Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 78: Ngọc Thạch
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy Diệp Phàm cùng Trương Huyên vừa từ trong nhà đi ra, Khang Ngạn liền vội vã tiến đến đón: “Hai vị đại sư, thế nào rồi ạ?”
Trương Huyên nhíu mày: “Cũng coi như có chút thu hoạch, ngươi biết nơi chôn cất người Thạch gia ở đâu không?”
“Bọn họ đều được chôn cất ở cùng một chỗ, chỗ đó bây giờ đã được cải tạo thành bệnh viện tâm thần, không biết có thể tìm được người hay không.” Hay nói đúng hơn, là tìm được quỷ.
Diệp Phàm ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Qua nhìn thử xem sao.”
Bên trong bệnh viện tâm thần có không ít bệnh nhân đang tản bộ hóng mát.
Diệp Phàm nhìn thấy không ít quỷ lảng vảng trong bệnh viện tâm thần. Trên mái nhà còn có một đám quỷ đang xếp hàng nhảy lầu.
“Nơi này nhiều quỷ thật!” Diệp Phàm cảm thán.
Trương Huyên gật đầu: “Trước kia nơi này là mộ địa, có nhiều quỷ như vậy cũng là chuyện bình thường.”
Trương Huyên nhìn một đám quỷ xếp hàng nhảy lầu trên mái nhà, bĩu môi, thầm nghĩ: Nhảy lầu quả nhiên cũng rất thịnh hành trong giới quỷ!
Khang Ngạn nghe Diệp Phàm cùng Trương Huyên nói chuyện, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.
“Trương đại sư, ngài đang nhìn cái gì vậy?” Khang Ngạn thật cẩn thận hỏi.
“Không có gì.” Trương Huyên nhàn nhạt đáp.
“Đừng nhìn nữa, một đám quỷ xếp hàng nhảy lầu mà thôi, có gì đẹp đâu mà nhìn.” Diệp Phàm bĩu môi.
Khang Ngạn: “……” Tiểu tử Diệp Phàm này đang đùa sao?
Trương Huyên nhìn Diệp Phàm: “Ta chỉ đang suy nghĩ trong đám quỷ nhảy lầu kia có con chúng ta muốn tìm hay không.”
Diệp Phàm lắc đầu, “Tên kia chết vì ngã ngựa, hình như bị văng thành tàn phế, trong đám quỷ này hình như không có.”
Khang Ngạn đứng một bên nghe Diệp Phàm cùng Trương Huyên nói chuyện, lông tơ dựng đứng, rốt cuộc hai người này đang nói cái gì?
……
“Nếu đã như vậy chúng ta đến nơi khác xem thử một chút.” Trương Huyên nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Được.”
Diệp Phàm cùng Trương Huyên đi tới sân sau bệnh viện tâm thần, trong sân sau cũng có không ít quỷ đang lảng vảng tuần tra.
Diệp Phàm lấy Quỷ Âm Kỳ ra, một đám quỷ giật mình tránh xa ba thước.
“Làm sao vậy?” Trương Huyên hỏi.
“Không có gì, có một tiểu quỷ không yên phận chút nào, cứ giãy giụa đòi ra ngoài.”
“Có phải do nhìn thấy người quen cho nên mới muốn ra ngoài hay không?”
Diệp Phàm gật đầu: “Có khả năng này, ta thả ra thử xem.”
Diệp Phàm thả tiểu quỷ bên trong Quỷ Âm Kỳ ra, phát hiện tiểu quỷ vừa rồi làm ầm ĩ là một con quỷ đầu rơi máu chảy, tiểu quỷ rõ ràng đã suy yếu đi nhiều, nhìn qua là biết không thể hòa nhập với đám quỷ khác.
“Đây không phải là tên bị ngã chết kia sao?” Trương Huyên kích động khẽ thốt lên.
Trước đó Diệp Phàm thu một lúc mấy chục con quỷ, Trương Huyên cũng không chú ý tới tiểu quỷ này, bây giờ tiểu quỷ này được xách riêng ra, Trương Huyên lập tức liền nhận ra sự đặc biệt của tiểu quỷ này.
