Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 54: Có người đến bảo lãnh
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại đồn cảnh sát.
Diệp Phàm nhíu mày, ngồi trong đồn cảnh sát với vẻ mặt khó chịu, thở dài thườn thượt.
“Diệp thiếu, anh cố chịu một chút đi, ghi lời khai xong là chúng ta có thể về rồi. Tôi đã gọi điện thoại cho đại ca đến bảo lãnh cho chúng ta.” Thái Chấn Tuấn hạ giọng, thận trọng nói.
Diệp Phàm khó chịu đá chân: “Thật phiền phức!”
Thái Chấn Tuấn gãi đầu, thầm nghĩ: Nếu hôm nay là người bình thường đến bắt bọn họ, hắn đã sớm đuổi đi rồi. Nhưng người đến bắt họ lại là nữ cảnh sát Lý Khả Lam, một người xuất thân từ gia đình cảnh sát (tương tự như gia đình hào môn, có ba đời làm cảnh sát trở lên), cha cô là cục trưởng cục cảnh sát, anh trai cũng đang làm việc trong quân đội rất tốt. Với hậu thuẫn vững chắc như vậy, Thái Chấn Tuấn không thể không nể mặt.
“Họ tên?” Nữ cảnh sát lạnh lùng hỏi.
“Diệp Phàm.” Diệp Phàm thản nhiên đáp.
“Tuổi?”
“Hai mươi.”
“Giới tính?”
“Cô không nhìn ra sao?” Diệp Phàm khó chịu lẩm bẩm.
“Tôi hỏi thì anh trả lời, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì?” Ánh mắt nữ cảnh sát lạnh lẽo liếc nhìn Diệp Phàm một cái.
“Cô hỏi nhiều như vậy là muốn theo đuổi tôi sao?” Diệp Phàm hỏi nữ cảnh sát đang ghi chép.
Một nam cảnh sát bên cạnh đang uống trà liền phun phì ra.
“Trả lời nghiêm túc!” Nữ cảnh sát khó chịu gõ bút.
“Tôi biết là tôi rất đẹp trai, rất tài năng, rất được hoan nghênh, nhưng tôi đã có người yêu rồi, cô đừng hy vọng nữa, tôi sẽ không yêu cô đâu.” Diệp Phàm nói.
Nữ cảnh sát nghiến răng nghiến lợi trừng mắt, Thái Chấn Tuấn thì đầy sùng bái nhìn Diệp Phàm, lòng ngưỡng mộ dâng trào không dứt. Tiểu tử Diệp Phàm này vậy mà dám trêu chọc cả nữ la sát, quả nhiên là lợi hại!
Nữ cảnh sát hung dữ hỏi: “Vì sao lại đánh nhau ẩu đả?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Đánh nhau ẩu đả ư? Tôi là phòng vệ chính đáng! Tôi là công dân lương thiện, bọn họ động tay trước.”
Nữ cảnh sát hung dữ nhìn Diệp Phàm: “Những người tấn công anh hiện tại đều đang nằm bệnh viện, anh gọi đó là phòng vệ bình thường sao?”
“Đây là phòng vệ quá mức thôi chứ, tôi chỉ dùng có hai phần sức. Muốn trách thì chỉ có thể trách mấy tên nhóc kia quá yếu ớt, không thể trách tôi được. Tôi là người vô tội, yếu ớt như vậy mà cũng dám học người ta đi đánh nhau, đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ!” Diệp Phàm lắc đầu, vẻ mặt chán ghét.
Nữ cảnh sát nghiến răng nghiến lợi nhìn Diệp Phàm: “Hỗn xược!”
Diệp Phàm khó chịu nhìn nữ cảnh sát: “Này, khi nào tôi mới có thể đi? Tôi còn phải đưa sách cho lão nhân, khó khăn lắm người ta mới nhờ tôi làm một chuyện, nếu làm không tốt, tôi sẽ mất hết thể diện.”
“Tôi quản anh có thể diện hay không làm gì!” Nữ cảnh sát hung dữ mắng, “Muốn chạy à? Anh cứ ở đồn cảnh sát mấy ngày cho tôi!”
