Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 50: Bảo vệ không cho vào
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phàm bước theo Bạch Vân Hi vào phòng bệnh. Thấy Diệp Phàm, Bạch Mạt Mạt liền vui vẻ reo lên: “Thúc thúc, cảm ơn ngọc bội của người đã giúp cháu tránh được một kiếp nạn!”
“Ngọc bội đó là do ngươi chế tác sao?” Trương Huyên nhìn Diệp Phàm đầy nghi hoặc.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy.”
Trong mắt Trương Huyên hiện lên vẻ kinh ngạc. Long Hổ Sơn cũng có thiên sư chế tạo pháp khí, nhưng đó đều là những vị sư thúc, sư tổ có bối phận cao. Trương Huyên không ngờ pháp khí ngọc bội của Bạch Mạt Mạt lại chính là do Diệp Phàm làm.
Trương Huyên mới đây đã phát hiện ra ngọc bội của Bạch Mạt Mạt. Lúc đó, hắn cảm thấy rất hoang mang vì về bản chất, ngọc bội đeo trên cổ Bạch Mạt Mạt chỉ có thể coi là kém cỏi, nhưng lạ thay, linh quang của nó lại nồng đậm đến mức phi phàm.
Trong đầu Trương Huyên lúc ấy đã hình dung ra một cao nhân tài nghệ phi thường. Giờ đây, việc chứng kiến Diệp Phàm làm ra nó lại như việc một danh họa tuyệt thế lại múa bút trên một tấm giấy đầy vết dầu mỡ. Trương Huyên có cảm giác như nuốt phải ruồi bọ.
Trương Huyên nhìn Diệp Phàm đầy vẻ kỳ quái: “Ngươi có thể chế tác pháp khí sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, những pháp khí như ngọc bội này cũng không quá khó làm.”
Trương Huyên khóe miệng giật giật, trong lòng cho rằng Diệp Phàm khoác lác. Hắn không nói thêm gì, bởi lẽ dù việc chế tạo ngọc bội pháp khí này có dễ dàng hay không, thì trình độ của đối phương đã vượt xa hắn, khiến Trương Huyên không khỏi cảm thấy có chút ảm đạm.
“Tiểu thúc, cháu hơi đói, người giúp cháu đi mua phần cơm được không?” Bạch Mạt Mạt quay sang nói với Bạch Vân Hi đang đứng bên cạnh.
Bạch Vân Hi có chút không vui, mắng: “Cháu đúng là chỉ biết gây thêm phiền phức!”
“Tiểu thúc, người giúp cháu một chút đi mà.” Bạch Mạt Mạt làm nũng nhìn Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi thở dài, xoay người bước ra ngoài.
Bạch Mạt Mạt thấy Bạch Vân Hi đã rời đi, lập tức lộ nguyên hình.
Hai mắt Bạch Mạt Mạt sáng lấp lánh nhìn Diệp Phàm: “Diệp thúc, mấy ngày nay người đi đâu vậy? Người không ở đây, cháu cũng không liên lạc được. Tiểu thúc cứ nghĩ người bỏ rơi hắn, tâm trạng rất không tốt, suốt ngày chỉ biết mắng cháu thôi.”
Bạch Vân Hi ở ngoài cửa vừa vặn nghe được những lời này của Bạch Mạt Mạt, lập tức có cảm giác muốn đánh cô bé một trận.
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi, vờ như không nghe thấy, rồi trực tiếp rời đi.
“Thật vậy sao? Tiểu thúc ngươi nhớ ta à?” Diệp Phàm nghe vậy nhếch môi, lộ ra nụ cười đắc ý.
Bạch Mạt Mạt gật đầu, cực kỳ tủi thân kể lể: “Đúng vậy, cháu cũng cảm thấy hắn nhớ người. Người thất tình luôn đặc biệt nóng nảy, mà cháu lại vô tình đụng vào chỗ nhạy cảm, người không biết cháu đáng thương đến mức nào đâu.”
Trương Huyên ở một bên nghe hai người nói chuyện, không nhịn được trợn trắng mắt. Ban đầu, Trương Huyên còn tưởng Diệp Phàm nói về bạn trai chỉ là đùa giỡn, nhưng giờ đây hắn mới nhận ra, Diệp Phàm và Bạch Vân Hi thật sự có gian tình. Một Bạch Vân Hi trong sáng, rạng rỡ như thế, làm sao có thể bị tên heo ngốc Diệp Phàm này “ăn” được chứ?
