Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 77: Anh linh
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tiểu thúc, kế hoạch 10 tỷ kia người tiến hành đến đâu rồi?” Võ Hào Cường tò mò hỏi.
Võ Hào Cường vừa hỏi, Võ Tư Hàm không kìm được mà dựng đứng tai lên lắng nghe. Hiện tại, Võ Tư Hàm cũng rất tò mò về chuyện của Diệp Phàm, chỉ là ngại không tiện hỏi.
Diệp Phàm vuốt cằm: “Mười tỷ à, có chút khó khăn. Bất quá, lúc ta ở kinh đô cũng đã làm được vài phi vụ, thu nhập nhanh chóng tăng lên hai trăm triệu. Cái này mới quan trọng này, tiểu thúc người phải cố gắng nỗ lực phấn đấu đi lên, nếu không tiểu thẩm người lại thế nào cũng sẽ kéo chân sau của ta, cứ muốn ta ăn cơm mềm!”
Võ Hào Cường trợn tròn mắt: “Ăn cơm mềm là chuyện tốt mà! Con cũng muốn ăn cơm mềm.”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng là chuyện tốt, bất quá, cứ ăn cơm mềm mãi thế này làm tiểu thúc người cảm thấy hổ thẹn với lòng! Chờ tiểu thúc người hoàn thành phi vụ này là có năm trăm triệu thu vào rồi, đến lúc đó tiểu thúc sẽ mua kẹo cho người ăn.”
Võ Hào Cường tràn đầy hâm mộ: “Năm trăm triệu, tiểu thúc, người đây là muốn một bước lên trời rồi! Phụ thân làm việc cực khổ cả năm mới kiếm được mấy trăm vạn, phụ thân không đủ tiền tiêu còn phải dựa vào gia gia trợ cấp, ngay cả đến con đây cũng rất eo hẹp! Tiểu thúc, người lợi hại hơn phụ thân con nhiều!”
Võ Tư Hàm: “……” Sao hắn có thể sinh ra cái đứa con trai ăn cây táo rào cây sung như vậy chứ!
Diệp Phàm bị Võ Hào Cường dỗ ngọt, lập tức cảm thấy lâng lâng, “Trong thiên hạ, thiên tài giống như tiểu thúc người dù sao cũng là số ít. Đây, cái thẻ này cho người, có năm trăm vạn, cầm đi tiêu đi.”
Võ Hào Cường nhận thẻ tiền, hai mắt tràn đầy sùng bái: “Tiểu thúc, người thật hào phóng! Phụ thân cũng không được như người!”
Diệp Phàm gật đầu: “Đó là đương nhiên! Phụ thân người có thể so sánh được với ta sao? Đi theo tiểu thúc người chắc chắn có lộc ăn.”
Trương Huyên: “……”
“Phi vụ năm trăm triệu?” Võ Tư Hàm không kìm được tò mò hỏi: “Là phi vụ gì vậy?”
Diệp Phàm vuốt cằm: “Chính là có người bị một con quỷ bám vào, làm thế nào nó cũng không chịu rời đi, biến ký chủ thành người thực vật, chỉ có thể nằm trên giường. Sau đó ta sẽ đi tìm xem con quỷ kia còn có thân thích nào không, nếu có thì mang thân thích đó đi khuyên nhủ, để nó nhanh chóng đầu thai.”
Võ Hào Cường cắn cánh gà, hàm hồ hỏi: “Tìm được rồi sao?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Chưa tìm thấy, khả năng sẽ có chút phiền phức. Người giàu có ra giá năm trăm triệu không phải thường thấy, cố gắng mà làm, nghe theo thiên mệnh đi. Nếu thật sự không tìm thấy thì chỉ có thể thử nghĩ biện pháp khác.”
Võ Tư Hàm lo lắng nhìn Diệp Phàm: “Biểu đệ, người cẩn thận một chút.”
Diệp Phàm vẫy vẫy tay: “Yên tâm đi, không có việc gì, cùng lắm chỉ là mấy tiểu quỷ chưa đến 300 năm.”
……
Mới sáng sớm ngày hôm sau, Trương Huyên đã thúc giục Diệp Phàm ra cửa.