Diệp Phàm thở dài: “Cô vì yêu hóa hận nên mới muốn trả thù tôi phải không? Chuyện tình cảm miễn cưỡng thì không tốt, dưa hái xanh không ngọt.”
“Yêu cái đầu anh!” Nữ cảnh sát tức đến hộc máu nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm bĩu môi đầy vẻ bất mãn: “Cô là con gái, không cần hung dữ như vậy!”
Thái Chấn Tuấn không biết nên nói gì khi nhìn Diệp Phàm, tiểu tử này chắc chắn là tiêu đời rồi.
Quá trình hỏi cung mới được một nửa, một cảnh sát đi đến, thì thầm vài câu với nữ cảnh sát.
Vẻ mặt nữ cảnh sát biến sắc hỏi: “Không nhầm chứ?”
“Không nhầm, chính là vị đó tự mình đến đây.”
Nữ cảnh sát kỳ lạ nhìn Diệp Phàm.
Thái Chấn Tuấn nhíu mày, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Nhìn phản ứng của Trần Khả Lam, Thái Chấn Tuấn liền biết hẳn là có người đến bảo lãnh cho bọn họ. Nhưng đại ca hắn không thể đến nhanh như vậy được, hơn nữa, thân phận của đại ca cũng không lớn đến mức làm cho Trần Khả Lam phải biến sắc. Chẳng lẽ có nhân vật lớn nào đến sao?
Diệp Phàm nhìn hai người: “Hai người đang nói gì vậy, sao không nói lớn tiếng chút, có phải lão bà của tôi đến rồi không?”
Nữ cảnh sát khó chịu nói: “Anh suy nghĩ nhiều quá, vận may của anh tốt, có người đến bảo lãnh cho anh rồi.”
Nữ cảnh sát nhìn Diệp Phàm, không tài nào nghĩ ra một kẻ cực phẩm như Diệp Phàm lại có thể khiến vị kia tự mình đến.
Diệp Phàm cười cười: “Vậy à, là ai?”
“Anh có quan hệ gì với Bạch tam thiếu?” Nữ cảnh sát không kìm được hỏi.
“Đó chính là lão bà tương lai của tôi!” Diệp Phàm đắc ý cười cười.
Trần Khả Lam: “……”
Thái Chấn Tuấn nhíu mày thầm nghĩ: Diệp thiếu, đùa cũng không thể nói như vậy! Sẽ chết người đấy!
……
Diệp Phàm tung tăng nhảy nhót bước ra, Trần Khả Lam đi theo phía sau.
Một chiếc xe Bentley dừng trước cửa đồn cảnh sát, Bạch Vân Hi khoanh hai tay chờ bên cạnh xe. Xe đẹp, mỹ nhân, quả nhiên là một bức tranh tuyệt đẹp. Đương nhiên, nếu như sắc mặt mỹ nhân không khó coi như vậy thì tốt rồi.
“Vân Hi!” Diệp Phàm hưng phấn vẫy vẫy tay với Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm tươi cười rạng rỡ, không còn lời gì để nói.
Trước khi đến, Bạch Vân Hi từng nghĩ đến vô số phản ứng của Diệp Phàm. Hắn đoán rằng sẽ thấy một Diệp Phàm thất hồn lạc phách, ngốc nghếch, ít tươi cười. Bây giờ mới phát hiện, hắn quả thực là đã suy nghĩ quá nhiều.
Bạch Vân Hi cực kỳ bất đắc dĩ nhìn Diệp Phàm: “Không phải tôi đã nói anh không được gây chuyện sao? Mới có bao nhiêu thời gian, anh đã tự nộp mình vào đồn cảnh sát rồi.”
Diệp Phàm lắc đầu: “Tôi không có gây chuyện! Tôi chỉ là xem náo nhiệt, sau đó có mấy tên nhóc vừa nói một câu liền muốn đánh tôi, tôi liền phòng vệ chính đáng. Bọn họ quá yếu ớt, tôi một chân liền đá bay, đám cảnh sát lắm chuyện này vậy mà lại nói tôi phòng vệ quá mức!”
