Chương 42: Một người cũng không cho vào!

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 42: Một người cũng không cho vào!

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Phàm nhìn Bạch Vân Hi: “Vân Hi, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi.”
Bạch Vân Hi tức giận trừng mắt nhìn Diệp Phàm: “Ta không có rảnh rỗi như ngươi, ta còn phải làm việc.”
Diệp Phàm khẽ rung chân: “Ngươi vất vả quá!”
Bạch Vân Hi nheo mắt: “Chẳng lẽ ngươi cảm thấy tiền sẽ từ trên trời rơi xuống sao?”
Diệp Phàm: “……”
“Ta ra ngoài mua chút đồ ăn cho ngươi nhé, ngươi muốn ăn gì, tôm hùm baby xào cay thế nào?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Hi mỉm cười bất đắc dĩ: “Không cần, ngươi giúp ta mang cơm rang tới là được rồi……”
“Cơm rang? Ngươi lựa chọn quá đơn giản rồi đấy, hôm nay lại phải tăng ca sao? Ngươi vất vả quá rồi, thật ra ta có thể nuôi ngươi.” Diệp Phàm nói.
“Ngươi không phải mới kiếm được năm mươi triệu thôi sao, có gì mà khoe khoang chứ.”
Diệp Phàm lắc đầu không vui: “Ngươi thật là, mặc dù bây giờ giá trị bản thân ta vẫn chưa thực sự cao, nhưng ta có tương lai rộng mở mà! Vậy được rồi, ta đi mua cơm……”
Diệp Phàm đi ra khỏi thang máy, hai tiểu thư lễ tân nhìn Diệp Phàm với vẻ mặt kỳ lạ.
“Diệp thiếu, ngài muốn ra ngoài sao?” Tiểu thư lễ tân tóc dài hỏi một cách lịch sự.
Từ sau ngày đầu tiên Diệp Phàm tới, hắn đã trở thành khách quen của công ty.
Bạch tổng là người cực kỳ lạnh nhạt, thế mà thằng nhóc Diệp Phàm này lại có thể ngủ trưa trong văn phòng Bạch tổng, trước đó còn làm cho văn phòng Bạch tổng bốc mùi, vậy mà Bạch tổng vẫn không hề tức giận.
“Sắp đến giờ cơm trưa, ta đi xem có gì ăn ngon không.” Diệp Phàm nói.
Tiểu thư lễ tân cười cười: “Vậy ngài đi cẩn thận.”
Diệp Phàm đi tới cửa, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, chạy lại trước quầy lễ tân: “Ta nói cho các ngươi nghe, bất kể là bạn gái, tỷ tỷ, hay muội muội nào tới tìm Vân Hi, đều phải chặn hết lại cho ta, không một ai được cho vào, biết chưa?”
Hai tiểu thư lễ tân nhìn nhau, không đáp lời, Diệp Phàm nhìn hai người một cách không vui: “Có nghe hay không, ta đã nói với các ngươi rồi, nếu các ngươi để mấy con hồ ly tinh đó vào, ta liền đuổi việc hai người các ngươi.”
Hai tiểu thư lễ tân vẫn không trả lời Diệp Phàm, chỉ liên tục nhìn về phía sau Diệp Phàm.
“Ngươi là ai?” Một giọng nói không vui vẻ truyền tới.
Diệp Phàm xoay người liền thấy một mỹ nữ cao ráo, kiều diễm. Diệp Phàm ngẩng đầu ưỡn ngực, nói với giọng điệu thách thức: “Ta là bạn trai Vân Hi!”
Tiểu thư lễ tân: “……” Bạn trai? Chẳng lẽ Bạch tổng trong sạch bấy lâu nay là vì nàng thích Diệp Phàm sao?
Bạch Vân Phỉ trừng mắt hung dữ: “Ngươi là Diệp Phàm?”
Diệp Phàm đảo mắt: “Ngươi biết ta? Sao ngươi lại biết ta?”
“Ngươi biết ta là ai không?” Bạch Vân Phỉ cười như không cười hỏi.
Diệp Phàm thành thật lắc đầu: “Ta không biết.”
“Ta là tỷ tỷ của Vân Hi! Bạch Vân Phỉ.” Bạch Vân Phỉ tức giận nói.
Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm, nhếch miệng cười: “Thì ra là tỷ tỷ đại nhân, ta còn tưởng là đối thủ cạnh tranh nào đó chứ.”
