Chương 79: Trùng hợp quá, ông cũng họ Bạch!

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 79: Trùng hợp quá, ông cũng họ Bạch!

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lão Bạch, ngài có muốn tôi giúp ngài khai thác đá không?” Chủ cửa hàng tiến đến, cung kính hết mực hỏi lão già.
“Lão Bạch? Ông cũng họ Bạch sao? Vợ tôi cũng họ Bạch, trùng hợp thật đấy!” Diệp Phàm tươi cười hớn hở nhìn lão già.
“Vẫn chưa phải vợ ngươi đâu!” Bạch Sĩ Nguyên kích động trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm nói với vẻ không vui: “Sau này thì đúng là vậy!”
“Bây giờ ngươi nói những lời này vẫn còn quá sớm!”
Diệp Phàm nhìn Bạch Sĩ Nguyên khó hiểu, “Lão tiên sinh, tôi nói vợ tôi, sao ông lại kích động như vậy?”
Bạch Sĩ Nguyên nghẹn lời, “Ngươi biết ta là ai không?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không biết.”
Bạch Sĩ Nguyên: “……” Thằng nhãi Diệp Phàm này, ngay cả hắn là ai cũng không biết!
“Ta là Bạch Sĩ Nguyên!” Bạch Sĩ Nguyên nghiến răng ken két nói.
“Tên ông sao lại khó đọc vậy! Nhưng mà, nói đi thì nói lại, nghe có chút quen tai. À, tôi nhớ ra rồi, ông là ông nội của Vân Hi……” Diệp Phàm mặt mày tươi rói.
Bạch Sĩ Nguyên: “……” Thằng khốn kiếp này!
“Tôi nói ông nội à……”
“Ai là ông nội ngươi!”
“Vậy lão Bạch, ông nhường viên ngọc thạch này cho tôi đi, đợi tôi dùng nó kiếm lời, tương lai lấy làm sính lễ tặng cho ông, ông chắc chắn không lỗ đâu, mọi người đều quen biết nhau cả, ông đừng có keo kiệt như vậy chứ!” Diệp Phàm lại gần Bạch Sĩ Nguyên, vui vẻ khuyên nhủ.
Bạch Sĩ Nguyên: “……”
Chủ cửa hàng tò mò nhìn Diệp Phàm, hắn quen biết Bạch Sĩ Nguyên đã lâu, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ có người nói với Bạch Sĩ Nguyên những lời như vậy.
Sắc mặt Bạch Sĩ Nguyên méo mó nhìn Diệp Phàm, trước đó Bạch Vân Hi nói Diệp Phàm đi bảo vệ Tiếu Trì một thời gian, mỗi khi Tiếu Trì nhắc đến Diệp Phàm đều đau lòng muốn chết, còn luôn nói ở cùng Diệp Phàm một ngày, hắn giống như mất mấy tháng tuổi thọ, trước đó Bạch Sĩ Nguyên còn cảm thấy Tiếu Trì hơi khoa trương, nhưng giờ Bạch Sĩ Nguyên mới phát hiện, Tiếu Trì không hề nói quá chút nào!
“Lão Bạch, vị này chính là cháu rể tương lai của ngài sao? Lão Bạch, đây là người yêu của Vân Hi? Cô Bạch thích người có vẻ ngoài tràn đầy sức sống như vậy sao?” Chủ tiệm hỏi.
Bạch Sĩ Nguyên: “…… Hắn nói bậy bạ!”
Diệp Phàm cau mày: “Tôi không có mà! Tôi tuân thủ pháp luật, không lừa gạt ai! Tôi cùng……”
“Câm miệng!” Bạch Sĩ Nguyên kích động cắt ngang lời Diệp Phàm nói.
“Không nói thì không nói! Vậy viên ngọc thạch này……”
“Không cho!” Bạch Sĩ Nguyên phát hiện, ở cùng Diệp Phàm một lúc, chỉ số thông minh của hắn cũng tụt dốc không phanh.
