Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 83: Nơi cất giấu linh thạch
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phàm cất ngưng hồn hương đi, tiến vào trong khách sạn tìm hai người Phạm Thừa cùng Hoàng Nguyệt.
“Ngươi, ngươi vào bằng cách nào?” Phạm Thừa nhìn thấy Diệp Phàm, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi.
“Muốn vào thì vào thôi.” Diệp Phàm lẳng lặng đứng cạnh cửa sổ nhìn hai người.
Diệp Phàm đứng trước cửa sổ, bóng dáng có chút mờ ảo, trông vô cùng quỷ dị.
“Ngươi muốn làm gì?”
Diệp Phàm cong khóe miệng: “Ngươi đúng là thông minh, vậy mà cũng nghĩ tới chuyện ra tay với vợ ta, nhưng tiếc là người thông minh thường chết sớm.”
Một luồng hắc khí từ trên người Diệp Phàm bùng ra, lao thẳng về phía hai người.
Hai người Phạm Thừa cùng Hoàng Nguyệt bị hắc khí bao vây, liên tục phát ra những tiếng kêu la thảm thiết, rất nhanh sau đó, hai người liền thất khiếu chảy máu, tắt thở.
Hai quỷ hồn bị Diệp Phàm tóm gọn vào tay, Diệp Phàm nhanh chóng xem ký ức của hai người, sau đó thu hai quỷ hồn vừa bắt được vào Quỷ Âm Kỳ.
Giải quyết hai người kia xong, Diệp Phàm đi đến cửa hàng vịt nướng, mua vịt nướng xong rồi mới về tới biệt thự.
Bên trong biệt thự, Thái Soái lo lắng đi đi lại lại: “Bạch tam thiếu, ngươi có cảm thấy căn phòng này hơi âm u không?”
Bạch Vân Hi nhìn Thái Soái một cái: “Biệt thự này vốn là quỷ trạch, có hơi âm u một chút cũng chẳng có gì lạ.”
Thái Soái nhìn thoáng qua về phía cửa sổ, thấy một người trang điểm kỳ lạ xuyên qua cửa sổ nhìn vào trong phòng.
Thái Soái bị dọa đến suýt ngã lăn ra đất, khuôn mặt người ngoài cửa sổ giống như bị chôn dưới đất quá lâu, vô cùng quỷ dị.
“Bạch tam thiếu, có quỷ!” Thái Soái run giọng gọi Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi nhìn Thái Soái: “Có quỷ thì có quỷ, hôm nay là Tết Trung Nguyên, có quỷ cũng không kỳ lạ.”
Trong lòng Bạch Vân Hi cũng có chút run run, âm thầm oán trách Diệp Phàm đi rồi mà không chịu về sớm, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Bạch Vân Hi phát hiện, ngoài cửa có không ít quỷ muốn vọt vào đây, may mà đám quỷ đã bị trận cờ xung quanh biệt thự chặn lại.
Thái Soái nhìn vẻ thong dong của Bạch Vân Hi, trong lòng vô cùng bội phục, Bạch tam thiếu đúng là Bạch tam thiếu, sự bình tĩnh như thế này chỉ người phi thường mới có.
“Bạch tam thiếu, hình như xung quanh biệt thự càng ngày càng nhiều quỷ.”
Bạch Vân Hi cắn môi, trong lòng mắng thầm Diệp Phàm không biết bao nhiêu lần.
“Tiết kiệm tiền cũng không phải tiết kiệm kiểu này, ở quỷ trạch gì đó cả ngày bị một đám quỷ vây quanh, Diệp Phàm cũng không sợ buổi tối mất ngủ hay sao!”
“Trời chiều rồi, hôm nay là Tết Trung Nguyên, quỷ khó khăn lắm mới có được một ngày nghỉ, đông hơn một chút cũng là bình thường, chờ ngày mai thì tốt rồi.” Bạch Vân Hi nhàn nhạt nói.
Thái Soái nhìn vẻ vững vàng, bình tĩnh của Bạch Vân Hi, càng cảm thấy mình thật vô dụng.
Bạch Vân Hi nhắm mắt, trong lòng không biết đã mắng thầm Diệp Phàm bao nhiêu lần.
