Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 53: Đưa sách
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điện thoại Diệp Phàm vang lên, Diệp Phàm nhấc máy, phát hiện tên hiển thị trên màn hình chính là bảo vệ ở cổng tiểu khu.
“Đúng vậy, anh ta là bạn của tôi.”
“Được rồi, tôi biết rồi, cho anh ta vào đi.”
Thái Chấn Tuấn nhìn Diệp Phàm, hỏi: “Ai vậy?”
“Có người mang đồ đến cho tôi, không cẩn thận bị chặn ở ngoài cửa.” Diệp Phàm nói.
Một chiếc xe tải tiến vào, Chương Tư Lượng từ trên xe tải bước xuống. Thái Chấn Tuấn nhìn thấy Chương Tư Lượng, lập tức kinh ngạc, hóa ra lại là vị ông lớn này.
“Diệp thiếu, tôi đã cho người mang đồ cậu muốn tới đây rồi.” Chương Tư Lượng kính cẩn nói.
Diệp Phàm khẽ gật đầu: “Làm phiền rồi.”
Thái Chấn Tuấn chớp chớp mắt, không khỏi nhìn Diệp Phàm với ánh mắt khác, một khúc gỗ mà lại để cho ông chủ lớn Chương tự mình mang đến, có thể thấy được địa vị của Diệp thiếu trong lòng vị ông chủ này lớn đến mức nào.
“Chương lão bản.” Thái Chấn Tuấn cung kính nhìn Chương Tư Lượng.
“Là Thái nhị thiếu à, thật trùng hợp!” Chương Tư Lượng khẽ gật đầu với Thái Chấn Tuấn.
“Chương lão bản, trên khúc gỗ này có cái gì vậy?” Thái Chấn Tuấn bị lá bùa trên khúc gỗ thu hút, định bóc ra.
Chương Tư Lượng kéo tay Thái Chấn Tuấn lại, nghiêm túc dặn dò: “Không thể đụng vào, lá bùa này là Diệp thiếu tự mình dán lên, có thể trấn quỷ, bóc ra sẽ gọi quỷ quái tới đây đấy.”
“Diệp thiếu dán à?” Thái Chấn Tuấn hỏi.
Chương Tư Lượng gật đầu: “Đúng vậy, Diệp thiếu rất thạo nghề trong phương diện này!”
Thái Chấn Tuấn lập tức có cảm giác muốn hộc máu. Cái tên nhóc vừa rồi còn lý lẽ chính đáng nói hắn không được mê tín dị đoan, thế mà sau lưng hắn lại đi làm bùa chú, còn mặt mũi dạy dỗ hắn không được tin tưởng mê tín dị đoan. Thế giới này bị sao vậy, nói chuyện mà không cần chịu trách nhiệm như vậy sao!
Chương Tư Lượng nhìn biệt thự có nhiều thay đổi lớn, vừa tán thưởng vừa cảm thán: “Diệp thiếu, cậu thiết kế biệt thự không tệ chút nào!”
“Vân Hi mời kiến trúc sư, sửa chữa theo sở thích của cậu ấy.” Diệp Phàm đắc ý khoe khoang.
“Thì ra là Bạch tam thiếu mời đội thợ trang trí, tôi đã nói tay nghề của mấy vị thợ lành nghề này không phải dạng vừa, không phải tùy tiện là có thể mời đến được.”
Thái Chấn Tuấn nghe Chương Tư Lượng nói, lần thứ hai lại có cảm giác muốn hộc máu. Bạch tam thiếu, thật sự là Bạch tam thiếu đó sao? Không lẽ không phải trùng tên à?
“Tôi cũng không rõ ràng lắm, đều là Vân Hi sắp xếp.” Diệp Phàm khóe miệng cong lên, trên mặt không khỏi lộ ra vài phần đắc ý.
Chương Tư Lượng không khỏi nói: “Bạch tam thiếu đúng là rất quan tâm đến biệt thự của cậu đấy!”
