Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 49: Chân nhân Long Hổ Sơn
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phàm mở cửa biệt thự, lập tức, một luồng hơi lạnh ập thẳng vào mặt.
Một bóng ma áo xanh đột nhiên từ trên nóc nhà rơi xuống, lơ lửng trước mặt Diệp Phàm. Bóng ma áo xanh tóc tai bù xù, cả trước lẫn sau đều bị tóc che kín mít, Diệp Phàm nhất thời không phân biệt được đâu là đầu, đâu là gáy của bóng ma trước mặt.
Diệp Phàm vung tay, hất bay bóng ma ra ngoài: “Ngươi nên cắt tóc đi! Đồ ngốc!”
Diệp Phàm đứng trong đại sảnh, cảm thấy mấy chục cặp mắt đang đổ dồn vào mình, khẽ nhíu mày, phát ra một tia sát khí!
Một đám bóng ma theo bản năng lùi xa khỏi Diệp Phàm.
Chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, người là vậy, quỷ cũng không ngoại lệ.
Trong biệt thự đã bám một lớp bụi dày cộp, Diệp Phàm chọn một gian phòng, dán một tấm Tịnh Trần Phù, dọn dẹp sơ sài.
Diệp Phàm bố trí vài trận pháp phòng hộ trong phòng, đề phòng mấy bóng ma không biết sống chết đột nhập.
Hoàn tất công tác chuẩn bị, Diệp Phàm lấy ra một cái đỉnh đồng mua ở phố đồ cổ, bắt đầu luyện khí.
……
Mặc dù Diệp Phàm từng xem không ít luyện khí sư luyện khí, nhưng đây là lần đầu tiên tự tay làm. Vì vậy, hắn định luyện chế vài thứ khác trước, đợi khi tìm được chút cảm giác rồi mới bắt đầu luyện chế Quỷ Âm Kỳ.
Khi Diệp Phàm kết thúc luyện khí đã là năm ngày sau.
Diệp Phàm vừa ra khỏi cửa đã thấy một bóng người lén lút ở bồn hoa đối diện.
“Ngươi đang làm gì?” Diệp Phàm đột nhiên xuất hiện phía sau Thái Chấn Tuấn.
Thái Chấn Tuấn giật mình, quay đầu chớp chớp mắt nhìn Diệp Phàm, vẻ mặt đầy tò mò hỏi: “Huynh đệ, ngươi có nghe nói tới chủ mới của căn nhà số 18 không?”
Diệp Phàm gật đầu: “Nghe nói qua, có chuyện gì sao?”
“Nghe nói tên đó vào quỷ trạch năm ngày rồi mà vẫn chưa ra, không biết có phải đã chết ở bên trong rồi không.” Thái Chấn Tuấn thở ngắn than dài, xua xua tay.
“Cái quỷ trạch này cũng chẳng có gì ghê gớm, tên đó làm sao mà chết được.” Hắn là cao nhân đắc đạo, mấy cô hồn dã quỷ đó làm sao làm phiền được hắn!
“Không có gì ghê gớm? Huynh đệ, ngươi nói vậy nhẹ nhàng quá! Ta nói cho ngươi biết, ta dẫn người đi vào, thấy bên trong có rất nhiều quỷ, thiếu chút nữa hù chết ta!” Thái Chấn Tuấn lắc đầu thở dài.
Quỷ trạch âm khí nặng, người thường vốn không thể nhìn thấy quỷ, nhưng vào một số thời điểm đặc biệt, người bình thường cũng có thể gặp phải những thứ đó.
Diệp Phàm khó hiểu nhìn Thái Chấn Tuấn: “Ngươi đã vào? Ngươi tự tiện xông vào nhà người khác!”
Thái Chấn Tuấn cười gượng gạo: “Trước đó không phải là không có ai sống ở đó sao? Có mấy tiểu muội tò mò về quỷ trạch này, chúng ta là nam tử hán, đương nhiên phải đứng ra bảo vệ, hộ tống các tiểu muội rồi.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt, hứng thú hỏi: “Dẫn tiểu muội đến quỷ trạch, cách này có hiệu quả không? Nghe nói tiểu muội sẽ nhào vào lòng, có thật không?”
Thái Chấn Tuấn cười gượng: “Không chắc lắm.”
