Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 76: Về Võ gia
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Huyên rất nhanh đã phát hiện dấu vết từ tài liệu trong viện bảo tàng.
“Diệp thiếu, căn cứ vào điều tra của ta và sư huynh, tòa nhà này hẳn là ở Sơn Thành.” Trương Huyên nói.
Diệp Phàm chớp chớp mắt, có chút bất ngờ: “Sơn Thành? Hình như chỗ đó ở cạnh Thương Thành thì phải!”
Trương Huyên gật đầu: “Không sai, chúng ta muốn đến Sơn Thành sẽ phải đi qua Thương Thành, có thể dừng lại ở Thương Thành một lúc, Võ gia nhà ngoại của ngươi là người dân ở Thương Thành, có lẽ có thể tìm họ hỏi thăm một chút.”
“Vậy vừa hay! Ta đang muốn trở về thăm đứa cháu trai trắng trẻo mũm mĩm của ta, hình như thằng nhóc đó sắp đến trường, không biết gần đây có gặp phải chuyện gì phiền toái hay không.” Diệp Phàm như có chút suy tư.
“Việc này kéo dài càng lâu càng bất lợi, nếu không thì Diệp thiếu, chúng ta lập tức khởi hành?” Trương Huyên khẩn trương hỏi ý kiến, sợ Diệp Phàm lại đột nhiên nảy ra ý tưởng lạ lùng gì.
Diệp Phàm gật đầu, “Cũng được.”
Trương Huyên không khỏi bất ngờ nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu thật sảng khoái!” Diệp Phàm phối hợp như vậy thật khiến hắn có chút không quen.
“Vân Hi nói ta nên rời khỏi kinh đô sớm một chút, nói ta ở lại đây không tốt, kỳ thật ta căn bản không sợ có người tới gây sự.” Diệp Phàm tràn đầy buồn bực than thở.
Trương Huyên nghe được Diệp Phàm nói, mí mắt giật giật, trong lòng hiện lên vô vàn suy nghĩ, lúc này Bạch Vân Hi lại lo lắng có người tới tìm Diệp Phàm gây chuyện, Bạch tam thiếu lo lắng cho ai chứ?
Diệp Phàm híp mắt, rõ ràng là Bạch Vân Hi lo lắng người của Ảnh Sát Môn sẽ ra tay với hắn cho nên mới bảo hắn nhanh chóng rời đi.
Bất quá, Diệp Phàm cảm thấy nếu có động thủ cũng chỉ là người nhòm ngó vị trí của Tống Phẩm Nguyên, vậy cũng không có gì ghê gớm, Tống Phẩm Nguyên còn không dùng được, người có thực lực không khác Tống Phẩm Nguyên là bao thì chắc chắn không phải nhân vật có thể gây sóng gió gì, Bạch Vân Hi thật sự là lo lắng vô cớ. “Tuy rằng ta cảm thấy không sao nhưng ta nghĩ ta tốt nhất vẫn nên nghe lời Vân Hi nói.”
Trương Huyên gật đầu, tràn đầy tán đồng: “Đúng vậy, ngươi muốn theo đuổi Bạch tam thiếu thì phải nghe lời Bạch tam thiếu nói……”
……
Diệp Phàm vừa từ trên phi cơ bước xuống đã được Võ Tư Hàm dùng xe chuyên dụng cao cấp đến đón.
“Biểu ca, gần đây rất bận sao?”
“Khá bận, trong khoảng thời gian gần đây việc làm ăn của Võ gia rất tốt, khó tránh khỏi sẽ bận rộn một chút.” Bất quá, cho dù có bận đến mấy đi nữa, Diệp Phàm bên này cũng không thể không tiếp đón.