“Con quỷ đó lại đến tìm ngươi sao?” Diệp Phàm dù rất vui nhưng cũng không quên chính sự.
Bạch Mạt Mạt gật đầu: “Đúng vậy.”
Diệp Phàm lấy Quỷ Âm Kỳ ra vung lên, toàn bộ âm khí còn sót lại trong phòng bệnh đều bị hút vào trong đó.
Diệp Phàm vừa lấy pháp khí này ra, hai mắt Trương Huyên liền toát ra vẻ hâm mộ nồng đậm, thần sắc đầy kinh ngạc và cảm thán.
“Khi còn nhỏ ngươi từng ăn linh dược sao? Hèn chi con quỷ đói khát kia lại theo dõi ngươi, ngươi bổ quá!” Diệp Phàm nói.
Tin tức Bạch Mạt Mạt từng ăn linh dược là do một quỷ linh bên trong Quỷ Âm Kỳ nói cho Diệp Phàm biết. Quỷ linh đó còn nói với Diệp Phàm rằng, nha đầu Bạch Mạt Mạt này bổ quá, khiến nó cũng rất muốn tới cắn một miếng.
Bạch Mạt Mạt gật đầu: “Đúng là cháu đã từng ăn qua một gốc linh dược.”
Nghe nói khi nàng được hai tuổi, luôn bệnh tật ốm yếu. Lúc đó, gia gia đã mang cho nàng một gốc linh chi kỳ dị. Sau khi ăn, nàng cuối cùng cũng không mắc thêm bệnh nào nữa.
“Thì ra là thế.” Thật ra, lúc Bạch Vân Hi hỏi Diệp Phàm liệu thể chất của hắn có ảnh hưởng tới những người khác hay không, Diệp Phàm cũng không quá chắc chắn. Dù sao âm khí trên người Bạch Vân Hi quá nồng, việc người thường hay ở cùng hắn sẽ phải chịu ít nhiều ảnh hưởng cũng là chuyện đương nhiên. Tuy nhiên, vì Diệp Phàm thích Bạch Vân Hi, nên đương nhiên hắn đã đẩy trách nhiệm này cho người khác. Giờ đây, khi đã xác định được vấn đề là ở Bạch Mạt Mạt, Diệp Phàm liền thở phào nhẹ nhõm.
“Thúc thúc, người vừa làm gì vậy?” Bạch Mạt Mạt hỏi.
“Ta thu thập quỷ khí trong phòng này để tìm con quỷ đó ra.” Diệp Phàm nói.
Bạch Mạt Mạt nghe vậy kích động nhìn Diệp Phàm: “Nghe thật ghê gớm! Vậy có tìm được không?”
“Chắc là được.”
Trương Huyên cuối cùng cũng tìm được cơ hội xen vào: “Đồ khoác lác!”
Diệp Phàm không vui liếc Trương Huyên một cái: “Ai khoác lác? Ngươi không tìm thấy không có nghĩa là ta cũng không tìm thấy.”
Trương Huyên hừ lạnh một tiếng: “Vậy cũng được! Ta cũng muốn xem ngươi làm cách nào tìm ra được thứ đó!”
Diệp Phàm cười cười nhìn Trương Huyên: “Nếu ngươi thành tâm thành ý muốn thỉnh giáo, lát nữa ca sẽ dẫn ngươi ra ngoài xem việc đời! Người trẻ tuổi à, cứ mãi đóng cửa làm xe là không nên, nhiều khi phải ra ngoài nhìn một chút, có chỗ có lợi.”
Trương Huyên: “……” Diệp Phàm này đúng là giỏi 'theo cột mà leo'!
“Bây giờ ta muốn đi tìm quỷ, ngươi có muốn đi cùng ta không?” Diệp Phàm hỏi.
Trương Huyên hừ nhẹ một tiếng: “Được thôi! Ta cũng muốn xem ngươi có thể làm ra trò trống gì.”
Trương Huyên đi theo Diệp Phàm lên một chiếc taxi.
“Tiểu huynh đệ, đi đâu vậy?” Tài xế taxi nhìn Diệp Phàm hỏi.
“Không biết, cứ đi về phía đông trước đã.”
Tài xế taxi thắc mắc nhìn Diệp Phàm một cái.
Diệp Phàm nhàn nhạt nói: “Yên tâm đi, không thiếu tiền xe của ngươi đâu.”