Đương nhiên không thể nói là hắn biểu hiện quá tệ. Sau đó, mấy huynh đệ còn kể rằng khi nhìn thấy quỷ, hắn la hét còn thảm hơn cả mấy tiểu muội. Mấy tiểu muội đều cảm thấy hắn là kẻ bất lực, không đáng tin cậy, đúng là một vết nhơ trong lịch sử! Nhớ lại chuyện cũ mà kinh hãi! Đương nhiên, cái này cũng không thể trách hắn, lúc đó hắn chỉ mong tiểu muội nhào vào lòng mình, nào ngờ tiểu muội chưa thấy đâu, lại có một nữ quỷ không mặt mũi nhào tới……
“Vậy sao, thật đáng tiếc, nếu thật sự có tác dụng, ta sẽ dẫn người thân thiết của ta đến đây.” Diệp Phàm mất mát lắc đầu.
Thái Chấn Tuấn: “……”
Thái Chấn Tuấn đang nói chuyện với Diệp Phàm thì mấy bảo vệ đi tới, thấy Diệp Phàm lành lặn không chút sứt mẻ nào, ai nấy đều lộ vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, “Diệp thiếu, anh không sao chứ?”
Diệp Phàm chống hai tay ra sau lưng: “Ta không sao cả!”
“Vậy phòng ốc……”
Diệp Phàm thờ ơ vẫy vẫy tay: “Trong phòng có mấy con gián, đã bị ta đánh chết hết rồi.”
Mấy bảo vệ nhìn Diệp Phàm, ai nấy đều có vẻ mặt quỷ dị. Thấy Diệp Phàm không sao, họ nói qua loa vài câu rồi rời đi.
“Huynh đệ, ngươi ngầu thật đó! Hóa ra ngươi chính là chủ mới của căn nhà số 18, sao ta lại không nghĩ ra chiêu này của ngươi nhỉ.” Thái Chấn Tuấn sùng bái nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm khó hiểu hỏi: “Chiêu này? Chiêu nào cơ?”
“Đừng giả vờ nữa, ngươi mua quỷ trạch này rồi nói với mọi người là ngươi sống ở đó, nhưng thật ra lại ở một nơi khác, để chứng tỏ với mọi người rằng mình anh dũng vô địch, có phải không? Giá mà ta có được cái đầu óc như ngươi thì tốt biết mấy.” Thái Chấn Tuấn mặt mày hớn hở nói.
Diệp Phàm nhìn Thái Chấn Tuấn, vẫy vẫy tay: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta sống trong quỷ trạch mà.”
Thái Chấn Tuấn không cho là đúng, lắc đầu: “Nơi đó làm sao có thể ở được!”
Diệp Phàm cười cười: “Ngươi không thể ở không có nghĩa là ta cũng không thể ở!”
“A! Ta biết rồi, quỷ đã chuyển nhà hết rồi đúng không?” Thái Chấn Tuấn hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng, chính xác.”
Hắn mất năm ngày để luyện chế Quỷ Âm Kỳ. Sau khi luyện chế xong, hắn khẽ động một cái liền thu hết quỷ trong phòng vào.
Thái Chấn Tuấn cực kỳ hâm mộ nhìn Diệp Phàm: “Huynh đệ, vận khí của ngươi thật tốt. Giá trị xây dựng của biệt thự này cũng hơn ngàn vạn, mấy năm nay giá đất tăng cao, nếu không phải biệt thự này bị đồn có quỷ, năm sáu ngàn vạn cũng có người tranh nhau mua.”
Diệp Phàm cười cười: “Làm gì có, ta chỉ là may mắn thôi!”
……
Diệp Phàm đi đến công ty Triều Tịch, cô lễ tân nhìn thấy Diệp Phàm, lập tức mừng rỡ.
“Diệp thiếu, cuối cùng anh cũng tới rồi!”
Diệp Phàm khó hiểu nhìn cô lễ tân: “Các cô thấy ta tới hình như vui lắm nhỉ?”
“Bạch tổng đang họp, anh cứ lên chờ cậu ấy trước đi.” Cô lễ tân ân cần nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Cũng được!”
Hai cô lễ tân thấy bóng Diệp Phàm biến mất, liền nhìn nhau.
“Mấy ngày nay Bạch tổng tâm trạng không tốt chút nào, chẳng lẽ là vì Diệp thiếu không tới?”
“Không biết, nhưng rất có khả năng đó.”
