Chương 66: Song Sinh Bích Phù Dung

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 66: Song Sinh Bích Phù Dung

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Phàm cầm mười phần bò bít tết, từng ngụm từng ngụm nhai, tướng ăn vô cùng dữ dội, không ít người xung quanh lén nhìn về phía hai người họ.
Bạch Vân Hi nhìn bộ dạng như quỷ chết đói đầu thai của Diệp Phàm, đành bất đắc dĩ nói: “Ngươi ăn chậm một chút, có đủ không? Nếu không đủ ta đi lấy thêm cho ngươi.”
Diệp Phàm vẫy vẫy tay, hàm hồ đáp: “Không cần! Cái cô gái kia vậy mà dám nói hạt châu đổi vận ta tặng cho ngươi xấu, đúng là đồ xấu xí không có mắt nhìn!”
Bạch Vân Hi: “……” Hạt châu đổi vận Diệp Phàm đưa cho hắn quả thực không đẹp chút nào, nhưng ánh mắt của Diệp Phàm có hạn, Bạch Vân Hi cũng chẳng mong cầu gì xa xôi.
“Bạch tam thiếu, Diệp thiếu, lại gặp mặt.”
Diệp Phàm ngẩng đầu, chớp chớp mắt nhìn người tới, rất nhanh liền nhận ra, “Ngươi là người trên máy bay kia.”
Bạch Vân Hi liếc nhìn, không khỏi bất ngờ, Diệp Phàm vậy mà quen biết Trần Tùng Bân. Trần Tùng Bân là chủ một xí nghiệp tư nhân có tiếng trong nước, có niềm đam mê sưu tầm, thường xuyên tham gia các loại hội đấu giá.
“Diệp thiếu, ngươi đến hội đấu giá có mục đích gì không?” Trần Tùng Bân hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Vẫn chưa có, Trần lão có mục đích gì sao?”
“Ta ư? Ta tin rằng có rất nhiều người có cùng mục đích với ta.” Trần lão cười cười, lấy ra một tấm ảnh chụp.
Diệp Phàm nhìn ảnh chụp, lập tức kinh ngạc, “Song Sinh Bích Phù Dung!”
Bích phù dung là một loại linh dược, bích phù dung cây đơn Diệp Phàm không thèm để mắt, nhưng Song Sinh Bích Phù Dung lại khiến Diệp Phàm rung động. Công dụng dược liệu của Song Sinh Bích Phù Dung lớn hơn bích phù dung cây đơn gấp mấy chục lần.
“Cây hoa sen này không hề đơn giản, nghe nói hạt giống của nó ngược dòng thời gian về thời kỳ Đại Vũ trị thủy, hạt sen nằm im lìm trong cổ mộ mấy ngàn năm, sau khi gieo xuống vậy mà có thể nảy mầm, thật lợi hại!”
“Cho dù có phi thường đến mấy thì cũng chỉ là một gốc hoa sen mà thôi.” Bạch Vân Hi nhàn nhạt nói.
“Nói như vậy cũng đúng, nhưng mua một cây hoa sen đặc biệt như thế về cũng là một chuyện rất có thể diện.” Trần Tùng Bân cười cười đáp.
“Như vậy cũng không sai.” Hiện tại, người ta mua đồ về có bao nhiêu phần là vì yêu thích, vẫn là vì thể diện nhiều hơn.
“Diệp thiếu, nghe nói Chương lão bản đã cùng vợ cũ của hắn phục hôn, việc này phải kể đến công lao của Diệp thiếu đó!” Trần Tùng Bân cảm thán.
Diệp Phàm nhàn nhạt nói: “Nhận tiền của người, giúp người giải trừ tai họa! Là chuyện nên làm, chỉ là nên làm mà thôi.”
Trần Tùng Bân cười cười, sau khi trò chuyện vài câu với Diệp Phàm liền rời đi.
