy có mấy người trong đám chủ quản thay đổi sắc mặt.
“Trương chủ quản, ngươi đang nhìn cái gì?”
“Bạch tổng, ngoài…… bên ngoài ạ!”
“Bên ngoài? Bên ngoài!”
Bạch Vân Hi vừa quay đầu đã thấy một người đang lơ lửng ở bên ngoài, hai mắt chớp liên hồi, cười toe toét, để lộ hàm răng trắng bóng.
Giữa ban ngày ban mặt nhìn thấy một cảnh tượng kỳ quái như vậy, Bạch Vân Hi cũng giật mình thon thót.
Diệp Phàm khó chịu gõ gõ cửa sổ.
Bạch Vân Hi hít một hơi khí lạnh, nơi này là tầng bảy a, bên ngoài không có một chút chống đỡ nào, thế mà tên nhóc Diệp Phàm kia lại lơ lửng ở bên ngoài như vậy!
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi, quay sang nói với nhân viên trong phòng: “Tan họp!”
Bạch Vân Hi mở cửa sổ, kéo Diệp Phàm vào.
“Sao không đi cửa chính? Nếu như bị người ta chụp được, ngươi nhất định phải lên trang nhất!” Bạch Vân Hi tức giận nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm khó chịu nói: “Ta cũng không muốn vậy! Con nhóc đáng ghét dưới lầu nói ta không có hẹn trước nên không cho lên, ta chỉ có thể làm như vậy mới vào được. Trước đó còn có một cô nàng chân dài đến trước ta, ngươi không nhìn thấy sao?”
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Không có.”
“Không có là tốt nhất, con nhóc lễ tân dưới lầu kia nói cô gái đó là bạn gái ngươi!” Diệp Phàm khó chịu lầm bầm.
“Ngươi nói Vân San San?” Gia đình họ Vân vẫn luôn muốn gả Vân San San cho Bạch Vân Hi, nhưng mà, Bạch Vân Hi thật sự không hề có hứng thú.
Diệp Phàm nhún vai: “Ta cũng không biết, chỉ là một con nhóc phiền phức, chắc chắn không phải bạn gái ngươi!”
“Vì sao lại chắc chắn không phải bạn gái ta?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm ngẩng đầu một cách đương nhiên: “Sau này ngươi còn phải làm vợ của ta, đương nhiên không thể có bạn gái!”
“Nếu ngươi lại nói những lời như vậy ở trước mặt người khác, ta sẽ xé toang miệng ngươi ra!”
Diệp Phàm: “Trước mặt người khác không thể nói, vậy sau lưng người khác thì có thể nói sao?”
Bạch Vân Hi: “……”
Bạch Vân Hi không trả lời, Diệp Phàm cũng không hỏi thêm: “Ta đói bụng, chúng ta đi ăn cơm đi.”
“Ta còn chưa tan làm!” Bạch Vân Hi tức giận trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm không đồng tình lắc đầu: “Vậy thì cứ lười biếng một chút là được! Có gì mà vội chứ, dù sao ngươi cũng là ông chủ, ông chủ tự mình tiêu dao tự tại, cứ để nhân viên làm việc đến mệt chết là được. Đi thôi, đi thôi!”
Bạch Vân Hi: “……”