Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 65: Phiên Đấu Giá Ngầm
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Diệp thiếu, anh đến rồi! Mấy ngày nay anh không ghé qua.” Cô lễ tân nhìn thấy Diệp Phàm, lập tức nhiệt tình chào hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Vân Hi bắt tôi đi trông lão nhân, tôi cũng không thể từ chối, mấy ngày nay không thoát thân được. Vân Hi có ở trên không?”
“Bạch tổng vẫn đang ở trên ạ.” Cô lễ tân nhiệt tình đáp.
“Mấy ngày nay có cô nàng nào đến tìm Vân Hi không?” Diệp Phàm nghiêm túc hỏi.
Cô lễ tân cười cười: “Có ạ, nhưng theo lời anh dặn, chúng tôi không cho bất cứ ai vào.” Cô lễ tân không khỏi đau đầu, những người đến tìm Bạch Vân Hi đều là tiểu thư khuê các nhà quyền thế, cô ấy ngăn cản như vậy rất dễ làm mất lòng người ta!
Diệp Phàm gật đầu, “Tốt, tôi đi lên đây.”
Diệp Phàm mở cửa, quen đường đi vào văn phòng Bạch Vân Hi.
Diệp Phàm vào văn phòng, thả mình xuống sô pha.
Bạch Vân Hi vốn có thói quen khóa trái cửa, nhưng sáng nay không hiểu sao lại quên khóa.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm tiến vào, vô thức thở phào nhẹ nhõm.
(dreamhouse2255)
Bạch Vân Hi đi đến khóa trái cửa lại, “Anh không sao chứ, trên người anh có mùi gì đó lạ lạ.”
Diệp Phàm đứng lên, cởi áo, rồi cởi cả quần, chỉ còn lại chiếc quần đùi!
“Tôi bị thương!”
Cả tay và chân Diệp Phàm đều trúng đạn, trên người có thêm mấy lỗ thủng. Bạch Vân Hi không hiểu sao tiểu tử Diệp Phàm này lại có thể mang theo vết thương do súng đạn mà chạy đến đây được.
Bạch Vân Hi không khỏi giật mình trước hành động cởi quần áo của Diệp Phàm, nhưng nhìn thấy vết thương trên người anh, nàng cũng không tiện trách móc điều gì, “Anh trúng đạn rồi! Sao không đến bệnh viện xử lý một chút?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không cần, vết thương là huy chương của đàn ông mà, em có muốn xem huy chương của anh không?”
Diệp Phàm nâng chân lên, duỗi chân ra trước mặt Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi muốn nói: “Chân anh hôi quá!”, nhưng thấy Diệp Phàm đang là người bệnh, nàng đành im lặng nhịn xuống.
Bạch Vân Hi nhìn sắc mặt Diệp Phàm thầm nghĩ: Diệp Phàm có phải vì muốn khoe huy chương nên mới cố ý trúng đạn không nhỉ?
“Không phải anh có ngọc bội có thể bắn ngược viên đạn lại sao? Sao lại để trúng đạn vậy?” Bạch Vân Hi nhỏ giọng trách móc, cũng nhanh chóng lấy ra một hộp cứu thương, giúp Diệp Phàm xử lý vết thương.
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm bĩu môi nói: “Đạn của bọn chúng hơi nhanh! Hơn nữa người lại quá đông.”
Diệp Phàm cau mày, cảm thấy mình đã hơi xem thường người ở thế giới này. Mặc dù cao thủ ở thế giới này không nhiều lắm, nhưng vũ khí lại rất lợi hại, ngay cả võ giả có chút lợi hại khi đối mặt với vũ khí cũng có thể bị đe dọa đến tính mạng. Lần này suýt chút nữa thì “lật thuyền trong mương”, hắn phải nhanh chóng nghĩ cách tăng tu vi lên Luyện Khí tầng bốn mới có thể có thêm nhiều năng lực tự bảo vệ bản thân.
Mặc dù bây giờ hắn đã rất lợi hại, nhưng cũng chỉ là so với người bình thường mà thôi. Sáng nay hắn đã giao đấu với một tên ninja của Oa Quốc vô cùng lợi hại.
Bạch Vân Hi lấy ra một viên đạn từ trong người Diệp Phàm, “Đây là đạn Lôi Ưng!”