“Ngươi có hứng thú với bích phù dung kia sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đó là một cây linh dược, ta nhất định phải có được.” Diệp Phàm nghĩ thầm: Vận khí của hắn không tệ, vừa mới có được nội đan hải thú, sau lại nhìn thấy Song Sinh Bích Phù Dung. Dược lực trong nội đan hải thú có hơi mãnh liệt, nếu có bích phù dung điều hòa dược tính thì tốt rồi.
“Giá của bích phù dung này sẽ không thấp đâu.” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm khó hiểu hỏi: “Một gốc hoa sen mà thôi, rất quý sao?”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Rất quý, có một lời đồn về Song Sinh Bích Phù Dung, đồn rằng ăn được hạt sen của bích phù dung này là có thể trường sinh bất lão!”
Diệp Phàm cau mày, cười nhạt một tiếng: “Trường sinh bất lão ư? Trường sinh bất lão nào có dễ dàng như vậy.”
“Trường sinh bất lão đương nhiên chỉ là một chiêu trò, bất quá, nghe nói thuốc được điều chế từ Song Sinh Bích Phù Dung đúng là có công hiệu kéo dài tuổi thọ.”
Diệp Phàm cau mày nghĩ thầm: Trên đời này không thiếu trung y có thủ đoạn cao minh, với trình độ của những người đó không thể phát huy ra toàn bộ công dụng của Song Sinh Bích Phù Dung, nhưng phát huy được một hai phần hẳn là không có vấn đề gì.
“Viên trân châu đen ngươi mua kia có vấn đề gì không?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Đó không phải là trân châu đen, là nội đan yêu thú!” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi kinh ngạc trợn tròn mắt: “Thật sự có thứ như vậy sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Có chứ! Sao lại không có?”
Bạch Vân Hi cười cười: “Ta còn tưởng thứ đó chỉ tồn tại trong tiểu thuyết, ngươi đúng là chiếm được món hời lớn!”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Cho nên mới nói mắt nhìn của ta rất tốt, ngươi đi theo ta không cần lo lắng có hại.”
Ở đại lục tu chân, nội đan yêu thú cấp thấp cũng không đáng giá bao nhiêu, ngay cả con nhà tu luyện như hắn để đại ca tùy tiện ra ngoài rèn luyện một chút là có thể mang về mấy chục viên. Nhưng nội đan yêu thú có chứa thần tính thì đáng giá, nội đan như vậy có thể tăng tư chất, ở đại lục tu chân cũng không dễ tìm, càng không cần nói đến nơi này.
“Ta giúp ngươi đi lấy thêm hai phần bò bít tết.” Bạch Vân Hi đứng lên nói.
“Được, cả cua lớn nữa!”
Bạch Vân Hi liếc xéo một cái: “Được!”
Vân San San đứng ngoài nhà ăn nhìn Bạch Vân Hi giúp Diệp Phàm lấy đồ, cắn môi chạy đi!
……
Bạch Vân Hi cùng Diệp Phàm dạo qua một vòng trong khu triển lãm, Diệp Phàm lại để mắt thêm mấy cây dược liệu, tiêu tốn hơn hai mươi triệu.
“Bạch tam thiếu, thật trùng hợp!” Tống Kỳ Minh nhìn thấy Diệp Phàm, cười lạnh một tiếng: “Ai cũng nói Bạch tam thiếu ngươi phẩm chất cao quý, giữ mình trong sạch, hóa ra lại là vì gu khác người sao? Không ngờ ngươi lại thích tên quê mùa như vậy.”
Bạch Vân Hi cười cười: “Tống thiếu thật có may mắn khi có bạn đồng hành mỗi lần không ai giống ai, không biết Lý tiểu thư nghĩ như thế nào.”