“Chẳng lẽ Bạch tổng thật sự thích Diệp thiếu? Gu cũng nặng thật!”
“Diệp thiếu đúng là, vậy mà đi dép lê tới đây.”
……
Diệp Phàm mân mê Quỷ Âm Kỳ, chờ đợi đến chán ngắt trong phòng Bạch Vân Hi. Diệp Phàm đợi một giờ, Bạch Vân Hi cuối cùng cũng bước vào.
“Ngươi đến rồi.” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Ngươi xem pháp khí của ta này! Quỷ Âm Kỳ.”
Bạch Vân Hi nhìn Quỷ Âm Kỳ trong tay Diệp Phàm, chỉ cảm thấy Diệp Phàm rất hợp với lá cờ này, trông hệt như một thần côn. “Sao ngươi mang thứ này vào được?” Quỷ Âm Kỳ lớn như vậy, Diệp Phàm sẽ không phải là vác vào chứ? Nếu thật sự như vậy, đề tài buôn chuyện cho người trong công ty trong nửa tháng tới đã có rồi.
“Ta là người khiêm tốn, không phô trương như vậy đâu!”
Bạch Vân Hi: “……” Ban ngày ban mặt bò vào cửa sổ tầng bảy giả làm Spider Man mà còn mặt mũi nói mình khiêm tốn?
Diệp Phàm vẫy vẫy lá cờ trong tay, Quỷ Âm Kỳ lập tức thu nhỏ lại còn một phần ba. Diệp Phàm vẫy lần thứ hai, Quỷ Âm Kỳ thế mà lại thu nhỏ bằng hai bàn tay.
“Thứ này có thể biến lớn biến nhỏ sao?” Bạch Vân Hi trợn tròn mắt, cảm thấy vô cùng huyền ảo.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, đây là kiện pháp khí đầu tiên của ta, để luyện chế nó, ta đã tốn không ít công sức. Khi ra ngoài ta mới thấy điện thoại của ngươi. Thật xin lỗi, lúc luyện khí ta đã chặn hết các loại tín hiệu điện thoại rồi. Ngươi tìm ta có việc gì sao?”
Bạch Vân Hi cau mày, thở dài nói: “Con quỷ đói khát kia lại đi tìm cháu gái ta rồi. Ngọc bội ngươi đưa đã giúp chắn lại một lần, nhưng ta sợ thứ đó sẽ không chịu bỏ qua dễ dàng.”
Diệp Phàm cau mày: “Xem ra đây là một lệ quỷ rồi! Chỉ là một con quỷ tầm thường mà thôi, lần trước bị hạt châu trên Đổi Vận Châu của ngươi công kích một lần, cho dù Lôi Quang Phù không có tác dụng, trong thời gian ngắn này nó cũng không thể gây án thêm lần nữa.”
“Mấy ngày hôm trước vì không liên hệ được với ngươi nên gia gia đã liên hệ với người Long Hổ Sơn.” Bạch Vân Hi nói.
“Vậy sao, đám thần côn kia giải quyết xong rồi à?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Không có, Long Hổ Sơn phái một vị chân nhân tới đây. Vị chân nhân đó nói con quỷ kia đã chạy mất, trừ khi nó xuất hiện lại, nếu không cũng không bắt được. Vậy nên hiện tại người Long Hổ Sơn đang trông chừng cho Mạt Mạt, nhưng đây cũng không phải kế lâu dài. Dù sao Mạt Mạt cũng còn phải đi học, mà người Long Hổ Sơn cũng không thể lúc nào cũng bảo vệ Mạt Mạt được.”
Nếu qua một thời gian nữa mà con quỷ kia vẫn không xuất hiện, e rằng người Long Hổ Sơn sẽ bỏ cuộc.
Diệp Phàm gật gật đầu: “Lát nữa ăn uống xong ta sẽ đi xem có thể truy tìm tung tích con quỷ kia không.” Có Quỷ Âm Kỳ rồi, việc truy tìm con quỷ kia chắc chắn sẽ dễ dàng hơn một chút.
“Được. Mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy?” Bạch Vân Hi nhịn không được hỏi.
“Ta ở biệt thự ta mới mua.” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi cứng người một chút: “Căn biệt thự kia còn dùng được không?”
“Lâu ngày không có người ở, hơi bẩn một chút!”
Bạch Vân Hi: “……” Hắn không phải hỏi chuyện đó! “Vậy quỷ trong biệt thự thì sao?”