Bạch Vân Hi cau mày, súng lục Lôi Ưng có lực xuyên thấu vô cùng mạnh mẽ, Diệp Phàm trúng đạn mà vẫn có thể sống sót khỏe mạnh như vậy. Sau khi Bạch Vân Hi lấy viên đạn ra, vết thương của Diệp Phàm liền nhanh chóng lành lại như cũ.
“Tốc độ lành vết thương của anh nhanh thật!” Bạch Vân Hi cảm thán nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Thể chất của tôi tương đối đặc thù!”
“Anh cẩn thận một chút.” Nếu để người có ý đồ phát hiện tốc độ hồi phục vết thương của Diệp Phàm, nói không chừng anh sẽ bị cắt ra thành từng mảnh để nghiên cứu.
“Anh đã giải quyết hết đám người Oa Quốc rồi sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Khi tôi rời đi đã gọi điện thoại cho cảnh sát, để họ dọn dẹp tàn cuộc.”
(dreamhouse2255)
Bạch Vân Hi: “……”
Bạch Vân Hi lấy viên đạn trong người Diệp Phàm ra, sau đó đưa cho anh một chiếc chăn mỏng. Có lẽ vì quá mệt mỏi, Diệp Phàm vừa nằm xuống sô pha liền ngủ thiếp đi.
Khi ngủ, Diệp Phàm không ngừng nghiến răng, không biết có phải vì đói bụng hay không.
……
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Diệp Phàm, Bạch Vân Hi liền bắt đầu xử lý công việc. Một lát sau, tiếng gõ cửa lại vang lên, Bạch Vân Hi đứng dậy đi mở cửa.
“Nhị tỷ, sao tỷ lại đến đây?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Ta đến thăm muội mà! Muội biết không, hôm nay ở một căn nhà hoang vùng ngoại ô phát hiện thi thể của 21 ninja Oa Quốc. Tin tức đã bị phong tỏa, hình như những người đó chính là kẻ đã tấn công ngoại gia gia. Đám người đó đã bị tiêu diệt hoàn toàn, ngoại gia gia cũng có thể… yên tâm rồi.”
Bạch Vân Phỉ nhíu mày, “Tiếng gì vậy, ai đang ngáy à?”
“Nhị tỷ!” Bạch Vân Hi gọi một tiếng, không hiểu sao lại có chút chột dạ.
Bạch Vân Phỉ rất nhanh liền phát hiện Diệp Phàm ngủ trên ghế sô pha. Diệp Phàm trở mình, để lộ thân thể trần trụi. Bạch Vân Phỉ kinh ngạc quay đầu đi, “Vân Hi, muội……”
(dreamhouse2255)
Bạch Vân Hi cười gượng gạo: “Tỷ, không phải như tỷ nghĩ đâu.”
Bạch Vân Phỉ: “…… Thôi được rồi, để hôm khác ta lại đến tìm muội.”
Bạch Vân Hi tiễn Bạch Vân Phỉ đi, đau đầu xoa trán, nhặt chăn lên đắp cho Diệp Phàm.
Bạch Vân Hi bực bội gãi tóc, nhìn gương mặt đang say ngủ của Diệp Phàm, hận không thể tiến lên đánh cho hai cái!
……
Quân khu.
Hồ sơ về 21 thi thể được ghi nhận là “đã loại bỏ”.
“Đội trưởng, những người này hẳn là ninja do Oa Quốc phái đến đây. Vết thương của bọn họ rất kỳ lạ, hẳn là do thuật sư ra tay.” Hồ Lâm nói.
Trần Viêm gật đầu: “Đã nhìn ra.”
Trong đầu Trần Viêm hiện lên gương mặt bất cần đời của Diệp Phàm, hắn thầm nghĩ: Có lẽ Diệp Phàm cảm thấy nếu không giải quyết được đám ninja này thì sẽ không thể trở lại bên cạnh Bạch Vân Hi, cho nên mới ra tay tiêu diệt hết bọn chúng. Nghe nói người nọ coi chuyện hẹn hò là quan trọng nhất! Bị giữ lại bên cạnh Tiếu Trì lâu như vậy hình như đã khiến tiểu tử kia khó chịu rồi.
“Đội trưởng, anh xem có thể là hắn hay không?”