Vừa đi một đoạn đã bị mấy chiếc xe chặn lại. Diệp Phàm nhíu mày: “Đang đi đường mà, sao lại dừng lại?”
“Mấy người từ Diệp gia đến chặn đường, e là phải ứng phó với bọn họ một chút.” Võ Tư Hàm thở dài.
Trong khoảng thời gian này, Diệp gia thường xuyên có người tới đây tìm Võ gia nói chuyện hợp tác. Trước đó lão gia tử ăn thiệt từ chỗ Diệp gia, sao có thể chấp nhận. Hiện tại Diệp Phàm đã trở lại, Diệp gia liền càng không bỏ qua cơ hội.
Diệp Phàm không vui nhìn phía trước: “Khi nào thì ta có nhiều thời gian như vậy chứ!”
Diệp Phàm mở cửa sổ xe, tung ra một tấm phong phù, niệm một câu: “Lui!” Mấy chiếc xe chặn đường liền bị một lực lượng vô hình đẩy ra.
“Lái xe đi.” Diệp Phàm bình thản nói.
Võ Tư Hàm còn đang đắm chìm trong kinh ngạc cảm thán, bị Diệp Phàm nhắc nhở một câu liền lập tức bảo tài xế lái xe rời đi.
Tài xế vừa đi, mấy chiếc xe của Diệp gia cũng theo đó bám sát phía sau.
Diệp Phàm nhìn mấy chiếc xe theo sau, sắc mặt lạnh đi: “Đúng là triền miên không dứt!”
“Bạo!” Diệp Phàm lại tung ra một tấm phù nữa.
Một loạt tiếng lốp xe nổ mạnh hết đợt này đến đợt khác vang lên, toàn bộ xe của Diệp gia hoàn toàn bị phá hủy trên đường.
Diệp Phàm thấy xe không theo kịp, lười biếng vắt chân lên, “Giải quyết!”
Võ Tư Hàm kinh ngạc nhìn cảnh tượng này. Tuy rằng đã biết Diệp Phàm có chút bản lĩnh đặc thù, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
“Biểu đệ, người thật lợi hại!”
Diệp Phàm cười cười: “Cái này tính là gì! Chút tài mọn mà thôi.”
Võ Tư Hàm: “……”
“Đáng chết, sao lại nổ hết lốp thế này!” Diệp Thiệu Huy không kìm được chửi thề một câu.
“Là Diệp Phàm! Nhất định là hắn.” Diệp Linh quả quyết nói.
Trong lòng Diệp Thiệu Huy có chút rờn rợn: “Hiện tại thằng nhóc Diệp Phàm kia quá tà môn!”
Diệp Linh gật đầu: “Đúng vậy.” Thái Chấn Tuấn cực kỳ bội phục Diệp Phàm. Sau khi Diệp Linh tra xét một chút đã phát hiện Thái Chấn Tuấn có danh tiếng không nhỏ trong giới phú nhị đại ở kinh đô.
“Nhìn dáng vẻ này xem ra thành kiến của Diệp Phàm đối với Diệp gia chúng ta rất sâu.” Diệp Thiệu Huy không kìm được than thở.
Diệp Linh gật đầu, thầm nghĩ: Cứ tiếp tục như vậy, chỗ tốt toàn để cho Võ gia có được, Diệp gia bọn họ chẳng có gì cả.
Đám người Võ Tư Hàm vừa tới Sơn Thành đã sớm có người đứng nghênh đón.
Võ Tư Hàm đến gần mới phát hiện đó là Khang Ngạn. Khang Ngạn là lão bản lớn số một số hai ở Sơn Thành.
“Trương đại sư, người cuối cùng cũng tới.” Khang Ngạn đầy nhiệt tình đi lên đón tiếp, cầm lấy tay Trương Huyên lắc mạnh.
Mấy năm trước, Khang Ngạn bị người dùng tà thuật ám toán. Vừa lúc gặp thiên sư Long Hổ Sơn ra ngoài du lịch, giúp Khang Ngạn giải quyết vấn đề. Người có tiền thì chỉ sợ xảy ra chuyện, Khang Ngạn vô cùng kính sợ thiên sư có bản lĩnh.