Thang Vĩnh Kim rất quan tâm Võ gia, khoảng thời gian trước, Võ gia gặp một chút vấn đề về tài liệu, Chương Tư Lượng chủ động liên hệ với Võ gia bày tỏ ý muốn giúp đỡ giải quyết, ngay cả trước đó Chương Tư Lượng hỏi hắn phương thức liên hệ với Diệp Phàm cũng như vậy, Võ Tư Hàm đương nhiên hiểu rõ, Chương Tư Lượng nguyện ý hỗ trợ là nể mặt Diệp Phàm, đường đệ này của hắn đúng là biết cách xoay sở.
Diệp gia đại khái cũng phát hiện ra năng lực của Diệp Phàm, đã hối hận đến xanh ruột rồi.
“Đường đệ, vị này là?” Võ Tư Hàm nhìn Trương Huyên đi cạnh Diệp Phàm hỏi.
“Đây là Trương Huyên, là thần côn, chẳng có tài cán gì, chỉ đi theo ta làm việc vặt.”
Trương Huyên: “……” Hắn là thanh niên tài tuấn của Long Hổ Sơn! Thế hệ trẻ Long Hổ Sơn đều lấy hắn làm tấm gương, hắn mới không có vô dụng như Diệp Phàm nói!
Võ Tư Hàm gật đầu với Trương Huyên, mơ hồ cảm thấy Trương Huyên này không đơn giản như Diệp Phàm nói.
“Biểu đệ, ngươi vội vã trở về là có chuyện gì sao?”
Diệp Phàm lấy ra một tờ giấy: “Biểu ca, ngươi từng thấy tòa nhà này chưa?”
Võ Tư Hàm lắc đầu: “Không có ấn tượng gì, bất quá, phong cách kiến trúc của tòa nhà này có chút giống Thương Thành, hẳn là ở gần đây, có lẽ ông ngoại biết.”
Diệp Phàm gật đầu: “Vậy được rồi, trở về hỏi ngoại gia gia một chút.”
……
Võ gia biết Diệp Phàm trở về, đã chuẩn bị yến tiệc từ sớm.
“Tiểu thúc, ngươi đã trở lại rồi! Cháu nhớ thúc muốn chết!”
“Phải vậy không? Gần đây tiểu thúc vội vã theo đuổi vợ, không lo lắng cho cháu đâu, không có bị người ta trói lại bán lấy thịt đi, xem cháu trắng trẻo mũm mĩm như này, vừa nhìn đã rất thích hợp làm thịt đem bán.” Diệp Phàm trêu tức xoa đầu Võ Hào Cường.
“Tiểu thúc thật đáng ghét! Mệt cháu còn lấy tiền tiêu vặt giúp thúc nuôi rùa đen như vậy!”
“Rùa đen của ta thế nào rồi?”
“Rùa đen của thúc ăn ngon ngủ tốt, vô cùng tốt, gia gia rất thích con rùa đen kia, mang rùa đen đến để trong phòng ông, gia gia nói sau khi mang rùa đen về, chứng mất ngủ của ông liền tốt hơn nhiều rồi.” Võ Hào Cường bĩu môi báo cáo.
Diệp Phàm nhướng mày thầm nghĩ: Tuy người bình thường không cảm nhận được linh khí tồn tại nhưng nơi có linh khí nồng đậm lại có lợi đối với con người.
Trước đó Diệp Phàm cũng muốn mang Tụ Khí Quy đi, nhưng bởi vì phi cơ không cho mang sủng vật vào, hắn chỉ có thể để rùa đen lại nhờ nuôi hộ, lần này Diệp Phàm trở về đã là Luyện Khí tầng bốn, có thể luyện chế túi linh thú, mang Tụ Khí Quy đi.
Một con rùa đen lớn được ôm ra, Trương Huyên nhìn chằm chằm rùa đen vài lần, rùa đen ném lại cho Trương Huyên một ánh mắt khinh thường.
“Diệp thiếu, rùa đen này của ngươi nhìn qua không tồi, hầm lên ăn nhất định rất bổ!”
“Ăn? Cũng có thể, nhưng vậy thì hơi lãng phí.” Diệp Phàm hoạt động gân não một chút rồi nói.