Bạch Vân Hi: “……”
“Vốn dĩ tôi đã sớm có thể đi rồi, nhưng mà, có một cảnh sát coi trọng tôi, cứ quấn lấy tôi hỏi đông hỏi tây, nhất định phải hỏi họ tên, tuổi của tôi! Tôi đã nói với cô ấy là tôi có người yêu rồi, cô ấy vẫn không chịu buông tha. Người ta đều nói dạo này con gái càng ngày càng phóng khoáng, quả nhiên không phải là giả mà!” Diệp Phàm thở ngắn than dài kể lể.
Bạch Vân Hi: “……”
“Diệp Phàm!” Trần Khả Lam tức đến hộc máu, gầm lên một tiếng.
“Đuổi theo tôi! Cô ấy vậy mà còn đuổi theo tôi!” Diệp Phàm lẩm bẩm (lên án?) nhìn về phía Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi: “……”
Bạch Vân Hi cười cười nói với Trần Khả Lam: “Trần tiểu thư!”
Trần Khả Lam nhìn Bạch Vân Hi: “Bạch tam thiếu, từ khi nào mà anh lại có thể ở chung với cái tên não tàn này vậy!”
“Nha đầu thối, cô nói ai là não tàn!” Diệp Phàm chống nạnh, cực kỳ bất mãn mắng.
Trần Khả Lam: “……”
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm: “Anh bớt cãi vã cho tôi!”
Diệp Phàm rầu rĩ than thở: “Không nói thì không nói vậy.”
Trần Khả Lam nhìn Bạch Vân Hi, không kìm được hỏi: “Bạch tam thiếu, anh có quan hệ gì với tiểu tử này?”
“Quan hệ bạn bè.” Bạch Vân Hi nói.
“Vậy San San thì sao?” Trần Khả Lam hỏi.
“Tôi vẫn luôn coi nàng như muội muội.” Bạch Vân Hi trầm mặt. Diệp Phàm đoán không sai, cơ thể hắn có bệnh kín, cho nên bình thường không thể quá thân cận với người khác. Lớn đến bây giờ, người có thiện cảm với hắn không ít, nhưng rất nhiều người sau khi bị hắn từ chối liền giữ khoảng cách. Vân San San xem như một đối tượng tương đối khó giải quyết.
Hai nhà có quan hệ làm ăn, Bạch Vân Hi cũng không dám nói lời quá nặng nề, nhưng hắn không muốn qua lại thân mật với Vân San San chút nào.
“Vẫn là coi như tỷ tỷ đi, người phụ nữ kia nhìn qua còn lớn hơn anh mấy tuổi, anh coi nàng như muội muội không thích hợp đâu.” Diệp Phàm lên giọng oán trách.
Trần Khả Lam: “……”
“Tôi chưa thấy qua một người đàn ông nào vô sỉ được như anh!” Trần Khả Lam bất mãn trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
“Nha đầu, kiến thức của cô quá ít, kiến thức ít ỏi như vậy, ra ngoài sẽ có hại đấy.” Diệp Phàm nói.
“Trần tiểu thư, chúng ta đi trước.” Sợ Diệp Phàm nói thêm điều gì kinh thiên động địa (việc đi ngược lại quy tắc, làm cho cả thế gian phải kinh hãi) nữa, Bạch Vân Hi quyết định vẫn nên đưa Diệp Phàm đi trước khi tình huống hoàn toàn mất kiểm soát. “Đi thôi, tôi đưa anh về.”
“Được thôi!” Diệp Phàm kéo ghế phụ ngồi xuống.
Trần Khả Lam nhìn ô tô đi xa, không tự chủ mở to hai mắt. Diệp Phàm vậy mà lại thoải mái ngồi xuống ghế lái phụ của Bạch Vân Hi như vậy.
“Anh quen biết người phụ nữ kia sao?” Diệp Phàm vừa nhai khoai lát vừa hỏi.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm một cái: “Tôi biết, lai lịch của cô ấy không tầm thường, anh tốt nhất không nên đắc tội cô ấy.”