Tài xế taxi nghe vậy, không chút do dự liền lái xe đi.
Diệp Phàm liên tục chỉ đường, chiếc taxi rẽ trái rẽ phải, hơn hai giờ sau mới tìm thấy mục tiêu.
Diệp Phàm bước xuống từ chiếc taxi, Trương Huyên theo sau đi ra: “Ở chỗ này sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Dựa vào việc thu thập quỷ khí thì hẳn là nơi này.”
Trương Huyên cười nhạo một tiếng: “Thông qua quỷ khí? Chẳng lẽ ngươi không phải đang giả thần giả quỷ sao?”
Diệp Phàm liếc Trương Huyên một cái: “Ta không biết đám thần côn các ngươi có thích giả thần giả quỷ hay không, nhưng ta thì không thích.”
Trương Huyên tức muốn hộc máu mắng: “Ngươi mới chính là thần côn!”
Diệp Phàm lắc đầu: “Ta không khiêu vũ* nên không phải thần côn!”
*Chỗ này chơi chữ: nhảy đại thần ~ thần côn, nhảy ~ khiêu vũ
Trương Huyên: “……”
“Hai người các ngươi là ai, mau rời khỏi đây!” Người bảo vệ nói.
Diệp Phàm cau mày khó hiểu nhìn Trương Huyên: “Vì sao người bảo vệ kia lại muốn đuổi chúng ta đi?”
“Ngươi đi dép lê kia mà, người ta đương nhiên sẽ nghĩ đầu óc ngươi có vấn đề. Ta chỉ là bị liên lụy thôi.” Trương Huyên khó chịu nói.
Diệp Phàm không cho là đúng, lắc đầu: “Sao có thể chứ, rõ ràng là ngươi lớn lên quá xấu, nên mới liên lụy ta.”
Diệp Phàm chống nạnh nhìn mấy người bảo vệ, vênh mặt hất hàm sai khiến: “Này, ông chủ các ngươi là ai? Gọi ông chủ các ngươi ra đây gặp ta, ta có chuyện muốn bàn bạc với hắn. Nếu hắn không muốn gặp ta, hắn sẽ gặp phiền toái lớn đấy.”
Mấy người bảo vệ nghe lời Diệp Phàm nói, liền trợn mắt tức giận nhìn hắn, cho rằng Diệp Phàm đến gây sự.
Đội trưởng đội bảo vệ cực kỳ bất đắc dĩ nhìn Diệp Phàm: “Vị tiểu ca này, ngươi muốn gặp ông chủ của chúng ta thì cần phải hẹn trước. Đại khái là giờ này sang năm ngươi mới có thể hẹn được.”
Diệp Phàm nhăn mày: “Sang năm ư? Đến lúc đó thì 'rau kim châm cũng nguội lạnh' rồi (ý nói chuyện gì cũng đã qua) ……”
Trương Huyên trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Đối phương rõ ràng đang châm chọc, châm chọc đấy! Tên nhóc Diệp Phàm này lại còn tin thật.
“Ngươi không làm được gì đâu!” Trương Huyên nói.
Diệp Phàm không vui nhìn Trương Huyên: “Ta không được, vậy ngươi làm đi!”
Trương Huyên cười ngạo nghễ: “Này, gọi ông chủ các ngươi ra đây! Chúng ta là Long Hổ Sơn.”
Mấy người bảo vệ cười ha ha: “Mấy cậu nhóc, các ngươi là sơn nào? Chúng ta là Bá Vương Sơn!”
“Các ngươi……” Trương Huyên tức giận đến bốc khói cả bảy lỗ. Bình thường, khi hắn theo các tiền bối trong tông môn ra ngoài, đi đến đâu cũng được kính trọng, các nhân vật lớn cũng rất nể mặt hắn. Vậy mà, mấy tên bảo vệ này lại dám chế nhạo hắn như thế.
Diệp Phàm chớp chớp mắt nhìn Trương Huyên: “Danh tiếng Long Hổ Sơn của các ngươi cũng không có tác dụng gì nhỉ!”
Trương Huyên: “……” Không phải danh tiếng Long Hổ Sơn của bọn họ không có tác dụng, mà là đám ngu ngốc này không biết nhìn hàng!