Diệp Phàm lấy ra một miếng ngọc bội từ trong ba lô, đưa một cái cho Bạch Vân Phỉ: “Thật thất lễ, cái này là quà tạ lỗi.”
Bạch Vân Phỉ cực kỳ cạn lời nhìn Diệp Phàm, thằng nhóc này lấy mấy món đồ vỉa hè bình thường cũng muốn đuổi nàng đi! Sau khi Tiếu Trì từ cổ mộ trở về liền không ngừng mắng Diệp Phàm kỳ cục, sau khi tiếp xúc gần gũi, Bạch Vân Phỉ mới biết được, thằng nhóc này kỳ cục đến nhường nào.
“Ngươi gọi một cuộc điện thoại suýt nữa làm ngoại gia gia ta tức giận đến mức phải nhập viện, ngươi biết không?” Bạch Vân Phỉ nghiến răng nghiến lợi nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm nói một cách khó hiểu: “Ta chỉ là muốn số điện thoại của Vân Hi, ông ấy không cho ta số, ta còn chưa tức giận thì thôi, ông ấy lại tức giận đến thế làm gì? Nóng tính như vậy không tốt lắm đâu.”
Bạch Vân Phỉ: “Ngươi còn dám nói, ngươi gọi điện thoại đã nói gì với ngoại gia gia ta?”
“Ta đã nói gì đó không tốt sao? Ta nói, tương lai chúng ta sẽ trở thành……”
“Câm miệng!” Bạch Vân Phỉ tức đến muốn hộc máu quát lớn.
Diệp Phàm nhìn sắc mặt khó coi của Bạch Vân Phỉ: “Tỷ tỷ, ngươi trông có vẻ hơi kích động. Nếu lão gia tử giận vì lời ta nói, vậy được rồi, để hôm nào ta luyện chế cho ông ấy một lọ thập toàn đại bổ hoàn để tạ tội!”
Diệp Phàm tươi cười rạng rỡ đưa miếng ngọc bội cho Bạch Vân Phỉ: “Tỷ tỷ, ta phải đi mua cơm, đi trước vậy.”
Bạch Vân Phỉ nhìn bóng dáng Diệp Phàm rời đi, liên tục hít vào, sắc mặt tím tái vì tức giận.
“Hai người các ngươi, ai cho hắn vào? Nếu sau này thằng nhóc kia lại đến nữa thì đuổi hắn đi cho ta!” Bạch Vân Phỉ nghiến răng nghiến lợi nhìn hai tiểu thư lễ tân.
“Bạch tiểu thư, Bạch tổng bảo hắn có thể vào, hơn nữa, Bạch tổng còn nói, nếu hắn muốn lên, chúng ta cũng không thể cản được. Bạch tiểu thư, lần đầu hắn đến, chúng ta cũng không cho hắn lên, nhưng sau đó hắn lại cùng Bạch tổng đi xuống.” Tiểu thư lễ tân vội vàng giải thích.
Nghe nói, ngày mà Diệp Phàm tới đã xảy ra một chuyện kỳ lạ, một người kỳ lạ đột nhiên xuất hiện ở ngoài cửa sổ phòng họp, vì lúc đó Bạch Vân Hi đang nổi giận trong cuộc họp, vậy nên sau cuộc họp, mọi người cũng không thể phân biệt được là Bạch Vân Hi đáng sợ hơn hay thiếu niên tóc tổ quạ đột nhiên xuất hiện ngoài cửa sổ tầng bảy đáng sợ hơn.
Bạch Vân Phỉ nghiến răng nói: “Bỏ đi, ta đi tìm Vân Hi.”
“Cái mùi gì vậy?” Bạch Vân Phỉ đi vào công ty Bạch Vân Hi, không khỏi nhíu chặt mày.
Bạch Vân Hi nhíu mày: “Mùi sầu riêng.”
Bạch Vân Phỉ kinh ngạc nhìn Bạch Vân Hi: “Ngươi không phải là không thích ăn sầu riêng sao?”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng là không thích, cái đó……”
“Là Diệp Phàm? Vân Hi, ngươi đối xử với thằng nhóc kia quá đặc biệt!”
Bạch Vân Hi cười cười: “Cũng tạm được.”
“Thật vậy sao? Chẳng lẽ, ngươi thích người như hắn?” Bạch Vân Phỉ nhìn Bạch Vân Hi đầy nghi hoặc.
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Không biết! Nhưng mà, không chán ghét.”