Năm đó, sau khi thiên sư Long Hổ Sơn hỗ trợ giải quyết vấn đề liền rời đi. Bình thường người Long Hổ Sơn không ra khỏi núi, Khang Ngạn muốn liên hệ cũng không được. Lần này vừa vặn có cơ hội, người Long Hổ Sơn liên hệ với hắn dò hỏi chuyện cổ trạch, Khang Ngạn lập tức cảm thấy cơ hội đã tới rồi, sáng sớm liền đến chờ ở nơi này.
Võ Tư Hàm nhíu mày, cực kỳ ngoài ý muốn nhìn Khang Ngạn.
Khang Ngạn gia sản xa xỉ, làm ăn rất lớn. Người này tự mình ra mặt nghênh đón Trương Huyên, có thể thấy được lai lịch Trương Huyên tuyệt đối không đơn giản.
“Biểu đệ, Trương Huyên thật sự là thần côn sao?” Võ Tư Hàm đè thấp giọng hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đương nhiên, ta còn lừa người làm gì?”
“Hắn là thần côn đến từ nơi nào?”
“Long Hổ Sơn.”
Võ Tư Hàm: “……” Thằng nhóc Diệp Phàm này cư nhiên nói cao nhân Long Hổ Sơn giống như bọn bịp bợm giang hồ, còn hại hắn chậm trễ đón tiếp!
Trương Huyên bị thái độ nhiệt tình của Khang Ngạn làm cho có chút cảm động. Lúc trước vẫn luôn được người khen tặng nên không cảm thấy gì, nhưng từ sau khi bị Diệp Phàm coi như bao cỏ, rồi lại gặp được một người coi mình như cao nhân, cảm giác này thật sự rất không tồi.
Diệp Phàm đi đến bên cạnh Trương Huyên: “Chính sự, chính sự, năm trăm triệu, năm trăm triệu!”
Trương Huyên: “……”
Khang Ngạn có chút không hiểu nhìn Diệp Phàm, “Vị này là?”
“Đây là trợ thủ của ta, Diệp Phàm!”
Diệp Phàm cau mày: “Rõ ràng ta là chủ đạo, người mới là trợ thủ.”
Trương Huyên quay đầu nhìn Diệp Phàm, đè thấp giọng nhắc nhở: “Người có còn muốn kiếm năm trăm triệu nữa không?”
Diệp Phàm nhíu mày, không tình nguyện đáp: “Được rồi, được rồi, xem trên phần tiền nong, ta làm trợ thủ thì làm trợ thủ đi.”
Trương Huyên: “……” Đồ tham tiền!
“Võ thiếu cũng tới à!” Khang Ngạn nhìn Võ Tư Hàm, lên tiếng chào hỏi.
“Khang lão bản khỏe, lần trước gặp người còn là ở trên tiệc rượu Đường lão, đúng là đã lâu không gặp.”
“Võ thiếu càng ngày càng có tinh thần, nghe nói gần đây Võ gia lại nhận một phi vụ lớn, thật không tồi!” Khang Ngạn khách khí khen ngợi.
“Khang lão bản quá khen.”
“Sao Võ thiếu cũng tới đây?”
“Trợ thủ của Trương đại sư là biểu đệ ta.”
Khang Ngạn sửng sốt một chút: “Thì ra là như vậy sao. Biểu đệ người tuổi còn trẻ đã có thể làm trợ thủ cho Trương đại sư, sau này nhất định là tiền đồ vô lượng!”
Võ Tư Hàm gật đầu: “Đúng vậy! Đúng vậy!” Biểu đệ này của hắn hiện tại hô mưa gọi gió, đúng là tiền đồ vô lượng.
Diệp Phàm quay đầu, bĩu môi nhìn Võ Tư Hàm. Võ Tư Hàm không hiểu sao lại có chút chột dạ. Khang Ngạn sùng bái Trương Huyên, Trương Huyên lại muốn tìm biểu đệ hỗ trợ, cái này có nghĩa là biểu đệ thật sự rất lợi hại! Rốt cuộc là từ khi nào thì biểu đệ đã trở nên lợi hại như vậy?