Tống Kỳ Minh vốn dĩ muốn theo đuổi Giang Thục Nhã của Giang gia trong tứ đại gia tộc, đáng tiếc không theo đuổi được, chỉ có thể đính hôn cùng Lý Đồng. Lý Đồng cũng xuất thân từ tứ đại gia tộc, nhưng sắc đẹp cùng địa vị trong gia tộc lại không thể sánh kịp Giang Thục Nhã.
Tống Kỳ Minh khẽ hừ một tiếng, lẩm bẩm câu “Đồ mất mặt không biết xấu hổ” liền dẫn bạn gái bên cạnh rời đi.
Diệp Phàm nhìn bóng dáng Tống Kỳ Minh rời đi, nghi hoặc hỏi: “Hắn nói bậy bạ gì vậy, đồ quê mùa là đang nói ai chứ?”
Bạch Vân Hi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: “Ngươi cảm thấy là ai?”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Chẳng lẽ là ta sao?”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đương nhiên, ngoài ngươi ra còn có thể là ai?”
Sắc mặt Diệp Phàm trầm xuống: “Đồ ngu ngốc không có mắt nhìn, hắn vậy mà dám cho rằng bổn thiếu gia là đồ quê mùa. Hình như hắn có ác cảm với ngươi?” Diệp Phàm đã đi theo bên cạnh Bạch Vân Hi được một thời gian, đây là lần đầu tiên gặp được người có ác cảm với Bạch Vân Hi như vậy.
“Giữa chúng ta từng có chút xích mích.” Ở kinh đô, Tống, Bạch, Giang, Lý tứ đại gia tộc ngang ngửa danh tiếng, địa vị của Tống Kỳ Minh cùng hắn ngang tầm, đương nhiên không cần nể mặt hắn.
“Vậy sao, các ngươi từng có chuyện gì hay ho à?”
“Hắn từng theo đuổi một vị mỹ nữ, bất quá, cô gái đó không đáp lại tình cảm của hắn, ngược lại lại có vẻ có thiện cảm với ta. Chắc là hắn cảm thấy như vậy quá mất mặt cho nên vẫn luôn gây sự với ta.” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm lắc đầu: “Tên tiểu tử này thật không có phong độ!”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy!”
“Cô gái kia là ai?”
Bạch Vân Hi im lặng không nói, cô gái kia là người Giang gia trong tứ đại gia tộc ở kinh đô, đồng thời cũng có tiếng là đệ nhất mỹ nhân kinh đô, tên gọi Giang Thục Nhã. Bạch Vân Hi cảm thấy Giang Thục Nhã này không dễ đụng chạm chút nào.
Năm đó Bạch gia cùng Tống gia sắp tiến hành một lần hợp tác, nàng ta ở bên trong châm ngòi vài câu liền khiến Tống Kỳ Minh thù hận hắn đến tận xương tủy. Bạch gia vẫn luôn rất coi trọng hắn, thấy Tống Kỳ Minh nhắm vào hắn, tự nhiên có thành kiến với Tống gia, bởi vậy mà chuyện hợp tác giữa hai nhà đương nhiên cũng không đi đến đâu.
……
“Đến giờ rồi, chúng ta đi thôi.” Bạch Vân Hi dẫn Diệp Phàm đi vào phòng đấu giá ngầm.
Trong phòng đấu giá đã có hơn nửa số người đến ngồi.
Bạch Vân Hi cùng Diệp Phàm ngồi xuống theo số ghế.
“Bạch tam thiếu, đã lâu không gặp!”
“Giang tiểu thư, đã lâu không gặp, nghe nói ngươi đi nước ngoài, không ngờ đã trở về rồi.”
Bạch Vân Hi nhíu mày, cảm thấy chỗ ngồi của Giang Thục Nhã vừa vặn ở ngay bên cạnh hắn không phải là trùng hợp.
“Ta vừa mới trở về thôi, không thể so với Bạch tam thiếu. Ở nước ngoài mất hai năm mới lấy được bằng tiến sĩ, Bạch tam thiếu hình như mới chỉ dùng một năm rưỡi mà thôi.” Giang Thục Nhã cười cười.