Rùa đen phẫn nộ trừng mắt nhìn Trương Huyên một cái, bốn chân nhanh chóng hoạt động, bắn một búng nước về phía mặt Trương Huyên.
Trương Huyên lau mặt, trong lòng dâng lên một cỗ kinh hãi, hình như con rùa đen này có địch ý với hắn, chẳng lẽ con rùa đen này nghe hiểu được tiếng người? Trương Huyên thầm nghĩ: Không hổ là rùa đen Diệp Phàm nuôi, đúng là ghê gớm!
Trương Huyên đi theo Võ Tư Hàm đến gặp Võ lão gia tử.
“Lão gia tử, ngươi từng thấy kiến trúc này chưa?” Trương Huyên đưa tờ giấy vẽ trong tay cho Võ Đằng Minh.
“Từng thấy qua, tòa nhà này là tổ trạch của Thạch gia, bất quá, lúc ấy bốn tòa nhà cũ đều đã bị phá hủy hết, hiện tại chỗ kia đã biến thành phế tích, nghe nói tòa nhà đó cũng có chút kỳ lạ.”
“Gia chủ Thạch gia làm nghề kinh doanh đồ sứ, việc làm ăn rất phát đạt, nhưng Thạch gia thì không mấy bình yên.”
“Thạch gia có một đời gia chủ cưới mười mấy người thiếp, con cái hoặc là chết lưu trong bụng mẹ thì cũng là sau khi sinh không lâu thì qua đời.”
“Con cái bình an lớn lên chỉ có hai người, một người là của chính thất phu nhân, một là của quý thiếp, con trai của quý thiếp ở thời điểm mười chín tuổi cũng khó thoát khỏi kiếp nạn mà qua đời, nghe nói con trai của quý thiếp là do chính thất phu nhân hại chết, sau khi người này chết, không biết có phải là do lương tâm của chính thất phu nhân bất an hay không, không lâu sau cũng qua đời.”
“Sau khi con trai của quý thiếp chết, Thạch gia chỉ còn lại một người thừa kế do chính thất phu nhân lưu lại, gia chủ Thạch gia ký thác toàn bộ hy vọng vào hắn, mọi yêu cầu đều được đáp ứng, một đoạn thời gian kế tiếp, hắn sống rất tốt, chỉ là qua vài năm sau, đứa con của chính thất phu nhân cũng chết trẻ.”
“Cuối cùng gia nghiệp Thạch gia to lớn như vậy không còn ai kế thừa, đành phải chọn một người từ chi thứ sang. Mọi người đều nói Thạch gia đã gặp phải nguyền rủa.”
Diệp Phàm: “……” Nguyền rủa gì chứ! Chẳng qua chỉ là phụ nữ tranh giành tình cảm mà thôi, nói đến cùng cũng chỉ có thể trách gia chủ Thạch gia quá vô dụng, cưới nhiều vợ như vậy lại không quản được, sinh nhiều thì sao chứ, sinh bao nhiêu chết bấy nhiêu.
Trương Huyên hưng phấn lên: “Không sai, đó chính là nơi chúng ta muốn tìm, lão gia tử có thể giúp chỉ đường không?”
Võ Đằng Minh gật đầu: “Đương nhiên có thể, hiện tại thời gian cũng không còn sớm, chi bằng tiểu hữu ở lại, cùng nhau ăn bữa cơm?”
Trương Huyên biết cân nhắc lợi hại liền đáp ứng: “Được!”
……
Kỹ năng nấu nướng của đầu bếp Võ gia không tồi, Diệp Phàm ăn một bữa no nê.
“Tiểu hữu đã kết hôn chưa?” Võ Hầu Tuyên tò mò hỏi.
Trương Huyên lắc đầu: “Chưa có.”
“Có người yêu chưa?”
“Chưa có!” Rất nhiều tu sĩ Long Hổ Sơn vì theo đuổi đại đạo, sau khi xuất sư mới thành hôn, có mấy người căn bản không thành hôn, tuổi này của hắn vẫn còn được xem là nhỏ.