“Đều đã bị ta thu hết rồi.”
Bạch Vân Hi thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi. Đúng rồi, đan dược lần trước ngươi cho ngoại gia gia ta, ngoại gia gia ta chia cho ngoại nãi nãi ăn, không sao chứ?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không sao cả, thứ đó vốn dĩ là để người già dùng mà.”
Diệp Phàm đưa đan dược cho Tiếu Trì, ban đầu Tiếu Trì không ném đi nhưng cũng không muốn ăn, liền để vào ngăn kéo.
Lúc ngoại nãi nãi hắn lấy thuốc bảo vệ sức khỏe, lại cầm nhầm đan dược Diệp Phàm đưa, uống nhầm một viên. Kết quả, sau khi ngoại nãi nãi ăn một viên, tinh thần sáng láng, cả người trẻ ra vài tuổi. Cứ như vậy, ngay cả ngoại gia gia cũng không kiêng được, dùng một viên. Gần đây hai người buổi tối còn ra ngoài tham gia khiêu vũ dành cho người già, tinh thần cực kỳ tốt.
Sau khi Bạch Vân Hi tan làm liền đưa Diệp Phàm đến thẳng bệnh viện.
Trong bệnh viện, một thiếu niên nhìn thấy Diệp Phàm, trên mặt lập tức hiện lên vẻ phẫn hận: “Là ngươi, là ngươi, chính là ngươi!”
Diệp Phàm nhìn người đang tức giận trước mặt, đầu tiên có chút mơ hồ, sau đó mới bừng tỉnh: “Ngươi…… ngươi là tên tiểu hài tử hôm đó!”
“Tiểu hài tử, tiểu hài tử cái khỉ gì! Ngươi mới là tiểu hài tử!” Trương Huyên nghiến răng nghiến lợi mắng.
“Các ngươi quen nhau sao?” Bạch Vân Hi nghi hoặc hỏi.
“Trước đó gặp qua một lần, hắn vẫn luôn muốn tìm ta luận bàn. A, trên đầu ngươi hình như sưng sưng!” Diệp Phàm nói.
Trương Huyên phẫn hận trừng mắt nhìn Diệp Phàm, thiếu chút nữa bị Diệp Phàm chọc tức đến hộc máu.
Lúc ở bệnh viện quân khu, Trương Huyên khiêu khích Diệp Phàm hai lần, cả hai lần đều bị Diệp Phàm một đòn đánh bay. Trương Huyên vẫn luôn được người khen ngợi, cảm thấy mình là nhân tài kiệt xuất nhất trong đám người trẻ tuổi, kết quả vừa ra tay liền gặp phải một nhân vật tàn nhẫn như vậy, làm sao có thể chịu được sự chênh lệch lớn đến thế! “Tên hỗn đản! Còn không phải vì ngươi!”
Diệp Phàm chợt nghĩ tới điều gì đó: “Là lúc đó đụng vào à? Chuyện đó cũng không thể chỉ trách ta, ai bảo ngươi yếu đuối mong manh như vậy, một đòn đã bay!”
Trương Huyên thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn Diệp Phàm: “Ngươi đồ vương bát đản, sao ngươi lại đến đây?”
“Ta tới thăm Bạch Mạt Mạt mà!” Diệp Phàm nói.
Trương Huyên nhíu mày, ánh mắt hờ hững nhìn Bạch Vân Hi một cái.
Bạch Vân Hi không khỏi cảm thấy xấu hổ. Trong giới thuật sư có một quan niệm là “một việc không làm phiền hai chủ”. Chỉ khi một vị đại sư bó tay không có cách giải quyết mới có thể mời một vị đại sư khác. Dù sao thuật sư đều là người có tính cách cao ngạo, cùng lúc mời hai thuật sư đến có nghĩa là không tín nhiệm năng lực của thuật sư, làm như vậy rất dễ đắc tội với người ta.
“Diệp Phàm là bằng hữu ta!” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm ở một bên bổ sung: “Bạn trai!”
Trương Huyên nghi hoặc nhìn Diệp Phàm: “Bạch tam thiếu, sao ngươi lại tìm người như vậy làm bạn trai?”
Diệp Phàm cau mày: “Này, ngươi có ý gì? Tìm người như ta thì có gì không tốt?”
Trương Huyên: “……”
……….