Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 84: Thu được Linh thạch
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phàm khó hiểu nhìn nhóm tu giả cổ võ: “Tại sao ta phải chết? Ta mạnh như vậy, dù các ngươi có chết hết, ta cũng không chết được đâu.”
“Đã không uống rượu mời, thì phải chịu rượu phạt! Nổ súng!”
Diệp Phàm hơi ngạc nhiên, vốn dĩ hắn nghĩ ba người kia sẽ ra tay, không ngờ họ lại dùng đến cách thức của người thường.
Hàng chục viên đạn vun vút bay về phía Diệp Phàm. Diệp Phàm thi triển Kim Chung Tráo*, những viên đạn bắn tới như đâm vào một bức tường vô hình rồi rơi hết xuống đất.
*Kim Chung Tráo: Một trong tứ đại thần công do Đạt Ma sáng tạo, chú trọng phòng thủ, nội ngoại kiêm tu. Khi thi triển, hộ thân kình bao quanh người, tạo thành hình ảnh một chiếc chuông lấp lánh.
Jack nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị này, trong lòng căng thẳng. Gen chiến sĩ là lực lượng nòng cốt của tổ chức, Jack từng gặp đệ nhất cao thủ trong tổ chức, người có thể phất tay thiêu chết hàng chục người. Thế nhưng, vị cao thủ đó vẫn là thân thể bằng xương bằng thịt của người thường, vẫn có thể bị súng đạn làm bị thương.
“Cùng ra tay!” Jack quát lên một tiếng chói tai.
Hai tu giả cổ võ nhanh chóng tấn công Diệp Phàm. Diệp Phàm nhận thấy thực lực của hai tu giả này không hề thấp, nếu không phải gần đây hắn đã thăng cấp lên Luyện Khí tầng bốn, e rằng sẽ khó lòng chống đỡ nổi.
Hai tu giả cổ võ dùng roi mềm cực kỳ lợi hại. Diệp Phàm phát hiện âm khí trên roi mềm rất nặng, chắc hẳn đã từng được ngâm qua máu xử nữ.
Khi roi bay tới, Diệp Phàm cảm nhận được một luồng tà khí nồng đậm.
“Tiếp tục nổ súng!” Một tu giả cổ võ quát lớn.
Diệp Phàm nhíu mày. Lần đầu tiên chặn đạn, hắn đã điều động linh lực tạo thành một màng bảo hộ bên ngoài cơ thể, nhưng làm vậy sẽ ảnh hưởng đến chiến lực của hắn.
“Đi!” Diệp Phàm huy động Quỷ Âm Kỳ. Trong phút chốc, hơn trăm quỷ hồn hiện ra, mấy tiểu quỷ vây lấy một sát thủ thường, nhanh chóng cướp đoạt sinh cơ của hắn.
Diệp Phàm tốn không ít công sức để thu thập hết những sát thủ còn lại.
Cuối cùng, Diệp Phàm tìm thấy một viên linh thạch trên người Jack và tu giả cổ võ dùng roi mềm.
Khi Diệp Phàm đến khu chung cư để lấy bưu phẩm, hắn đã phát hiện có người theo dõi. Sở dĩ lúc ấy hắn không vạch trần ngay lập tức là vì Diệp Phàm nhận thấy có hơi thở linh thạch trên người những kẻ theo dõi kia, nên mới cố ý dẫn họ đến nơi hẻo lánh này.
Linh thạch đã về tay, Diệp Phàm hài lòng ngồi xe về Thái gia.
Trương Huyên thấy Diệp Phàm trở về, không khỏi có chút vui mừng: “Ngươi xong việc rồi à?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, xong rồi!”
Diệp Phàm lấy ra một tấm thẻ sát thủ cấp tử kim ném lên bàn.
Trương Huyên cầm tấm thẻ sát thủ, không khỏi trợn tròn mắt: “Ngươi ngay cả sát thủ cấp tử kim của Diêm Vương Điện cũng xử lý được sao?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Ta không biết tên kia có phải sát thủ cấp tử kim hay không, nhưng tấm thẻ này là ta tìm được trên người hắn.”