Chương Tư Lượng thầm nghĩ: Bạch Vân Hi bận rộn trăm công ngàn việc, thế mà còn có thời gian thảnh thơi quan tâm biệt thự của Diệp Phàm, cũng không biết Diệp Phàm có phải là kẻ to gan hay không, thế mà dám mua nhà ma. Bạch Vân Hi mời đội thợ trang trí này hẳn là cũng không hề dễ dàng gì! Bạch Vân Hi lo lắng cho Diệp Phàm như thế, có thể thấy được quan hệ của hai người thân thiết đến mức nào.
“Đúng vậy, cậu ấy tất nhiên phải để ý chứ, nói không chừng sau này cậu ấy còn muốn đến sống cùng tôi.” Diệp Phàm vui vẻ cười cười.
Chương Tư Lượng: “……” Làm tam thiếu gia cao quý của Bạch gia lại đi sống ở nhà ma, loại chuyện này cũng chỉ có người đặc biệt như Diệp Phàm mới nghĩ ra được, nếu không nói như vậy làm sao có thể là người đặc biệt đâu! Suy nghĩ của người đặc biệt chính là không giống người bình thường. Diệp thiếu, cậu nói loại lời nói này, Bạch lão gia tử có biết không? Cậu không sợ Bạch lão gia tử đánh gãy chân cậu sao?
Chương Tư Lượng nói chuyện với Diệp Phàm một hồi liền rời đi.
Thái Chấn Tuấn cực kỳ ngưỡng mộ nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, cậu trang trí biệt thự này là định sống chung với Bạch tam thiếu sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Tôi đúng là định như vậy.”
Thái Chấn Tuấn: “……” Hắn vừa nghe được cái gì? Hình như hắn đã nghe được một điều gì đó rất ghê gớm.
“Diệp thiếu, cậu và Bạch tam thiếu quen biết nhau như thế nào?” Thái Chấn Tuấn tò mò hỏi.
“Cậu ấy lớn lên đẹp, tôi liền theo đuổi cậu ấy.” Diệp Phàm thản nhiên nói.
“Vậy Bạch tam thiếu không có đá cậu sao?”
Diệp Phàm khó hiểu nhìn Thái Chấn Tuấn: “Vì sao cậu ấy phải đá tôi?”
Thái Chấn Tuấn: “……”
……
“Diệp thiếu, cậu đến rồi.” Cô tiếp tân của công ty Triều Tịch đã rất quen thuộc với Diệp Phàm.
Diệp Phàm gật đầu, phát hiện bên bàn tiếp tân có một nam tử mặc tây trang đi giày da cầm cặp tài liệu. Diệp Phàm cũng không để tâm lắm, trực tiếp lên lầu.
Nam tử mặc tây trang nhìn Diệp Phàm lên thang máy, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ.
“Vì sao một gã sinh viên lố bịch cũng có thể gặp Bạch tổng mà tôi lại không thể?” Nam tử mặc tây trang cực kỳ bất mãn hỏi.
Cô tiếp tân dùng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc nhìn nam tử mặc tây trang: “Diệp thiếu đâu phải người bình thường, quan hệ của cậu ấy với Bạch tổng rất tốt.”
Còn chưa từng có người nào dám ăn sầu riêng ngay tại văn phòng của Bạch tổng đâu, điều khó tin hơn là Bạch tổng lại còn không đuổi người ra ngoài. Diệp thiếu ở công ty Triều Tịch có một biệt danh gọi là “Thiếu niên kỳ tích”, kẻ nào ngốc nghếch mới dám so sánh với Diệp thiếu.
Nam tử mặc tây trang tới vì dự án kêu gọi tài trợ đang có trong tay. Người như vậy cô tiếp tân có thể thường xuyên gặp được, ngay cả dự án của Bạch Vân Hi còn đang bận túi bụi, cơ bản không có thời gian để ý.
Nam tử mặc tây trang không cam lòng nhìn về phía thang máy một cái, rồi buồn bã rời đi.
Cô tiếp tân nhìn Diệp Phàm biến mất, không khỏi khẽ thì thầm.
“Cậu biết không? Diệp thiếu mua một biệt thự ở gần đây, Bạch tổng lại còn sắp xếp người đến trang trí!”
“Hai người kia không phải là muốn sống chung sao?”
“Tôi nghe nói Diệp thiếu mua biệt thự chỉ có ba triệu, đó là một nhà ma!”
“Cho dù là nhà ma cũng không có vấn đề gì, có Diệp thiếu ở đó trấn giữ tà ma là được!”