“Cái này e rằng có chút khó khăn. Anh cũng biết đấy, cô ấy thích tôi, nhưng tôi không thích cô ấy, tôi nhất định là phải đắc tội cô ấy rồi.” Diệp Phàm cực kỳ buồn rầu than thở.
Bạch Vân Hi quay đầu nhìn Diệp Phàm, có loại xúc động muốn nhét Diệp Phàm vào túi đánh cho một trận. “Anh yên tâm, cô ấy không thích anh đâu, chẳng qua là đăng ký theo thông lệ mà thôi.”
“Vậy sao, nếu thật sự là như thế, vậy thì không còn gì tốt hơn.” Diệp Phàm may mắn thở phào một hơi.
Bạch Vân Hi: “……”
“Sao anh biết tôi ở đây?” Diệp Phàm hỏi.
“Tôi gọi điện thoại cho ngoại gia gia hỏi anh có đến hay không, ngoại gia gia nói anh đánh nhau ẩu đả, bị bắt lại rồi.” Bạch Vân Hi nói.
“Tôi mới không có đánh nhau ẩu đả, tôi là người bị hại mà.” Diệp Phàm bất mãn lên án.
“Được rồi, mọi chuyện cũng đã qua, đừng nói nữa.” Bạch Vân Hi thản nhiên khuyên nhủ.
“Anh tan làm rồi sao? Nếu như tan làm rồi, chúng ta đi chọn đồ nội thất được không?” Diệp Phàm mở to hai mắt, cực kỳ kích động nhìn Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi lạnh lùng đáp: “Tôi không rảnh……”
Mặt Bạch Vân Hi hơi đỏ lên. Chuyện hắn mời đội trang trí đến sửa chữa biệt thự cho Diệp Phàm, không biết vì sao lại truyền ra ngoài. Hiện tại rất nhiều người trong công ty đều suy đoán hắn muốn ở chung với Diệp Phàm. Nếu lúc này hắn lại cùng Diệp Phàm đi chọn đồ nội thất, vậy e rằng sẽ càng chứng thực cho mấy lời đồn đãi kia.
Diệp Phàm cực kỳ tiếc nuối thở dài: “Vậy được rồi.”
Bạch Vân Hi lái xe đưa Diệp Phàm đến biệt thự. Diệp Phàm vừa về không lâu thì Thái Chấn Tuấn cũng tới.
“Diệp thiếu, anh đã về rồi sao? Bạch tam thiếu đưa anh về à? Lần này ít nhiều cũng nhờ anh, nếu không tôi liền gặp rắc rối lớn rồi!” Thái Chấn Tuấn cực kỳ nịnh nọt nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm liếc mắt nhìn Thái Chấn Tuấn một cái: “Vân Hi giận rồi, không đi mua đồ nội thất cùng tôi, đều là tại anh. Nếu không phải vì anh, tôi cũng không đến mức ngay cả chút đồ vật cũng không đưa được.”
Thái Chấn Tuấn xấu hổ hơi cúi đầu: “Đúng vậy, đều do tôi, đều tại tôi không tốt. Nhưng mà, quan hệ của anh với Bạch tam thiếu đúng là không tồi chút nào! E rằng anh chính là người đầu tiên được Bạch tam thiếu bảo lãnh đấy.”
“Đó là đương nhiên, quan hệ của tôi với Vân Hi không phải người bình thường có thể so sánh được. Đúng rồi, nha đầu thối hỏi đông hỏi tây hôm nay có địa vị gì?” Diệp Phàm hỏi.
Thái Chấn Tuấn nghiêm chỉnh báo cáo: “Địa vị của nha đầu kia không hề đơn giản, cha nàng, ca nàng đều là quan lớn.”
Diệp Phàm gật đầu: “Nói cách khác, nha đầu thối kia cũng không có gì ghê gớm cả, chỉ là người nhà nàng khá ghê gớm thôi.”
Thái Chấn Tuấn gật đầu: “Đúng vậy!”
Diệp Phàm chớp mắt, thầm nghĩ: Thì ra là phú nhị đại ăn no chờ chết à, cũng không có gì ghê gớm.