Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 38: Bạch tổng về sớm
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vân Hi ca ca!” Nhìn thấy Bạch Vân Hi từ phòng họp bước ra, Vân San San cười rạng rỡ tiến đến chào.
Diệp Phàm chống nạnh, cau mày nhìn Vân San San, nói với giọng điệu châm chọc: “Ngươi gọi hắn là Vân Hi ca ca? Không phải nên gọi Vân Hi đệ đệ sao? Trông ngươi còn lớn hơn Vân Hi mấy tuổi!”
Bạch Vân Hi: “……” Diệp Phàm vẫn độc mồm như vậy!
Sắc mặt Vân San San méo mó nhìn Diệp Phàm: “Sao ngươi lại ở đây? Lén lút đột nhập vào sao? Vân Hi ca ca mau gọi bảo an đi!”
Bạch Vân Hi bình thản nói: “Không cần làm quá mọi chuyện lên, hắn là bằng hữu của ta!”
Vân San San ngỡ ngàng nhìn Diệp Phàm: “Vân Hi ca ca, khi nào thì huynh lại có một người bằng hữu không đứng đắn như vậy? Huynh nhìn dáng vẻ của hắn……” Cứ như một tên quái dị!
Diệp Phàm cau mày nhìn Vân San San: “Nha đầu, ngươi không nên thiển cận như vậy, ta không phải là không đứng đắn, ta đây là khốc!”
Diệp Phàm quay đầu nhìn Bạch Vân Hi: “Vân Hi, ngươi nói xem có phải hay không?”
Bạch Vân Hi mỉm cười mà như không cười nhìn Diệp Phàm: “Đúng vậy! Khốc! Cực kỳ khốc!” Từ trên xuống dưới chẳng khác nào tên bán cá.
“Đi thôi, ta mời ngươi ăn cơm, ta vừa mới kiếm được năm ngàn vạn, có thể thoải mái một thời gian.” Diệp Phàm đắc ý nói.
“Năm ngàn vạn, cũng không ít chút nào!”
Diệp Phàm gật đầu: “Ta rất có năng lực, ngươi đi theo ta sau này sẽ cơm no rượu say.”
Bạch Vân Hi cười lạnh: “Hiện tại ta cũng cơm no rượu say, vì sao phải đi cùng ngươi?”
Vân San San nhìn Bạch Vân Hi và Diệp Phàm rời đi, kinh ngạc đến há hốc mồm. Vân San San hoàn toàn không ngờ rằng Bạch Vân Hi lại có liên quan đến loại người như Diệp Phàm.
……
Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi bước ra khỏi thang máy, cô lễ tân kinh ngạc mở to hai mắt nhìn hai người đi ra cùng lúc.
“Bạch tổng, ngài muốn ra ngoài sao?”
Cô lễ tân kinh hãi nhìn Diệp Phàm: “Ngươi, sao ngươi có thể…”
Nàng rõ ràng không hề thấy Diệp Phàm lên lầu! Vì sao tên nhóc này có thể cùng Bạch tổng đi ra khỏi thang máy?
Diệp Phàm cười cười, để lộ hàm răng trắng bóng, lời nói ra có chút độc địa: “Vân Hi, vừa rồi chính là nàng không biết nhìn người, ngăn cản không cho ta gặp ngươi!”
Cô lễ tân ngượng ngùng cúi đầu: “Bạch tổng, ta không biết vị khách nhân này là bằng hữu của ngài.”
Bạch Vân Hi mỉm cười: “Không sao, ngươi làm rất tốt!”
Diệp Phàm cau mày khó chịu: “Vân Hi, ngươi nói cái quái gì vậy, nha đầu này chắn đường ta, còn muốn gọi bảo an bắt ta, vậy mà ngươi còn khen nàng?”
Bạch Vân Hi cười lạnh: “Chỗ này của ta là công ty lớn, ngươi nghĩ đây là bãi rác sao? Ngươi với bộ dạng này còn muốn người ta cho ngươi vào! Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi!”