“Bạch tổng sẽ không phải thật sự muốn dọn qua sống chung với Diệp thiếu chứ?”
……
Diệp Phàm ôm mấy tập sách đi vào trong văn phòng Bạch Vân Hi.
“Cậu mang thứ gì tới đây vậy?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Sách chứ!” Diệp Phàm nói.
“Cậu lại còn đọc sách à?” Bạch Vân Hi kinh ngạc nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm bất mãn nhìn Bạch Vân Hi: “Vân Hi, cậu đừng nói tôi không có học thức, không có nghề nghiệp. Tôi không đọc sách là vì tôi chỉ cần nhìn qua là nhớ, mấy quyển sách đó tôi xem một lần liền nhớ kỹ nên không cần thiết phải xem đi xem lại nhiều lần.”
Bạch Vân Hi: “……”
Lời Diệp Phàm nói nghe qua giống chuyện đùa nhưng Bạch Vân Hi biết Diệp Phàm không phải đang nói đùa. Tên nhóc này nhìn qua như ngốc nghếch, trên thực tế lại có một cái đầu làm người khác không thể theo kịp. Đáng tiếc, tên nhóc này chỉ số IQ tuy cao nhưng EQ lại quá thấp. Nếu không phải thực lực của Diệp Phàm đủ mạnh mẽ, chắc chắn sẽ bị người ta đánh cho bộc đầu ngay lập tức.
“Có thể giúp tôi một việc không?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm vui vẻ gật đầu: “Có thể! Đừng nói một việc, một trăm việc cũng không thành vấn đề!”
Bạch Vân Hi cười nói: “Chỗ này có một quyển sách cổ, là bản duy nhất từ thời Tống, gần đây tôi mất không ít công sức mới có được. Ông ngoại của tôi hẳn là có hứng thú, cậu giúp tôi mang qua cho ông ấy đi.”
Diệp Phàm gật đầu: “Được, vừa lúc trước đó ông ngoại có hỏi tôi về thập toàn đại bổ hoàn, lúc ấy tôi không có, hiện tại có rồi, tôi tiện thể mang qua cho ông ấy.”
Bạch Vân Hi nhìn biểu cảm của Diệp Phàm, lên tiếng cảnh báo: “Đưa xong đồ liền rời đi, không được gây sự!”
Diệp Phàm không vui nhìn Bạch Vân Hi: “Cậu nói tôi giống như mấy tên du côn chuyên đi tìm phiền phức vậy. Yên tâm đi, tôi yêu hòa bình, sẽ không tùy ý gây sự đâu.”
Bạch Vân Hi cười cười: “Cậu so với mấy tên du côn kia còn đáng sợ hơn nhiều.”
Đám du côn kia đều không có bản lĩnh, Diệp Phàm thì khác. Tuy rằng Bạch Vân Hi chưa từng thấy Diệp Phàm ra tay, nhưng hẳn là không tệ. Chu Cẩn Chi cũng từng nói qua, tên nhóc Diệp Phàm này trong chốc lát liền đánh ngã hết mấy gã đàn ông khỏe mạnh đi tìm hắn gây phiền phức.
……
Diệp Phàm vừa vào trường không lâu liền nhìn thấy có mấy người đánh nhau hội đồng ở gần hàng cây xanh trong trường.
Nói là đánh nhau hội đồng cũng không chính xác, một đám người đánh hội đồng một người mới đúng. Khó khăn lắm mới có một lần nhìn thấy người khác đánh nhau, Diệp Phàm không khỏi dừng lại xem thêm. Vừa thấy rõ một chút, Diệp Phàm không khỏi nhíu mày, người bị đánh hóa ra lại là người hắn quen biết.
“Diệp lão đại, cứu mạng à!” Thái Chấn Tuấn nhìn thấy Diệp Phàm, lập tức như nhìn thấy cứu tinh mà lao đến.
Diệp Phàm nhìn khuôn mặt bầm dập của Thái Chấn Tuấn, lập tức đứng hình một chút, “Lúc này cậu không cần gọi là Thái Chấn Tuấn, gọi là Thái Chấn Heo đi.”
Lòng đầy mong đợi của Thái Chấn Tuấn bị một câu của Diệp Phàm nghẹn họng suýt tắt thở!