Một chiếc Porsche dừng trước cửa nhà xưởng. Một nam một nữ bước xuống từ chiếc xe. Người đàn ông vừa nhìn thấy Diệp Phàm liền vội vã chạy tới, cúi đầu khom lưng, thần sắc hết sức nịnh nọt.
“Diệp đại sư, sao người lại đến đây? Mấy ngày nay ta vẫn luôn muốn mời người ăn cơm, tiếc là không liên lạc được.” Chương Tư Lượng kích động nói.
“Diệp đại sư, chuyện của Tư Lượng thật sự rất cảm ơn đại sư.” Ninh Sương cực kỳ cảm kích nhìn Diệp Phàm.
“Ngươi là ai?”
“Ta là thê tử của Chương Tư Lượng.” Ninh Sương có thể nói là hận thấu xương Viên Y. Năm đó, Chương Tư Lượng bị cổ trùng khống chế, suýt chút nữa đã tự tay hại chết hài tử của họ. Hiện giờ, cổ trùng đã được lấy ra, Ninh Sương cũng không còn lo “ném chuột sợ vỡ đồ” nữa. Trong khoảng thời gian này, đám người Viên gia vẫn luôn bị Ninh Sương dạy dỗ không ít.
Năm đó, Ninh Sương đã hỗ trợ Chương Tư Lượng gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nàng cũng là một nữ cường nhân. Người Viên gia bị Ninh Sương dạy dỗ đến mức không thể tả xiết.
Diệp Phàm khó hiểu nhìn Chương Tư Lượng: “Sao ngươi lại ở đây?”
Chương Tư Lượng gãi đầu đầy khó hiểu: “Đây là nhà xưởng của ta mà, đại sư đến đây không phải để tìm ta sao?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không phải, ta truy tìm một con quỷ đến đây.”
Chương Tư Lượng kinh ngạc mở to mắt. Vốn dĩ hắn không định đến đây, chỉ là trong nhà xưởng liên tục có mấy người ngã bệnh mà không tìm ra nguyên nhân, nên hắn mới đến xem thử. Trong nhà xưởng của hắn có quỷ thật sao?
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, ta đến bắt quỷ.”
Chương Tư Lượng lập tức vừa vui mừng lại vừa có chút lo lắng. Vui mừng vì Diệp Phàm đã đến, với thủ đoạn của người này, chuyện của mấy công nhân bị bệnh trong nhà xưởng hẳn là có thể giải quyết. Lo lắng là bởi vì Diệp Phàm ra tay luôn đòi giá rất cao. Phần lớn tài chính của vật liệu xây dựng Chương thị đã sớm được chuyển sang danh nghĩa của Ninh Sương và con trai họ. Năm mươi triệu lần trước đã suýt chút nữa vét sạch chút của cải cuối cùng của Chương Tư Lượng.
Ninh Sương từng nghe Chương Tư Lượng nói Diệp Phàm có tính cách “không thấy tiền mặt không làm việc”, nên cô vội vàng lên tiếng: “Vậy làm phiền Diệp đại sư. Chỉ cần Diệp đại sư chịu giúp đỡ, tiền bạc không thành vấn đề.”
Trương Huyên nhìn Chương Tư Lượng, đảo mắt một cái. Hắn thỉnh thoảng có nghe nói qua chuyện vợ chồng Chương Tư Lượng, quả thực chuyện này có chút ly kỳ quỷ dị.
Nghe nói năm đó, Chương Tư Lượng ngoại tình với vợ của bạn học, bỏ vợ bỏ con, từ một người chồng mẫu mực biến thành kẻ bạc tình. Năm đó, hai người ly hôn trong cảnh xé nát tình nghĩa, đến mức cả đời không còn qua lại với nhau.
Nhưng vài năm sau, Chương Tư Lượng liền "đá" tiểu tam, rồi lại kết hôn với người vợ năm xưa. Tình cảm của hai người lại không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Tin đồn nói rằng năm đó Chương Tư Lượng ngoại tình là do hắn trúng tà. Hiện giờ tà thuật đã được giải trừ, nên hắn đã hoàn toàn tỉnh ngộ.
Ban đầu, Trương Huyên còn tưởng rằng chuyện trúng tà chỉ là tin đồn. Nhưng nhìn phản ứng của vợ chồng Chương Tư Lượng, hắn mới nhận ra, chuyện trúng tà quả thực có khả năng.
“Đại sư, chúng ta vào trong nói chuyện.” Chương Tư Lượng mời.
Diệp Phàm gật đầu: “Được.”