Diệp Phàm bực bội nhìn Bạch Vân Hi: “Vừa rồi ngươi còn khen ta cực kỳ khốc, thoắt cái đã trở mặt không quen biết……”
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm với vẻ mất kiên nhẫn: “Không phải muốn ăn cơm sao? Đi thôi!”
“Được a! Trước đó ta muốn số điện thoại của ngươi từ chỗ ông ngoại ngươi, hắn lại không cho, lão già chết tiệt đó thật quá keo kiệt!” Diệp Phàm vừa đi vừa than vãn với Bạch Vân Hi.
Hai cô lễ tân kinh ngạc đến há hốc mồm.
Thẳng đến khi bóng dáng hai người biến mất, hai cô lễ tân mới hoàn hồn.
“Bạch tổng đây là về sớm sao?” Cô gái tóc ngắn kinh ngạc nói.
Bạch Vân Hi chính là người nghiện công việc, thích tăng ca. Một khi Bạch tổng tăng ca, người khác cũng chỉ có thể tăng ca theo cùng, nhưng hiện tại Bạch tổng lại về sớm.
“Cái tên lôi thôi đó là ai vậy? Nhìn thấy hắn, Bạch tổng lại không gọi người đuổi hắn đi!” Cô gái tóc dài cũng kinh ngạc không kém.
“Quan hệ của người kia với Bạch tổng trông có vẻ khá thân thiết!” Cô gái tóc ngắn cắn môi.
……
Bạch Vân Hi lái xe chở Diệp Phàm đến một khách sạn.
“Sao ngươi lại tới Kinh Đô?”
“Ta tới gặp ngươi a! Thể chất của ngươi rất dễ thu hút quỷ quái, hơn nữa thể chất của ngươi trước kia là tiềm ẩn, sắp bùng phát, sẽ càng dễ dàng thu hút quỷ quái hơn, ta phải canh chừng ngươi, để tránh ngươi bị yêu ma quỷ quái bắt cóc mất.” Diệp Phàm cằn nhằn với vẻ lo lắng, sốt ruột.
Bạch Vân Hi cười lạnh: “Thu hút yêu ma quỷ quái? Yêu ma quỷ quái giống như ngươi sao?”
“Đương nhiên không phải! Ta chính là soái ca, một thanh niên đầy triển vọng, làm sao có thể là yêu ma quỷ quái được!” Diệp Phàm lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ: Ở thế giới này không có người tu chân, vậy nên đối thủ của hắn chỉ còn lại yêu ma quỷ quái. Nếu là ở tu chân giới, vậy đối thủ cạnh tranh liền đặc biệt nhiều, tu chân giới từng có lần đấu giá một loạt thân thể thiên âm đỉnh cấp, bán với giá trên trời.
Bạch Vân Hi khó chịu nắm chặt vô lăng: “Lung tung rối loạn, chỉ giỏi nói lời ma mị để mê hoặc người khác!”
Diệp Phàm nghiêng đầu: “Trên người của ngươi có một phật bài có thể giúp ngươi tránh xa ma quỷ, bất quá, tác dụng của phật bài đã sắp hết.”
Bạch Vân Hi: “……” Khi hắn còn nhỏ thường mơ thấy quỷ, hoặc nói đúng hơn là thực sự nhìn thấy quỷ, vì vậy năm đó gia gia tìm được một vị đại sư, làm cho hắn một phật bài, nghe nói có thể bảo vệ hắn mười năm, tính ra thì thời hạn cũng sắp đến rồi.
“Ta làm cho ngươi một vòng Hồi Vận Châu, bên trong ta đã khắc rất nhiều trận pháp vào đó, ngươi mang theo có thể đảm bảo bình an cho ngươi.” Diệp Phàm đưa đồ đến trước mặt Bạch Vân Hi.
“Hồi Vận Châu? Thật sự có tác dụng sao? Hay là đồ giả?” Bạch Vân Hi lạnh lùng nhìn Diệp Phàm.
“Làm sao có thể là đồ giả, ngươi suy nghĩ quá nhiều!” Diệp Phàm lắc đầu thật thà.
………