“Sao lại thế này?” Diệp Phàm hỏi.
Thái Chấn Tuấn vừa định mở miệng giải thích, một gã đầu vàng bên cạnh đã lên tiếng trước, “Tên nhóc kia, nhanh tránh ra cho tao, nếu không biết điều, mày sẽ gặp chuyện!”
“Gặp chuyện? Gặp chuyện gì?” Diệp Phàm cau mày, hỏi với vẻ không vui.
“Muốn đánh! Các huynh đệ, lên!” Gã đầu vàng kiêu căng ngạo mạn hét một tiếng, mấy tên đàn em của gã đầu vàng nghe lệnh, bắt đầu tấn công Diệp Phàm.
Diệp Phàm một cước đá một tên, một cước đá một tên khác. Chỉ chốc lát sau, những kẻ vây công Diệp Phàm nằm la liệt dưới đất.
Thái Chấn Tuấn cực kỳ ngưỡng mộ nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, cậu thật lợi hại!”
Diệp Phàm gật đầu: “Chuyện thường thôi, chuyện thường thôi. Vì sao những người này lại đánh cậu?”
“Hắn cướp bạn gái tao!” Gã đầu vàng lòng đầy căm tức chỉ vào Thái Chấn Tuấn.
Diệp Phàm quay đầu nhìn Thái Chấn Tuấn: “Cậu cướp bạn gái người ta à, cái này không tốt lắm đâu!”
Thái Chấn Tuấn vội vàng lắc đầu, “Đại ca, em căn bản không biết cô gái kia là người của tên nhóc này, hơn nữa em cũng không có cướp, là cô gái kia tự tìm đến. Miếng thịt dâng đến tận miệng, không ăn thì phí quá. Vả lại em cũng không phải là ăn quỵt, em đã đưa cho cô ta không ít tiền đâu.”
Diệp Phàm xoa cằm: “Vậy sao, cái đó không trách cậu được, chỉ có thể trách sức hút của cậu quá lớn. Sức hút lớn quá cũng có rất nhiều rắc rối, giống như tôi vậy.”
Thái Chấn Tuấn: “……”
Gã đầu vàng tức đến hộc máu mắng: “Nói bậy nói bạ, rõ ràng là cưỡng đoạt!”
Thái Chấn Tuấn không vui nhìn gã đầu vàng: “Em có tiền có ngoại hình, còn cần phải dùng đến cưỡng đoạt sao?”
Diệp Phàm nhìn khuôn mặt bầm dập của Thái Chấn Tuấn, cảm thấy Thái Chấn Tuấn nói có ngoại hình hình như có chút gượng gạo.
……
“Tất cả không được nhúc nhích!” Một tiếng quát khẽ truyền tới.
Thái Chấn Tuấn nhìn thấy mấy người đi tới, lông mày giật giật, thầm nghĩ: Rắc rối rồi. Nếu nhóm người này tới sớm một chút, Thái Chấn Tuấn nhất định sẽ vui vẻ, nhưng chuyện gì cũng đã xong xuôi hết, đám người này mới xuất hiện, Thái Chấn Tuấn liền cảm thấy phiền phức.
Mấy cảnh sát đi tới, “Chính là mấy người các cậu đánh nhau ẩu đả sao? Tất cả đi cùng tôi tới đồn cảnh sát một chuyến!”
“Tôi không rảnh!” Diệp Phàm nói.
“Tôi quản cậu có rảnh hay không làm gì, đi hết cho tôi!” Cô cảnh sát hung dữ mắng.
Diệp Phàm: “……”
“Tôi còn có việc, nếu không thì để hôm nào đi.”
Cô cảnh sát trừng mắt nhìn Diệp Phàm: “Cậu muốn gây sự đúng không, còn hôm nào!”
“Diệp thiếu, nếu không thì chúng ta đi qua một chuyến đi, kỳ thật cũng chỉ là lấy lời khai một chút, không mất bao nhiêu thời gian.” Thái Chấn Tuấn nhẹ giọng khuyên nhủ.
“Phiền phức chết đi được!”
Cô cảnh sát nhìn bộ dạng không tình nguyện của Diệp, nghẹn một bụng tức giận!
……….