Chương 41: Báo ứng

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nước thuốc trong đỉnh dược càng lúc càng cạn, cổ trùng đột nhiên nổ “bụp” một tiếng, một mùi tanh tưởi nồng nặc lan ra.
“Đại sư, đây là…?”
“Nước thuốc này đối với cổ trùng mà nói tương đương với thuốc phiện mê người, tiểu tử này hấp thụ quá nhiều độc nên đã chết.” Diệp Phàm nói.
“Cổ trùng này chết, Viên Y sẽ thế nào?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Sẽ không có ảnh hưởng gì lớn, bất quá, tử cổ vừa chết, nàng hẳn là sẽ có phản ứng.”
Như để xác minh lời nói của Diệp Phàm, điện thoại Chương Tư Lượng vang lên. Chương Tư Lượng nhìn tên hiển thị trên di động, trong mắt dâng lên ý lạnh, “Có việc gì?”
Giọng nói không vui của Viên Y truyền tới, “Ngươi chạy đi đâu rồi, mau về đây, đệ đệ ta đã xảy ra chuyện.”
Trong khách sạn, Viên Y đứng ngồi không yên. Buổi chiều khi Chương Tư Lượng ra khỏi cửa, trong lòng Viên Y đã có chút bất an, vì vậy Viên Y không kìm được muốn gọi điện thoại bảo Chương Tư Lượng trở về.
Chương Tư Lượng cau mày nói: “Ta biết rồi.”
Chương Tư Lượng buông điện thoại xuống, vẻ mặt cực kỳ khó coi. Giọng điệu ra lệnh ngang ngược của Viên Y khiến Chương Tư Lượng vô cùng chán ghét.
Bản thân Viên Y không phải người tốt, người nhà nàng cũng chẳng kém cạnh là bao. Sau khi Viên Y ở cùng hắn, không ít huynh đệ tỷ muội đến nhờ hắn tìm công việc, vay tiền. Chương Tư Lượng phiền chết đi được, nhưng vẫn phải giữ kẽ.
Mấy năm nay, thân thích của Viên Y liên tục lấy danh nghĩa của hắn làm không ít chuyện xấu, khiến cho danh tiếng hắn bị hủy hoại hết cả.
“Diệp đại sư, hình như nàng không có phản ứng gì.” Chương Tư Lượng nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Khoảng cách khá xa, nàng không có phản ứng là điều bình thường, nhưng ta nghĩ ngươi hẳn là có cảm giác gì đó khác.”
“Đúng vậy.” Nếu là trước kia hắn nhận được điện thoại của Viên Y, tuy không tình nguyện nhưng cũng sẽ không thể không làm theo lời nàng.
Bạch Vân Hi cười cười nhìn Chương Tư Lượng: “Nếu Chương tiên sinh có việc cần làm thì cứ đi trước, không cần ở lại đây.”
Chương Tư Lượng vội nói: “Vậy ta đi trước, hôm khác lại đến cảm tạ hai vị!”
Bạch Vân Hi nhìn bóng dáng Chương Tư Lượng rời đi, thầm nghĩ: Chương gia e rằng sắp có biến động lớn. Chương Tư Lượng tay trắng lập nghiệp, đi được đến ngày hôm nay cũng không thể thiếu thủ đoạn. Viên Y kia dám tính kế hắn như vậy, hiện tại chắc cũng đến lúc tính sổ rồi.
Viên Y ở trong khách sạn, trong lòng cảm thấy cực kỳ bất an.
“Sao bây giờ ngươi mới về?” Viên Y trách móc nhìn Chương Tư Lượng.
“Có việc gì sao?” Chương Tư Lượng hờ hững hỏi.
“Ta mang thai.”
Chương Tư Lượng kinh ngạc nhìn Viên Y: “Thật vậy sao?”
Viên Y nhìn thần sắc Chương Tư Lượng: “Ngươi không vui sao?”
“Ta vì sao phải vui mừng? Cũng không phải của ta, cho dù là của ta, ta cũng không có gì đáng để vui mừng.” Chương Tư Lượng nói.
Viên Y đột nhiên đứng lên nhìn Chương Tư Lượng, “Ngươi… trên người ngươi… ngươi đã lấy cổ trùng ra.”
Chương Tư Lượng lạnh lùng nhìn Viên Y: “Đúng, đã lấy ra, làm ngươi thất vọng rồi.”
Viên Y nhìn Chương Tư Lượng, đáy lòng hiện lên khủng hoảng. “Ngươi không có đi gặp Bạch tam thiếu, ngươi đi gặp cái tên đầu ổ gà kia!”