“Tôi dùng Thập Toàn Đại Bổ Hoàn đổi với ông!” Diệp Phàm tung ra đòn sát thủ.
Sắc mặt Bạch Sĩ Nguyên lập tức đỏ bừng như gan heo, “Không đổi!”
“Vì sao chứ? Chẳng phải ông thích nó sao? Lão Tiếu lấy từ chỗ tôi rất nhiều, tôi vốn còn lo lắng lão Tiếu bổ quá hóa hư, nhưng mà, sau đó hắn lại nói đại bộ phận đều cho ông.” Diệp Phàm nhìn Bạch Sĩ Nguyên khó hiểu.
Bạch Sĩ Nguyên: “……” Thằng khốn Tiếu Trì này!
“Được rồi, được rồi, cho ông, cho ông, tặng cho ông!” Bạch Sĩ Nguyên tức giận trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm nụ cười càng thêm rạng rỡ: “À, vậy thì tốt quá, Vân Hi nói ông rất có tiền! Ông có tiền như vậy cũng đừng quá keo kiệt hiểu không, về sau chúng ta chính là người một nhà.”
Bạch Sĩ Nguyên: “Ngươi có thể câm miệng hay không!”
Diệp Phàm phồng má: “Lão Bạch, ông nói chuyện y hệt lão Tiếu!”
Bạch Sĩ Nguyên: “……”
Diệp Phàm nói với nhân viên cửa hàng đứng một bên: “Lão Bạch đã đưa ngọc thạch cho tôi, giúp tôi gói lại đi.”
Nhân viên cửa hàng kinh ngạc nhìn Diệp Phàm, không ngờ sự việc lại phát triển thành như vậy.
“Tiểu huynh đệ có muốn khai thác đá không?” Nhân viên cửa hàng hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Không cần.”
……
Công ty Triều Tịch.
“Chất ngọc này thật không tồi!” Phỉ thúy xanh hoàng đế, phỉ thúy cực phẩm khó có được a!
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Không tồi.”
“Ngươi mua sao?” Hình như thằng nhóc Diệp Phàm này thích hàng rẻ tiền hơn mà.
“Không phải, ông nội ngươi cho ta.”
Bạch Vân Hi mở to mắt: “Ông nội ta? Đưa cho ngươi? Vì sao ông nội ta lại cho ngươi?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Ta cũng không biết, có thể là vì ông ấy thích ta đi.”
“Thích ngươi?” Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm đầy nghi ngờ.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, Vân Hi, sao ngươi lại có vẻ mặt này, ta xuất sắc như vậy, ai cũng thích ta!”
Bạch Vân Hi: “……” Ngươi chắc chắn sao?
Bạch Vân Hi nhớ lại thời điểm hôm qua về nhà, tâm trạng Bạch Sĩ Nguyên dường như rất tệ, hỏi ông có chuyện gì cũng không nói, chẳng lẽ là vì gặp Diệp Phàm mà chịu thiệt?
……
Diệp Phàm trở lại biệt thự liền phát hiện Thái Chấn Tuấn đang chờ ở cửa.
“Gà mờ Thái, sao ngươi lại đến nữa?”
“Diệp lão đại, ta không phải gà mờ Thái, ta là Thái Chấn Tuấn, ngươi gọi ta là Tuấn ca cũng được!” Thái Chấn Tuấn nhìn Diệp Phàm với vẻ bất mãn.
Diệp Phàm: “……” Tuấn ca? Nghĩ đẹp thật đấy!
“Tìm ta có chuyện gì?”
“Ta muốn mời ngươi làm vệ sĩ cho anh trai ta nửa tháng.” Thái Chấn Tuấn nói.
Diệp Phàm nhíu mày: “Nửa tháng? Quá lâu rồi, ta còn phải ở bên vợ.” Trước đó hắn đã phải ở bên Tiếu Trì một thời gian, lão già kia khó tính đủ đường, rất khó chiều.