(dreamhouse2255)
Trần Viêm liếc nhìn Hồ Lâm một cái, thầm thấy ý nghĩ của Hồ Lâm thật trùng hợp. “Chắc là hắn rồi.”
“Năng lực của Diệp Phàm đúng là có chút không thể tưởng tượng nổi. Không nói đến những thứ khác, chỉ riêng ngọc bội và phù chú kia đã rất kinh người rồi. Sao cấp trên không thu nhận hắn về Long Tổ? Chẳng phải bên Long Tổ đang thiếu người sao?” Thật ra trong nước có rất nhiều người có năng lực, nhưng họ đều thuộc về các tông môn ẩn thế. Những tông môn đó chú trọng tu thân dưỡng tính, bồi đắp tâm hồn, bình thường không dễ mời ra.
Trần Viêm lắc đầu: “Cấp trên cảm thấy nhân phẩm của Diệp Phàm không đạt tiêu chuẩn.” Người xấu không đáng sợ, nhưng người xấu có sức phá hoại siêu mạnh thì lại đáng sợ. Dị nhân phạm tội về cơ bản là không thể so sánh với người thường.
Hồ Lâm cảm thán: “Thật đáng tiếc.”
……
“Anh tỉnh rồi!” Bạch Vân Hi thấy Diệp Phàm cựa quậy liền quay sang.
Diệp Phàm mở mắt ra, thương thế trên người đã hồi phục không tệ. Diệp Phàm nghĩ nên đi mua một ít linh dược chế thành đan dược phòng thân. Nếu lần này trên người hắn có sẵn một ít dược vật trị liệu thương thế thì đã không đến mức chật vật như thế này.
“Em tan làm rồi sao?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy, anh đã ngủ mấy tiếng đồng hồ rồi.”
Diệp Phàm gật đầu, xoa xoa bụng: “Tôi đã ngủ lâu vậy sao? Hèn chi lại đói bụng thế này.”
(dreamhouse2255)
“Tối nay có một phiên đấu giá ngầm, anh có muốn đi cùng em không?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Phiên đấu giá? Tổ chức ở đâu?” Diệp Phàm hỏi.
“Ở khách sạn Lan Đình.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Chưa từng nghe nói đến.”
“Đi thôi.” Bạch Vân Hi nói.
Khi Bạch Vân Hi lái xe đến khách sạn Lan Đình, bên trong khách sạn đã trưng bày không ít vật phẩm triển lãm.
Hôm nay khách sạn Lan Đình vốn dĩ đã có một buổi triển lãm, nhưng những món đồ tốt thực sự lại được đặt trong phần bán đấu giá. Trong phiên đấu giá ngầm này có không ít vật phẩm có lai lịch đặc biệt, vậy nên chỉ những người có quan hệ đặc biệt mới có thể nhận được thiệp mời.
Bạch Vân Hi vừa vào đại sảnh liền có không ít người đến chào hỏi. Diệp Phàm bị đám đông xung quanh lơ là, chen ra ngoài.
Diệp Phàm đi dạo lung tung một vòng trong khu triển lãm, sau đó bị một quầy hàng bán trân châu thu hút. Anh đã bỏ ra hai trăm vạn để mua một viên trân châu đen.
Bạch Vân Hi đứng sau Diệp Phàm hỏi: “Anh nhìn trúng món gì sao?”
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm mở bàn tay ra, Bạch Vân Hi cười cười: “Trân châu đen sao? Viên trân châu này của anh hình như là do nhân tạo, bao nhiêu tiền vậy?”
“Hai trăm vạn!”
“Anh bị lừa rồi!”
Diệp Phàm trợn trắng mắt: “Em nghĩ nhiều rồi. Người khôn khéo như tôi sao có thể bị lừa được?”
Diệp Phàm nắm chặt viên trân châu đen, trong lòng không khỏi kích động. Diệp Phàm không ngờ mình lại có thể nhìn thấy nội đan yêu thú trước buổi đấu giá. Hắn nghĩ viên nội đan này hẳn là của một hải thú. Sau khi hải thú chết đi, viên nội đan này bị người ta coi là trân châu đen mà rao bán. May mắn là đã gặp được người sáng suốt như hắn, bằng không thì đã bị người khác “đại tài tiểu dụng” (tài cao dùng vào việc nhỏ).