Chương Tư Lượng cười khẩy: “Đúng thế thì sao, ngươi đúng là đồ đàn bà độc ác ghê tởm!”
Chương Tư Lượng nhìn thấy Viên Y liền muốn nôn mửa. Hắn không nghĩ tới, Viên Y cư nhiên lại mang thai. Hắn đã thắt ống dẫn tinh, căn bản sẽ không thể có con nữa. Viên Y không biết đã cùng ai làm ra nghiệt chủng này, may mắn hắn gặp được Diệp Phàm trên máy bay, bằng không nghiệt chủng này sẽ ra đời dưới danh nghĩa con của hắn.
“Ngươi tự lo liệu đi.” Chương Tư Lượng lạnh lùng xoay người rời đi.
“Ngươi không thể như vậy!”
Điện thoại của Viên Y đúng lúc vang lên, “Y Y, ca ca ngươi đâm xe, cảnh sát nói ca ca ngươi vượt đèn đỏ, chịu toàn bộ trách nhiệm, ngươi nhất định không thể buông tha tên tài xế kia!” Giọng nói khàn đặc của Viên mẫu truyền qua điện thoại.
Viên Y buông điện thoại xuống, nhìn Chương Tư Lượng: “Ngươi… có phải do ngươi hay không?”
Chương Tư Lượng cười lạnh: “Là ta thì thế nào? Viên Y, cái này mới chỉ là bắt đầu thôi.”
“Chương Tư Lượng, ta đã theo ngươi ba năm, ngươi không thể vô tình vô nghĩa như vậy!” Viên Y hoảng sợ nhìn Chương Tư Lượng.
Chương Tư Lượng lười nhìn Viên Y thêm lần nữa, đẩy cửa đi ra.
Ở Viên gia, Viên mẫu lo lắng đến xoay như chong chóng.
“Nãi nãi, cô cô còn chưa trả lời sao? Chẳng lẽ dượng không định giúp đỡ? Ba ba cháu vẫn còn đang ở trong tù, không ra được thì phải làm sao bây giờ?” Cháu trai Viên Y lo lắng nhìn Viên mẫu.
Viên mẫu bất an nói: “Dượng con vẫn luôn nghe lời cô con, hiện tại chắc chỉ là dượng con bận quá, không thể rảnh tay được.”
“Dượng cũng thật là, đến lúc mấu chốt như thế này lại không liên lạc được!”
Viên gia còn đang chờ Viên Y cứu mạng, lại không biết Viên Y ngay cả bản thân mình cũng khó giữ nổi.
Viên Y vừa đi ra khỏi cửa liền bị mấy người đàn ông vạm vỡ chặn đường. Một người phụ nữ khôn khéo, giỏi giang xuất hiện.
“Ninh Sương, sao ngươi lại ở chỗ này? Không phải ngươi đã ra nước ngoài rồi sao?” Viên Y nhíu mày nhìn người phụ nữ trước mặt.
Ninh Sương cười lạnh: “Ta đang đợi ngươi đó!”
“Chính là nàng, bắt nàng lại!” Ninh Sương nói.
“Ninh Sương, ngươi muốn làm gì? Ngươi làm thế là phạm pháp!” Viên Y bất an gào lên.
“Ta sẽ không giết ngươi, giết ngươi là trách nhiệm của bên cảnh sát hình sự. Ta chỉ muốn đưa ngươi đến nơi ngươi đáng phải đến. Ta cảm thấy bệnh viện tâm thần là phù hợp nhất với hạng người như ngươi. Yên tâm đi, ta sẽ mời bác sĩ tốt nhất của bệnh viện tâm thần chăm sóc cho ngươi.”
“Ninh Sương, ta đã có hài tử của Chương Tư Lượng, ngươi xem xét vì đứa bé…”
“Hài tử? Năm đó sau khi hắn ly hôn với ta liền đi thắt ống dẫn tinh, ngươi làm sao có thể có hài tử?” Ninh Sương khinh bỉ nhìn Viên Y.
“Khó trách, khó trách!” Vẻ mặt Viên Y trở nên dữ tợn, “Ninh Sương, tất cả là bởi vì ngươi! Ngươi dựa vào cái gì mà tốt hơn ta? Ta thông minh hơn ngươi, xinh đẹp hơn ngươi… dựa vào cái gì ngươi có thể gả cho Chương Tư Lượng, ta lại phải gả cho một tên nghèo mạt rệp!”
Ninh Sương siết chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mang nàng đi cho ta!”