Diệp Phàm gật đầu: “Chắc là không sai, bộ dạng này của nó rất giống tiểu quỷ chết vì ngã ngựa kia.”
Tiểu quỷ quỳ rạp trên mặt đất, hướng về phía gốc cây lớn, phát ra tiếng 'ô ô' hai lần, Diệp Phàm nhìn theo ánh mắt tiểu quỷ, thấy được trên cây có một con quỷ, con quỷ kia mặc một thân quần áo của công tử nhà giàu, vẻ ngoài cũng không tệ, hai chân lại trống rỗng.
“Là hắn sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Chắc là hắn rồi.”
“Quả nhiên còn chưa đi đầu thai.” Trương Huyên thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Con quỷ mặc quần áo công tử nhà giàu nhìn thấy tiểu quỷ, gương mặt quỷ biến đổi một chút.
“Chắc chắn là nó rồi, ta đi bắt nó lại.” Diệp Phàm vung Quỷ Âm Kỳ, con quỷ què chân ngã từ trên cây xuống. Quỷ què chân muốn tránh khỏi công kích của Quỷ Âm Kỳ nhưng lại không thể tránh khỏi.
Diệp Phàm thu quỷ què chân vào phù chú.
“Đã tìm được rồi, chúng ta có thể trở về!” Diệp Phàm thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Trương Huyên có chút khó xử: “Tuy đã tìm được quỷ rồi, nhưng ngươi có chắc hai con quỷ này có thể thuyết phục được nữ quỷ kia không?” Sau khi con trai của nữ quỷ chết, nữ quỷ kia mới biết được hắn là con ruột của mình, trước đó đôi mẹ con này vẫn luôn là kẻ thù không đội trời chung.
Diệp Phàm lắc đầu: “Không thể, ngươi có biện pháp tốt hơn sao?”
Trương Huyên: “……” Không có!
……
Diệp Phàm theo lời thúc giục của Trương Huyên, trước tiên mang quỷ què chân và tiểu quỷ vỡ đầu về kinh đô, sau đó đến phòng bệnh của Giang Thục Nhã.
Diệp Phàm vừa thả hai con quỷ ra, Giang Thục Nhã vẫn hôn mê đột nhiên mở bừng mắt.
Quỷ què chân nhìn thấy Giang Thục Nhã, dường như có chút mơ hồ, sau một lúc mơ hồ, trong mắt quỷ què chân dâng lên một nỗi hận thù, sau khi nỗi hận thù tan biến, thần sắc của quỷ què chân lại trở nên mơ hồ.
Sau khi tiểu quỷ vỡ đầu bị thả ra liền bò đến một bên góc, rụt người lại.
Trong mắt Giang Thục Nhã chảy ra hai hàng nước mắt nóng hổi, Diệp Phàm biết người khóc không phải Giang Thục Nhã mà là nữ quỷ kia.
Diệp Phàm nhìn nữ quỷ: “Đã nhiều năm như vậy rồi, ngươi nên siêu thoát đầu thai đi thôi, nếu ngươi tiếp tục bám vào người Giang Thục Nhã, ta liền khiến cho hai tiểu quỷ này hồn siêu phách tán.” Diệp Phàm cảm thấy quỷ què chân cùng tiểu quỷ vỡ đầu có chút đáng thương, lời này cũng chỉ là để dọa nữ quỷ, nếu nữ quỷ vẫn cố chấp, hắn cũng không còn cách nào khác.
Nữ quỷ rất hợp tác, chui ra khỏi cơ thể Giang Thục Nhã, “Đại sư, ta đã ra rồi, cả đời ta nghiệp chướng nặng nề, nhưng hai người bọn họ vô tội, đại sư có thể đưa hai người họ đi đầu thai được không?”
Diệp Phàm gật đầu: “Có thể, ta có thể bố trí một trận pháp Phú Quý Chuyển Thế, bảo đảm cho kiếp sau của bọn họ bình an.”
Nữ quỷ cười cười: “Đa tạ đại sư, như vậy ta cũng không còn chấp niệm gì nữa.”