“Đang làm cái gì vậy? Biệt thự này chính là ta bỏ ba trăm vạn mua về, tụ tập ở đây làm gì? Cút ngay, muốn chiếm tiện nghi hả?” Diệp Phàm vung Quỷ Âm Kỳ lên, các quỷ hồn liền lập tức tản đi.
Bạch Vân Hi thấy Diệp Phàm trở về, thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Ngươi chạy đi đâu vậy?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Trước đó không phải đã nói có chiếc xe theo dõi chúng ta sao? Ta đưa quỷ tới dọa bọn họ, hai tên kia bản lĩnh cũng khá, không bị dọa chết, vừa nãy ta đi tìm bọn họ hỏi vài chuyện.” Diệp Phàm đáp.
Bạch Vân Hi: “……”
“Hỏi ra được cái gì rồi?”
“Hai người bọn họ cũng không biết nhiều lắm, nghe nói nhiệm vụ này nguyên bản là một nhiệm vụ nhỏ cấp B, nhưng bởi vì ta lên sân khấu, độ khó khăn của nhiệm vụ liền tăng lên tới cấp S.”
“Hai tên kia chỉ là sát thủ hạng bạc, cảm thấy với năng lực của bọn họ không giải quyết được cao thủ như ta, liền tính toán giương đông kích tây, ra tay với ngươi, khiến ta không thể phân thân, ta đã xử lý xong rồi. Không thể không nói, thực lực của hai tên kia đúng là chẳng ra gì cả.”
“Ta phải nhanh chóng giải quyết chuyện lần này, nếu không hậu hoạn khôn lường.”
Thái Soái nhíu mày, Thái Chấn Tuấn từng nói, Diệp Phàm chính là một tên thê nô, bởi vì mối quan hệ với hắn có thể uy hiếp đến sự an nguy của Bạch Vân Hi, Diệp Phàm rất có khả năng sẽ phủi tay mặc kệ.
Thái Soái từng nghe nói, trước đó Diệp Phàm kiếm được từ Giang gia năm trăm triệu, lại nói tiếp, thật ra người ta căn bản cũng không quá cần chút tiền đó của hắn, Diệp Phàm ra tay hỗ trợ khả năng lớn nhất là vì nể mặt đệ đệ hắn.
“Hiện tại tương đối phiền phức, tổ chức dị năng nước ngoài cùng Diêm Vương Điện trong nước liên thủ, thật ra ta cũng không sợ sát thủ kim bài cấp cao gì đó từ Diêm Vương Điện kia, nhưng ta không biết hang ổ của bọn họ ở đâu chứ.” Diệp Phàm tràn đầy buồn rầu than thở.
Bạch Vân Hi cau mày: “Nhiều năm qua Diêm Vương Điện đã giết không ít người, thù địch cũng không ít, đương nhiên thỏ khôn có ba hang, sẽ không để ai biết hang ổ thật của chúng ở đâu.”
“Xử lý người của tổ chức dị năng nước ngoài bên kia cũng có thể, nghe nói là do bên đó thuê sát thủ, nếu người thuê chết, không lấy được thù lao, Diêm Vương Điện đương nhiên sẽ bỏ cuộc.” Diệp Phàm nói.
Thái Soái: “……” Đây quả thật là lần đầu tiên hắn nghe được có người nói muốn xử lý hết người của tổ chức dị năng nước ngoài, Diệp Phàm rốt cuộc là người tài cao gan lớn hay là nghé con không sợ cọp đây?
“Hình như biện pháp này không thể thực hiện được! Biện pháp này cần phải xuất ngoại, hình như xuất ngoại cần có hộ chiếu, ta không giỏi phân biệt phương hướng lắm, ra đến bên ngoài rồi lạ nước lạ cái, phiền phức quá!” Diệp Phàm lắc đầu.
Thái Soái: “……” Chẳng lẽ phiền phức chỉ là phải trình hộ chiếu và không tìm thấy đường sao?
“Diệp thiếu, ta nói vị trí linh thạch cho ngươi đây.” Thái Soái nói.
Diệp Phàm tràn đầy khó hiểu: “À, ngươi vội vàng nói cho ta như vậy, không sợ ta lấy được rồi mặc kệ ngươi sao?”
“Bằng hữu của ta ở nước ngoài đã chết, người của Diêm Vương Điện lại vội vã muốn giết ta, ta nghĩ rất có thể là bởi vì bọn họ đã biết vị trí của linh thạch.”
Diệp Phàm gật đầu: “Vậy được rồi, tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương.”