Trương Huyên cau mày: “Sát thủ cấp tử kim của Diêm Vương Điện chỉ có hai người, là Đông Diêm Vương và Tây Diêm Vương. Đông Diêm Vương dùng đại đao, Tây Diêm Vương dùng roi mềm.”
Diệp Phàm nâng cằm: “Kẻ ta giết kia dùng roi mềm.”
“Vậy đó chính là Tây Diêm Vương! Diệp Phàm, ngươi ngay cả Diêm Vương của Diêm Vương Điện cũng giết được, thật lợi hại!” Trương Huyên tràn đầy khâm phục nhìn Diệp Phàm.
Những sát thủ bị giết của Diêm Vương Điện trước đây đều chỉ là đồ đệ. Tuy rằng cao thủ Long Hổ Sơn bọn họ không sợ, nhưng muốn giết được người ta cũng không dễ dàng gì.
Diệp Phàm lắc đầu: “Diêm Vương gì chứ, bản lĩnh chẳng ra sao mà khẩu khí thì không nhỏ. Chỉ với chút tài năng như vậy mà cũng dám xưng danh Diêm Vương? Nếu loại người này muốn chuyển thế đầu thai, vào Diêm Vương Điện chắc chắn sẽ bị Diêm Vương thật nhốt vào mười tám tầng địa ngục mà đánh cho, vĩnh viễn không được siêu sinh.”
Trương Huyên mỉm cười: “Trong núi không có hổ, khỉ xưng bá vương.”
Các tông môn lánh đời chân chính thường sẽ không ra ngoài hoạt động, vì vậy những thế lực đang thịnh hành như Diêm Vương Điện xưng vương xưng bá cũng chẳng có ai quản.
“Ta giết Tây Diêm Vương, liệu Đông Diêm Vương có tìm đến ta không?” Diệp Phàm hỏi.
Trương Huyên lắc đầu: “Không biết, nhưng ta nghĩ hắn sẽ không.”
Nghe nói mấy năm nay, Đông Diêm Vương và Tây Diêm Vương vì phân chia không đều nên mối quan hệ nội bộ đã có chút căng thẳng. Đương nhiên, cho dù quan hệ của hai người này có tốt đẹp đến mấy, Đông Diêm Vương cũng sẽ không ra mặt cho Tây Diêm Vương. Thực lực của hai người họ vốn không phân cao thấp, nay Tây Diêm Vương đã chết, Đông Diêm Vương trốn tên biến thái như Diệp Phàm còn không kịp, làm sao còn có thể tìm đến cửa gây phiền phức chứ?
……
“Thái Nhị thiếu.” Giang Tân gật đầu với Thái Chấn Tuấn: “Thái Nhị thiếu, hôm nay chúng ta sẽ rời đi.”
Thái Chấn Tuấn không khỏi bất an: “Giang ca, có chuyện gì sao? Đang yên đang lành tại sao các ngươi lại muốn rời đi?”
“Bên Diêm Vương Điện đã công bố hủy bỏ nhiệm vụ, vậy nên người của Diêm Vương Điện chắc sẽ không đến tìm huynh trưởng của ngươi nữa.” Giang Tân giải thích.
Một sát thủ cấp tử kim của Diêm Vương Điện là Tây Diêm Vương đã chết. Một mình Đông Diêm Vương muốn quản lý toàn bộ Diêm Vương Điện e rằng sẽ gặp chút khó khăn, lúc này chắc hẳn không rảnh quan tâm đến Thái Soái. Huống chi, thứ trong tay Thái Soái lúc này e là đã nằm trong tay Diệp Phàm rồi.
Cấp trên phái bọn họ đến đây chính là vì cục đá trong tay Thái Soái. Hiện tại cục đá đã nằm trong tay Diệp Phàm, nếu muốn đòi lại e rằng sẽ không dễ dàng.