Nữ quỷ nói xong, toàn bộ linh hồn đều tan biến, mà trên người quỷ què chân cùng tiểu quỷ cũng xuất hiện thêm một tầng kim quang.
Trương Huyên thở dài: “Thật đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trên đời!”
Sau khi nữ quỷ nhìn thấy hai tiểu quỷ liền đánh đổi bằng việc hồn siêu phách tán, chuyển hóa toàn bộ tu vi của mình cho quỷ què chân cùng tiểu quỷ vỡ đầu, tuy rằng nữ quỷ tàn nhẫn độc ác đối với con cái của người khác nhưng vẫn rất chiếu cố con cái của mình, trớ trêu thay, con của nàng vừa sinh ra đã bị người ta đánh tráo, đúng là vừa đáng giận vừa đáng thương.
Quỷ què chân không nhìn thấy nữ quỷ, thẫn thờ một lúc lâu, giống như chấp niệm đã hoàn toàn tan biến.
Thời điểm Diệp Phàm độ hóa cho hai con quỷ, quỷ què chân cùng tiểu quỷ vỡ đầu đều không phản kháng, im lặng đi đầu thai.
Diệp Phàm không muốn ở lại nơi ở của tình địch quá lâu, sau khi giải quyết xong chuyện của nữ quỷ liền vội vã rời đi.
……
Diệp Phàm ngồi trong văn phòng Bạch Vân Hi nhai khoai tây chiên, “Vân Hi, ta đi nhiều ngày như vậy, ngươi có nhớ ta không?”
“Không có.” Bạch Vân Hi nhàn nhạt đáp.
Diệp Phàm không khỏi cảm thấy hụt hẫng: “Không có, lại không có ư? Ta mỗi ngày đều nhớ ngươi……”
“Ta nói ngươi đừng quá đáng như vậy, ngươi cả ngày chạy tới văn phòng ta chiếm chỗ thì thôi đi, hiện tại thì sao, lại còn mang cả một con rùa đen đến nữa chứ.” Bạch Vân Hi tức giận nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Ngươi đừng xem thường con rùa đen này! Nó có thể giữ nhà, hơn nữa, nó rất đáng giá!”
“Đáng giá? Ta nhìn thế nào cũng không thấy nó đáng giá ở đâu?”
“Tiểu tử này không phải rùa đen bình thường, nó là một con rùa đen ngàn dặm khó tìm được một con, rất lợi hại, ngươi nhìn kỹ lại xem.”
Bạch Vân Hi nhìn rùa đen một hồi lâu: “Ta nhìn ra được……”
Diệp Phàm không khỏi phấn khởi: “Ngươi nhìn ra được rùa đen này rất lợi hại sao?”
Bạch Vân Hi cười lạnh: “Không có, ta chỉ nhìn ra được, rùa đen này ngu xuẩn giống như ngươi!”
Diệp Phàm: “……”
Điện thoại Diệp Phàm reo lên, Diệp Phàm nhìn lướt qua tin nhắn trên điện thoại một chút: “Tiền đã về.”
“Năm trăm triệu?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Không sai, ngươi muốn ăn gì, ta mời ngươi.”
Bạch Vân Hi vẫy vẫy tay: “Không cần.”
Diệp Phàm lập tức uể oải: “Ta vừa làm xong một phi vụ lớn như vậy, tại sao ngươi cũng không muốn chúc mừng cùng ta sao?”
“Ta không giống ngươi, ta có rất nhiều chuyện phải làm!” Bạch Vân Hi tức giận trừng mắt nhìn Diệp Phàm một cái.
Diệp Phàm nhún vai: “Vân Hi à, công việc của ngươi không tốt lắm đâu, ngươi tốt nhất là cứ như ta đây, làm nghề tự do là được rồi.”
Bạch Vân Hi: “……”
……
Diệp Phàm rầu rĩ không vui đi xuống lầu.
“Diệp thiếu, sớm như vậy đã đi rồi?” Tiểu thư tiếp tân hỏi.