*Tiên hạ thủ vi cường; hậu thủ vi tai ương: nghĩa là ra tay trước thì chiếm được lợi thế, trở thành kẻ mạnh; ra tay sau thì sẽ bị thua thiệt
“Diệp Phàm, không phải ngươi nói căn biệt thự ma ám này đã được ngươi sửa chữa rồi sao? Sao còn có nhiều quỷ ở bên ngoài như vậy?” Bạch Vân Hi không nhịn được hỏi.
“Bởi hôm nay là Tết Trung Nguyên a!” Bởi vì ngươi ở đây!
Diệp Phàm bắt lấy tay Bạch Vân Hi, cẩn thận nhìn: “Có mấy hạt châu trong này đã hỏng, không thể dùng nữa.”
Bạch Vân Hi cau mày: “Phải vậy không?”
Bạch Vân Hi cúi đầu, khi còn nhỏ hắn thường xuyên gặp quỷ, sau khi gặp được Diệp Phàm rồi thì không bị nữa, tiếp tục tính như vậy, khoảng cách đến đại nạn năm hai mươi tuổi của hắn sẽ rất nhanh đến.
Diệp Phàm lấy ra mấy ngọc bội: “Ngươi lấy mấy cái này dùng tạm trước.”
Bạch Vân Hi nhận ngọc bội gật đầu: “Được.”
……
“Đại ca, Diệp thiếu đâu?” Thái Chấn Tuấn nhìn Thái Soái một mình trở về, không khỏi có chút nghi hoặc.
“Diệp Phàm có chút việc, rời đi trước, ta đến thay thế hắn bảo hộ ca ngươi!” Trương Huyên nói.
Thái Chấn Tuấn gật đầu, đáp lời, vội vàng nói: “Vậy đa tạ đại sư.”
Trương Huyên vẫy vẫy tay: “Không cần cảm tạ, Diệp thiếu đã thanh toán đủ thù lao rồi.”
Trương Huyên lấy ra một chồng phù lục nghiên cứu, Diệp Phàm đưa cho hắn mấy chục loại phù khác nhau, có loại phòng thân, cũng có loại tấn công, nghiên cứu phù lục ở Long Hổ Sơn không được sâu sắc, giá trị nghiên cứu của những lá bùa này thật sự không nhỏ, Diệp Phàm khó khăn lắm mới nhờ vả hắn một lần, ra giá rất cao, hắn coi như là nhờ phúc của Thái Soái.
“Nhờ vả Diệp Phàm, thật không biết ngươi may mắn hay xui xẻo nữa.” Trương Huyên cười cười nhìn Thái Soái.
Thái Soái cười khổ một tiếng, thực lực của Diệp Phàm đúng là không tồi, nhưng tính tình thật sự khiến người khác khó mà chịu nổi.
Thái Chấn Tuấn vội vàng nói: “Diệp thiếu là người tốt.”
Trương Huyên cười cười: “Ở trước mặt Bạch Vân Hi hắn đúng là người tốt mười phân vẹn mười.” Đối với những người khác thì sao? Không có lợi thì không dậy sớm.
“Ta nghe nói có một chiến binh gen đã chết trên tay Diệp Phàm, tên kia chết như thế nào?” Trương Huyên hỏi.
Thái Chấn Tuấn lắc đầu: “Không quá rõ ràng, Diệp thiếu đi xuống một chuyến, sau đó hắn liền chết.” Thanh danh chiến binh siêu cấp nước ngoài hiển hách, nhưng hình như lần này có chút hữu danh vô thực!
Trương Huyên tiếc nuối than nhẹ: “Đáng tiếc, thi thể đã bị người của viện khoa học mang đi, nếu không còn có thể lấy về nghiên cứu một chút.”
Thái Chấn Tuấn: “……”
……
Diệp Phàm đi vào công ty bảo hiểm, mở két sắt ra, đồ bên trong két sắt đã không cánh mà bay.
Bởi vì đã chuẩn bị từ trước, Diệp Phàm cũng không quá thất vọng.
Ra khỏi công ty bảo hiểm, Diệp Phàm đi đến hoa viên của một tiểu khu, rất nhanh liền tìm ra một tủ chuyển phát nhanh, từ trong tủ lấy ra một cái túi.