Diệp Phàm cười cười: “Cữu cữu, ngươi đừng hỏi, ta còn chưa theo đuổi được vợ đâu, ngươi nhìn cái bộ dạng kém cỏi này của hắn có thể tìm được vợ sao?”
Trương Huyên: “……” Tên hỗn đản Diệp Phàm này!
“Tiểu hữu, Diệp Phàm nói chuyện không biết giữ mồm giữ miệng như vậy, ngươi đừng để bụng. Tiểu hữu, ngươi vừa nhìn đã biết là người tài giỏi.” Võ Đằng Minh từng thấy nhiều loại người, mơ hồ cảm thấy địa vị của Trương Huyên không đơn giản.
Diệp Phàm cau mày: “Ngoại gia gia, tài giỏi là phải giống như ta, tiêu chuẩn của ngươi thấp quá.”
Võ Đằng Minh: “……”
Võ Hào Cường lấy lòng gắp con cua lớn đã bóc vỏ cho Diệp Phàm, “Tiểu thúc, không phải thúc đang theo đuổi Bạch tam thiếu sao? Đã thành công chưa?”
Lời này của Võ Hào Cường vừa nói ra, sắc mặt người trên bàn đều có chút thay đổi.
“Còn chưa được đâu, bất quá, tiểu thúc ngươi là một người có kiên trì có nghị lực, cứ chờ đi, lần sau ta sẽ mang theo cả thím nhỏ của ngươi cùng trở về.” Diệp Phàm mặt mày hớn hở.
Võ Hào Cường gật đầu: “Tiểu thúc, ngươi lợi hại như vậy, thím nhỏ tinh mắt nhất định sẽ bị ngươi làm cảm động.”
Diệp Phàm gật đầu: “Không sai, tiểu thúc ngươi ưu tú như vậy, người tinh mắt nhất định sẽ nhào vào trong ngực ta.”
Trương Huyên có chút không quen nhìn Diệp Phàm tự biên tự diễn, trợn trắng mắt: “Diệp thiếu, ta nghe nói ngươi có một vị hôn thê, bất quá, hình như người ta đã hủy hôn rồi!”
Diệp Phàm cau mày: “Đừng đề cập đến người phụ nữ kia, chẳng qua chỉ là một kẻ tầm thường mà thôi, ánh mắt còn kém, cũng may nàng hủy hôn, đỡ phải phiền toái ta, ta phong hoa tuyệt đại như vậy, làm sao nàng có thể xứng với ta được!”
Trương Huyên: “……” Diệp Phàm cả ngày đi một đôi dép lê, mà cũng dám tự xưng là phong hoa tuyệt đại.
“Lão gia, người Diệp gia tới.” Quản gia đi vào bẩm báo.
Võ Đằng Minh cau mày, sau khi Diệp Phàm rời khỏi, ông lão Diệp đã tới tìm hắn vài lần, lần nào đến cũng nói chuyện Diệp Phàm quay về Diệp gia, trước đó còn nói muốn chia một phần cổ phần cho Diệp Phàm, để lôi kéo Diệp Phàm, ông lão keo kiệt kia cũng coi như đã chịu bỏ vốn, bất quá, hiện tại ánh mắt của Diệp Phàm lại quá cao……
“A Phàm, ý của ngươi thế nào?” Võ Đằng Minh nhìn Diệp Phàm hỏi.
Thực lực mà Diệp Phàm thể hiện đã vượt ngoài nhận thức của Võ Đằng Minh, bây giờ Võ lão gia tử cũng không dám lơ là đứa cháu ngoại này.
“Để bọn họ đi đi, ta rất bận, không có thời gian tiếp đón bọn họ.” Diệp Phàm nhàn nhạt đáp.
Võ Đằng Minh gật đầu: “Được.”
Diệp Phàm vuốt cằm thầm nghĩ: Người Diệp gia cũng thật phiền! Trước đó đã trục xuất hắn khỏi gia môn, làm trong sạch không khí, hiện tại lại cứ dây dưa không dứt!
………