Diệp Phàm buồn bực trả lời: “Vân Hi chê ta ở lại vướng víu, nói ta trở về sớm một chút.”
Tiểu thư tiếp tân nhìn bộ dáng của Diệp Phàm, không hiểu sao lại muốn bật cười, “Gần đây công ty có dự án lớn, khá bận rộn, Diệp thiếu vẫn nên đợi Bạch tổng nghỉ ngơi rồi hãy đến tìm thì tốt hơn.”
Diệp Phàm có chút bực mình: “Bỏ đi, ta ra ngoài!”
Diệp Phàm vừa ra khỏi công ty của Bạch Vân Hi liền đi thẳng đến phố đồ cổ.
Trong phố đồ cổ đồ giả tràn lan khắp nơi, Diệp Phàm nhìn mấy lão giả nghiên cứu những món đồ mỹ nghệ hiện đại mà cứ làm như thật, thầm thấy buồn cười.
Diệp Phàm đi vào một cửa hàng đổ thạch gọi là cửa hàng Thạch Duyên, trong cửa hàng bày không ít những khối đá với hình thù khác nhau.
Gần đây Trương Huyên đã chỉ cho Diệp Phàm một con đường làm giàu mới, để Diệp Phàm làm một ít ngọc phù cao cấp và đầy khí thế, rồi lại để hắn cầm đi bán cho những tên thổ hào ngốc nghếch nhiều tiền, đến lúc đó chia phần theo tỉ lệ hai tám.
Lần này Diệp Phàm tới là muốn tìm kiếm ngọc thạch cao cấp và đầy khí thế.
Diệp Phàm dạo qua một vòng trong cửa hàng, rất nhanh liền chọn được một khối ngọc thạch, “Lão bản, khối ngọc thạch này bán thế nào?”
Diệp Phàm cảm nhận được một luồng linh lực ở bên trong ngọc thạch, “Tiên sinh, khối ngọc thạch này có giá trị ba triệu, đã được lão tiên sinh đây mua, bằng không thì ngài chọn khối khác đi.”
Diệp Phàm nhíu mày, thầm nghĩ: Ngọc thạch khác chẳng có gì hay ho, nếu không phải là không có linh lực thì chính là linh khí quá loãng, gần như không có gì.
“Lão tiên sinh này, hay là lão tiên sinh nhường khối ngọc thạch này cho ta đi, ta sẽ trả giá gấp đôi.” Hai mắt Diệp Phàm tỏa sáng nhìn lão giả.
Lão giả hai tay chống lưng, cười lạnh một tiếng: “Giá gấp đôi cũng quá ít, ta không bán.”
“Vậy bằng không thì gấp năm lần thì sao? Qua làng này là không còn quán nào khác đâu.” Diệp Phàm mở năm ngón tay ra.
Nhân viên trong cửa hàng nghe được Diệp Phàm báo giá, không khỏi trợn tròn mắt, ngọc thạch này có giá trị ba triệu, gấp năm lần chính là mười lăm triệu a! Nếu lão giả bán liền có thể kiếm được mười hai triệu! Thế giới của người giàu thật khiến người khác không tài nào hiểu nổi.
“Năm lần! Ngươi cũng thật có tiền!” Lão giả cười như không cười nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm cười cười: “Gần đây làm một phi vụ lớn, trong tay cũng khá dư dả.”
“Ta không bán!”
“Ai nha, lão nhân gia, sao ngươi có thể không phúc hậu chút nào vậy! Ta đã ra giá cao vậy rồi!” Diệp Phàm đầy vẻ bực bội nhìn lão giả.
Lão giả nhìn Diệp Phàm, ngạo mạn lên tiếng: “Ta…… không thiếu tiền!”
Diệp Phàm bĩu môi, lờ mờ cảm thấy lão giả hình như có chút địch ý với hắn, “Ngươi mua thứ này về cũng không dùng được, quá lãng phí!”
“Ta lãng phí, ta vui là được!”
Diệp Phàm cau mày, trên mặt hiện lên vẻ bực bội, “Lão nhân gia, ngươi đừng cố chấp như vậy nữa được không?”