“Diệp thiếu, nhanh đi tìm đi, không phải tìm xong người còn muốn tới kinh đô theo đuổi lão bà sao?” Trương Huyên nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng đúng đúng, một ngày không gặp như cách ba thu, thời gian ta rời đi cũng đã dài, hắn nên nhớ ta rồi.”
Võ Tư Hàm: “……”
Khang Ngạn có chút nghi hoặc: “Diệp thiếu đã có người trong lòng?”
Võ Tư Hàm gật đầu: “Đúng là có.”
“Không biết là cô nương nhà ai may mắn được lọt vào mắt xanh Diệp thiếu?” Khang Ngạn tung hoành trên thương trường nhiều năm, đương nhiên nhìn ra được quan hệ của Trương Huyên cùng Diệp Phàm không tồi. Việc bắt quỷ này tựa hồ là do Diệp Phàm làm chủ đạo, Diệp Phàm đại khái là ngoại viện do Trương Huyên mời theo. Có thể được người Long Hổ Sơn mời đến làm ngoại viện chắc chắn là có chút bản lĩnh.
……
Thạch phủ cũ trải qua thời gian nhiều năm, đã rách nát không còn nhìn ra bộ dáng năm xưa.
“Nơi này cư nhiên còn chưa trùng kiến lại sao?” Trương Huyên phát hiện vị trí đoạn đường Thạch phủ cũ không tồi, xung quanh đã xây dựng không ít nhà cao tầng, nhưng chỗ này lại không có khởi công.
“Trước đó đã từng nghĩ tới chuyện trùng kiến, bất quá, nơi này có chút tà môn. Mỗi lần muốn trùng kiến nơi này lại liền phát sinh một ít chuyện không thể tưởng tượng nổi.” Khang Ngạn vội vàng giải thích.
“Tỷ như chuyện gì?” Diệp Phàm hỏi.
“Tỷ như trẻ nhỏ trong nhà những người tham dự khai quật nơi này sẽ phát sốt không rõ nguyên do, chỉ cần đình chỉ công tác khai quật, cơn sốt liền lui xuống.” Khang Ngạn nghĩ lại mà sợ hãi kể ra.
Trương Huyên cau mày, nói thầm: “Còn có loại chuyện này sao?”
Diệp Phàm lấy Quỷ Âm Kỳ ra vung lên, lập tức nhíu mày.
“Làm sao vậy?” Trương Huyên hỏi.
“Anh linh! Nơi này có không ít anh linh tồn tại.” Diệp Phàm nói. Anh linh là những linh hồn trẻ nhỏ chết sớm hình thành, riêng nơi này đã có mười mấy cái.
Trương Huyên cau mày: “Tranh đấu hậu trạch thật khủng bố!”
Diệp Phàm không khỏi khó hiểu: “Không nên a! Tồn tại như anh linh không có bao nhiêu oán khí, hẳn là rất nhanh sẽ tiêu tán mới đúng chứ.”
Diệp Phàm cùng Trương Huyên đi vào trong phế tích. Trương Huyên sửng sốt một chút: “A, sát khí như nước.”
Diệp Phàm nhìn Trương Huyên một cái: “Người nói cái gì?”
“Nơi này nguyên bản là một khối phúc địa, bất quá, linh mạch đã bị phá hỏng rồi, phúc địa liền biến thành tai địa. Bên dưới nơi này có một luồng sát khí, anh linh có khả năng là do quá yếu ớt mới bị luồng sát khí này trói buộc, không thể đi đầu thai.”
Diệp Phàm híp mắt: “Nơi này có rất nhiều tiểu quỷ, nhưng lại không hề có quỷ thành niên.”
Năm đó nữ nhân kia hại chết nhi tử nàng, nhi tử cũng khoảng mười chín tuổi. Vậy mà trong nhà đều chỉ có một ít tiểu quỷ, không đúng chút nào.
“Cái này có thể là tôn tử nữ nhân kia hay không?” Trương Huyên hỏi.
Diệp Phàm xoa cằm: “Không biết, có khả năng. Bất quá, trẻ nhỏ đều không khác nhau là mấy, cũng không biết cái nào mới đúng, trước hết cứ thu hồi hết rồi nói.”
Diệp Phàm tung ra một chồng phù chú, mười mấy anh linh trong nhà đều bị Diệp Phàm thu lại.
.........