Sau khi Thái Soái phát hiện mình bị theo dõi liền chia bốn khối đá thành hai phần, một phần bí mật giữ ở công ty bảo hiểm, một phần khác gửi ra ngoài qua dịch vụ chuyển phát nhanh, bởi vì không có ai nhận hàng nên đã bị lưu trong tủ chuyển phát nhanh, Thái Soái tốn rất nhiều nhân lực bí mật đột nhập vào công ty bảo hiểm lại phát hiện linh thạch đã bị người khác lấy mất, còn đồ trong tủ chuyển phát nhanh thì vẫn còn.
Sau khi Diệp Phàm lấy túi trong tủ chuyển phát nhanh liền rời đi.
Diệp Phàm ngồi taxi, đi mãi đến vùng ngoại thành, sau đó xuống xe.
Sau khi Diệp Phàm xuống xe liền đứng chờ tại chỗ.
“Bỏ đồ vật xuống, ngươi có thể đi được rồi.” Jack lạnh lùng nhìn Diệp Phàm, vẻ mặt như ban ơn.
Diệp Phàm híp mắt, ba người xuất hiện trước mặt hắn có hai người là cao thủ cổ võ, một người là người nước ngoài, người nước ngoài có chút giống với chiến binh gen mà Diệp Phàm từng gặp trước đây, bất quá, nồng độ linh khí trên người người này cao hơn rất nhiều so với người trước đó.
Diệp Phàm cười cười nhìn ba người: “Cuối cùng các ngươi cũng theo kịp rồi, ta còn đang lo các ngươi bị bỏ lại xa rồi chứ.”
Jack bị Diệp Phàm chọc tức, “Ngươi muốn tìm chết!”
Diệp Phàm cười cười nhìn Jack: “Chiến binh gen sao? Trước đó ta cũng gặp được một tên, quá yếu ớt!”
“Ta không giống với tên Johan ngu ngốc kia.” Jack lạnh lùng nói.
Jack rất ghen ghét Johan, dù cho cùng là chiến binh gen cũng chia làm ba bảy loại, thuộc tính của hắn là thổ, không được coi trọng lắm, Johan thì khác, thuộc tính phong, rõ ràng hắn vẫn luôn chăm chỉ khổ luyện, thực lực vượt xa Johan, nhưng người trong tổ chức lại coi trọng Johan hơn, tài nguyên tốt đều dùng cho thứ bùn nhão không trát nổi tường kia.
Tuy thực lực Johan bình thường, nhưng tính tình lại bị dạy dỗ thành vô pháp vô thiên, chưa học thành tài đã vội vàng chạy ra ngoài hoạt động, cũng chỉ có thể trách hắn xui xẻo, chỉ là đi chấp hành một nhiệm vụ cấp B lại trong nháy mắt bị đối phương mời người giúp đỡ hạ gục, cấp cao trong tổ chức cảm thấy vô cùng tiếc nuối, Jack lại cảm thấy Johan chết cũng chưa hết tội.
Diệp Phàm nghiêng đầu, thầm nghĩ: Không giống nhau sao? Đều chẳng khác nhau là bao!
“Diệp Phàm, ngươi đừng tưởng rằng giết được Johan đã là thiên hạ vô địch, hiện tại ngươi đặt viên đá gen xuống còn có thể giữ được mạng, nếu không, ngươi cứ chờ chết đi.” Nếu là những người khác, Jack chắc chắn sẽ động thủ ngay lập tức, nhưng Diệp Phàm này có chút tà môn, tuy rằng Jack không cảm thấy mình cùng hai cao thủ cổ võ ở đây còn sẽ thua, nhưng cũng vẫn sợ trong quá trình chiến đấu sẽ xảy ra thương vong.
Diệp Phàm nhìn Jack: “Đá gen? Các ngươi gọi như vậy sao?”
“Các ngươi nhường đá gen cho ta, ta liền không giết các ngươi.”
“Tìm chết!”
“Người trẻ tuổi, ngươi còn trẻ mà đã lợi hại như vậy cũng không dễ gì, chết đi không khỏi quá đáng tiếc, vì tốt cho ngươi, ngươi vẫn nên giao đá gen ra đây đi.” Một cao thủ cổ võ đứng bên cạnh mở miệng.
Diệp Phàm nhíu mày, sát khí trên người cao thủ cổ võ này quá nồng đậm, hiển nhiên là đã giết không ít người.
……….