Chờ hắn luyện chế viên nội đan này thành đan dược là có thể tăng tu vi đến Luyện Khí tầng bốn. Linh khí ở thế giới này quá loãng, đúng là khiến người ta tức muốn khóc mà! Nếu muốn tăng tu vi thì chỉ có cách thu thập các loại thiên tài địa bảo.
Diệp Phàm rất hoài nghi viên nội đan trong tay này thuộc về Huyền Quy có huyết mạch Huyền Vũ, bởi vì trong viên nội đan có chứa một tia thần tính.
Ở đại lục tu chân, chỉ khi nội đan đạt đến cấp bậc Nguyên Anh mới có khả năng chứa thần tính. Nhưng viên nội đan hắn có được này hình như chỉ có cấp bậc Trúc Cơ, thậm chí còn chưa đến cấp bậc Trúc Cơ, hẳn là thuộc về một con yêu thú lên Trúc Cơ thất bại.
Viên nội đan có chứa thần tính cho thấy tư chất của yêu thú sở hữu nó không tồi. Đáng tiếc, yêu cầu tài nguyên để dị thú thăng cấp còn khổng lồ hơn nhiều so với tu giả. Địa cầu bây giờ căn bản không thể chống đỡ được cho dị thú thăng cấp Trúc Cơ. Diệp Phàm hoài nghi, liệu yêu thú có viên nội đan này có phải đã bị thiên lôi đánh chết hay không.
……(dreamhouse2255)
“Vân Hi ca ca.” Vân San San đi về phía Bạch Vân Hi, bên cạnh nàng còn có Trần Khả Lam.
“Vân tiểu thư, cô cũng đến sao!” Bạch Vân Hi nhàn nhạt gật đầu với Vân San San.
Vân San San nhìn Diệp Phàm một cái, trong mắt dâng lên một tia lạnh lẽo. Mấy lần Vân San San đi tìm Bạch Vân Hi đều bị từ chối. Sau đó, nàng hỏi thăm một chút mới biết được Diệp Phàm không cho lễ tân tùy tiện thả người vào gặp Bạch Vân Hi, mà Bạch Vân Hi lại còn đồng ý điều đó.
Vân San San kéo tay áo Bạch Vân Hi: “Vân Hi ca ca, vòng châu trên tay anh là ai đưa vậy? Vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt gì. Em đã chọn cho anh một chiếc đồng hồ, anh xem thử có thích hợp không.”
Bạch Vân Hi liếc nhìn chiếc đồng hồ một cái liền biết nó không dưới năm trăm vạn. “Vân tiểu thư khách khí quá. Vô công bất thụ lộc (không có công thì không dám nhận thưởng). Chiếc đồng hồ này quá quý báu, Vân tiểu thư vẫn nên đưa cho người cần nó hơn đi.”
Vân San San nhìn Bạch Vân Hi, trong lòng vô cùng hụt hẫng.
“Vân Hi, bên kia có tiệc buffet, tôi đói bụng rồi, chúng ta đi ăn gì đó đi.” Diệp Phàm vừa nói xong lời này, bụng rất đúng lúc mà kêu hai tiếng.
Vân San San nhìn Diệp Phàm, vẻ mặt không giấu được sự chán ghét.
Bạch Vân Hi gật đầu, đi theo Diệp Phàm.
(dreamhouse2255)
Vân San San nhìn bóng dáng Diệp Phàm và Bạch Vân Hi, trong lòng đau khổ một hồi.
Trần Khả Lam thở dài nhìn Vân San San: “San San, cô từ bỏ đi. Bạch Vân Hi không có hứng thú với cô đâu.”
Vân San San hít sâu một hơi: “Em vẫn muốn thử lại!” Thua bởi người khác thì thôi đi, nhưng Diệp Phàm là cái thá gì chứ! Một tên tội phạm cưỡng hiếp, phẩm chất thấp hèn mà thôi.
Trần Khả Lam nhìn sắc mặt Vân San San, biết Vân San San sẽ không dễ dàng buông tay. “Có lẽ, vấn đề không phải ở cô mà là ở Bạch Vân Hi. Tôi quen Bạch tam thiếu nhiều năm rồi, hắn chưa từng có quan hệ với bất kỳ người phụ nữ nào.”
Vân San San trầm mặt xuống: “Làm sao có thể? Vân Hi làm sao có thể không bình thường được chứ.”
(dreamhouse2255)
………