Thái Chấn Tuấn cực kỳ kích động: “Diệp thiếu, một trăm triệu thì sao? Ta cho ngươi một trăm triệu!”
“Một trăm triệu? Ngươi có nhiều tiền như vậy?” Diệp Phàm nhìn Thái Chấn Tuấn hơi ngạc nhiên.
Thái Chấn Tuấn gật đầu: “Đợi ta bán bớt một phần du thuyền, siêu xe, biệt thự trên tay đi là có.”
Diệp Phàm vô cùng bất ngờ nhìn Thái Chấn Tuấn: “Đúng là không ngờ, ngươi lại có tiền như vậy.”
“Là cha mẹ ta khá hào phóng.”
Diệp Phàm nhìn Thái Chấn Tuấn khó hiểu: “Anh trai ngươi gặp phải vấn đề gì? Vì sao phải để ta theo hắn nửa tháng?”
“Ta cũng không rõ lắm, hắn từ nước ngoài trở về đã bị người của tổ chức sát thủ quốc tế theo dõi, Diệp thiếu, ngươi có biết gen chiến sĩ không?” Thái Chấn Tuấn hỏi.
“Gen chiến sĩ? Đó là cái gì?”
Thái Chấn Tuấn lắc đầu: “Ta cũng không rõ lắm, nghe nói trong nước có một số tu giả cổ võ có thể một người địch trăm người, những người này không dễ động thủ, gen chiến sĩ cũng tương tự như vậy, gen biến dị, sức lực vô cùng lớn, còn có thể điều khiển các nguyên tố thủy hỏa.”
Diệp Phàm vô cùng kinh ngạc: “Có thể phóng cầu lửa?”
Thái Chấn Tuấn gật đầu: “Đúng vậy, hình như có loại người này? Nhưng mà chỉ là nghe nói, cụ thể có hay không ta cũng không rõ lắm.”
Diệp Phàm không khỏi hoài nghi, thầm nghĩ: Chẳng lẽ ở nước ngoài có tu chân giả? “Anh trai ngươi đụng phải gen chiến sĩ?”
Thái Chấn Tuấn gật đầu: “Có lẽ vậy, tóm lại, căn cứ theo tin tức ta có được, hình như anh ta lấy được thứ gì không nên lấy, Long Tổ trong quốc gia còn phái người tới bảo vệ an toàn cho anh ta, cũng lo lắng đồ vật sẽ rơi vào tay người nước ngoài.”
“Đồ vật kia thì sao?” Diệp Phàm hỏi.
Thái Chấn Tuấn lắc đầu: “Anh ta chưa nói.”
Diệp Phàm: “……”
“Được rồi, gần đây Vân Hi rất bận, không để ý đến ta, bảo vệ anh trai ngươi một thời gian cũng được, chỉ cần tiền trả đúng hẹn, ta liền có thể bắt đầu công việc.”
Thái Chấn Tuấn gật đầu: “Được, được, Diệp lão đại, anh trai ta có chút khó tính, lúc ngươi đi bảo vệ anh ta có thể không nói cho anh ta ngươi là vệ sĩ ta mời được không?”
Diệp Phàm khó hiểu hỏi: “Vì sao vậy?”
“Anh ta gần đây bị vệ sĩ bao vây kín mít ba lớp trong ngoài, cực kỳ ghét vệ sĩ.” Thái Chấn Tuấn thở dài đầy buồn rầu.
“Vậy phải nói với anh trai ngươi như thế nào?”
“Ngươi cứ nói ngươi là sư phụ Taekwondo ta mời.”
“Diệp lão đại, ngươi còn có ngọc bội hộ thân kia không?” Thái Chấn Tuấn hăng hái hỏi.
“Ngươi muốn ngọc bội hộ thân?”
Thái Chấn Tuấn gật đầu: “Đúng vậy.”
“Ba trăm vạn một cái.”
Thái Chấn Tuấn cau mày: “Lại tăng giá!”