Bạch Vân Hi còn chưa lên tiếng, Diệp Phàm đã nói: “Vân Hi, ghế của ta hơi cứng, mông ta đau, ngươi đổi chỗ cho ta đi.”
Bạch Vân Hi: “…… Được!”
Giang Thục Nhã đánh giá Diệp Phàm, trên mặt vẫn duy trì nụ cười khéo léo như cũ: “Tiểu huynh đệ, ngươi nhìn có chút lạ mặt!”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Ta vừa mới đến kinh đô, cho nên ngươi chắc chắn là không biết ta!”
Giang Thục Nhã: “……”
Chỗ ngồi của Vân San San cùng Trần Khả Lam ở một góc so với chỗ ngồi của Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi. Trần Khả Lam nhìn thấy Giang Thục Nhã, kinh ngạc nói: “Giang Thục Nhã đã trở lại!”
Tiếng tăm của Giang Thục Nhã vang xa, là nữ thần trong lòng không ít công tử ở kinh đô. Trần Khả Lam nghĩ thầm: Diệp Phàm cùng Giang Thục Nhã đều chẳng phải người tốt lành gì, không biết Giang đại mỹ nhân đụng phải Diệp Phàm sẽ là ai thắng ai thua.
“Diệp thiếu, mối quan hệ của ngươi cùng Bạch tam thiếu không tệ!” Giang Thục Nhã đánh giá Diệp Phàm một lượt rồi nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Đúng vậy! Mối quan hệ của chúng ta rất tốt.”
Diệp Phàm lấy ra một tờ giấy quảng cáo, chỉ vào ngọc thượng ô, bùn rong biển trên giấy quảng cáo: “Bùn rong biển này có hiệu quả làm đẹp không tệ, nếu ngươi có tiền thì có thể mua một cái. Ngươi nhìn qua có chút đen! Một trắng che ba xấu, một đen phá hỏng tất cả, nếu da con gái như ngươi mà đen nhất định có nguy cơ bị sạm da!”
Bạch Vân Hi: “……” Giang Thục Nhã thân là đệ nhất mỹ nhân kinh đô, đương nhiên không đen, nhưng hiện tại ánh đèn tối tăm, khiến cho gương mặt cũng có chút u ám của Giang Thục Nhã nổi bật hẳn lên.
Bạch Vân Hi nhắm mắt lại nghĩ thầm: Diệp Phàm từng nói Vân San San già, giờ còn chê Giang Thục Nhã đen! Tên ngốc này đúng là chỉ biết gây thù chuốc oán với người khác.
“Cái này hình như không hề rẻ, hôm nay ta không mang theo quá nhiều tiền, không biết Bạch tam thiếu có nguyện ý giúp đỡ một chút không?” Giang Thục Nhã cười hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Không được, không được, tiền của Vân Hi còn phải cho ta mượn trước, sao ngươi không biết mang theo nhiều tiền hơn một chút đi!”
Giang Thục Nhã: “……”
“Vân Hi, từ khi nào thì ngươi lại có thêm một người bạn thú vị như vậy?” Giang Thục Nhã hỏi.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm một cái: “Mới gần đây thôi.”
Giang Thục Nhã: “……”
Trần Khả Lam chống cằm, quan sát biểu cảm của Giang Thục Nhã: “Hình như Giang tiểu thư bị làm khó rồi.”
Vân San San cau mày, đối mặt với Giang Thục Nhã luôn khiến Vân San San có cảm giác tự ti. Nhìn Giang Thục Nhã bị làm khó, Vân San San không khỏi có chút vui mừng khi thấy người khác gặp khó: “Vị trí của Giang tiểu thư ở ngay bên cạnh Bạch tam thiếu, vì lấy được vị trí này, chỉ sợ nàng đã tốn không ít công sức, đáng tiếc……” bị Diệp Phàm phá đám như vậy.
……….