“Tiền nào của nấy! Chất lượng cũng nâng cao rồi.”
Thái Chấn Tuấn gật đầu: “Được!”
……
Thái Chấn Tuấn mang Diệp Phàm đi gặp Thái Soái!
Thái Soái bị không ít người canh chừng, Thái Chấn Tuấn khuyên mãi mới được vào.
Diệp Phàm nghi hoặc nhìn Thái Chấn Tuấn: “Anh trai ngươi có nhiều vệ sĩ thật đấy!”
“Cha mời rất nhiều người đến bảo vệ anh ta, đi vệ sinh cũng theo, nhưng mà……” Nhưng mà đều là mấy tên vô dụng, lúc quan trọng e là chẳng giúp được gì.
Thái Soái vừa thấy Thái Chấn Tuấn đến liền bắt đầu trách mắng, “Thằng nhãi, ngươi đang làm cái gì?”
Thái Chấn Tuấn nhìn Thái Soái khó hiểu: “Ta làm gì?”
Thái Soái bất mãn: “Tại sao xe và phòng của ngươi lại bán hết rồi?”
Thái Chấn Tuấn cười cười: “Cũng không có gì, chỉ là gần đây thua cờ bạc cho nên bán lấy chút tiền dùng gấp!”
“Ngươi đi đánh bạc?” Thái Soái nhìn Thái Chấn Tuấn đầy phẫn nộ, muốn lao lên đánh Thái Chấn Tuấn một trận.
Thái Chấn Tuấn vội vàng trốn đến sau lưng Diệp Phàm: “Cái này…… ta chẳng phải chỉ là đánh bạc thôi sao? Đại ca, chẳng phải ngươi còn đánh cược ngọc đá sao? Tại sao chỉ có ngươi được đánh cược, không cho ta đánh cược?”
Thái Soái bất mãn: “Hồ đồ, ngươi đánh bạc mà còn muốn lý lẽ gì?”
“Cái này…… ta cũng không phải thua toàn bộ, ta còn mời cho ngươi một sư phụ, ngươi nhìn xem đây là ai? Đây là Diệp thiếu, ta cố ý mời đến làm sư phụ cho ngươi, ta cảm thấy chỉ dựa vào người khác bảo vệ cũng không tốt lắm, quan trọng nhất vẫn là tăng thực lực bản thân lên, Diệp thiếu chính là đai đen Taekwondo, ta tốn rất nhiều công phu mới mời đến được.”
Thái Soái trợn trắng mắt, lạnh như băng nhìn Diệp Phàm: “Ngươi có thể dạy ta cái gì?”
Diệp Phàm nhìn Thái Soái từ trên xuống dưới một lượt: “Ta thấy tư chất ngươi bình thường, trong thời gian ngắn e là chẳng học được gì, nhiều lắm cũng chỉ học được chút ít, đương nhiên ta còn có thể dạy ngươi một ít thứ khác……”
Thái Soái cười lạnh: “Ví dụ như là……”
“Ví dụ như là tôn sư trọng đạo, chiêu hiền đãi sĩ, hiện tại ta đã đói bụng, ngươi làm đồ đệ có phải nên chuẩn bị một bữa ăn cho ta không?”
Thái Soái: “……”
Thái Chấn Tuấn nhìn sắc mặt tái mét của Thái Soái, vội vàng đi lên nói: “Diệp lão đại, ngươi chờ ta, ta đi lấy đồ ăn cho ngươi!”
Diệp Phàm hài lòng gật đầu: “Nhanh lên đó!”
“Được!”
Thái Chấn Tuấn lăng xăng chạy ra cửa, vẻ mặt như bị bán đứng mà còn giúp người ta đếm tiền.
……….
*Phỉ thúy xanh hoàng đế: (Đế vương lục phỉ thúy) là loại phỉ thúy có màu xanh lá cây đậm, trong suốt, chất ngọc tốt nhất, được coi là hàng cực phẩm trong các loại phỉ thúy.