“Diêm Vương Điện hủy bỏ nhiệm vụ? Vậy thì tốt quá!” Thái Chấn Tuấn hưng phấn reo nhẹ.
Thái Chấn Tuấn không khỏi nghĩ thầm: Diệp lão đại đúng là lợi hại, ngay cả Diêm Vương Điện cũng phải chịu thua.
Thái Chấn Tuấn đưa Giang Tân một bao lì xì lớn, tiễn Giang Tân rời đi. Giang Tân có chút ngượng ngùng, vì chuyện của Thái Soái đa phần là nhờ Diệp Phàm ra tay giải quyết, thực ra bọn họ cũng chẳng giúp đỡ được gì nhiều.
……
Thái Chấn Tuấn lái xe đến biệt thự của Diệp Phàm.
“Diệp thiếu, đây là số tiền còn lại cho ngươi.” Thái Chấn Tuấn nói.
Diệp Phàm xua tay: “Không cần, cục đá huynh trưởng ngươi đưa đã đủ để trả rồi.”
Thực ra việc này hắn vẫn là người chiếm lợi, tiền có thể kiếm lại được, nhưng thứ như linh thạch thì "qua thôn này sẽ không còn cửa hàng khác".
Diệp Phàm vốn dĩ cho rằng Thái Soái nói linh thạch là linh thạch bình thường. Nhưng sau khi kiểm tra xong, Diệp Phàm mới phát hiện, linh thạch mà Thái Soái có được là linh thạch biến dị. Loại linh thạch biến dị này có thể bảo tồn linh lực lâu dài, cũng dễ dàng hấp thu, và linh lực ẩn chứa bên trong còn nồng đậm hơn.
Thái Chấn Tuấn vội nói: “Việc nào ra việc đó, Diệp thiếu, số tiền này ngươi nhất định phải nhận lấy.”
Diệp Phàm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thái Chấn Tuấn: “Nếu ngươi nhất định phải đưa, ta sẽ nhận. Coi như ta nợ ngươi một phần ân tình, sau này nếu ngươi gặp chuyện gì cứ gọi ta đến hỗ trợ.”
“Đa tạ Diệp thiếu. Ta thấy ngọc bội ngươi cho huynh trưởng ta không tệ, có thể bán cho ta hai cái không?” Thái Chấn Tuấn hỏi.
Diệp Phàm chỉ vào hai ngăn tủ, nói: “Bên kia có đó, nếu ngươi thích thì cứ lấy mấy cái đi.”
Thái Chấn Tuấn cao hứng phấn chấn: “Vậy ta xin nhận.”
Diệp Phàm nhìn Thái Chấn Tuấn lấy ngọc bội, không khỏi nhìn hắn với ánh mắt khác xưa: “Ánh mắt của ngươi không tệ! Những ngọc bội này đều là ta làm gần đây nhất. Gần đây thực lực của ta tăng lên không ít, chất lượng pháp khí làm ra cũng tốt hơn rồi.”
Thái Chấn Tuấn nghĩ thầm: Pháp khí tốt hay xấu hắn không thể phân biệt được, nhưng chất lượng ngọc bội tốt hay xấu thì ít nhiều hắn vẫn có thể nhìn ra.
Ngọc bội pha lê đỉnh cấp loại đế vương lục và ngọc bội bán ven đường giá hơn mười đồng một cái, khác nhau một trời một vực.
“Diệp thiếu, ngươi có biết Bạch lão gia tử không? Sắp đến đại thọ tám mươi tuổi của ông ấy rồi.” Thái Chấn Tuấn hỏi.
“Không rõ lắm. Lão gia hỏa kia muốn mừng thọ sao?” Diệp Phàm nghi hoặc hỏi.
Thái Chấn Tuấn gật đầu: “Đúng vậy. Địa vị của Bạch gia ở kinh đô hết sức quan trọng, lão gia tử mừng thọ là chuyện lớn, đến lúc đó sẽ có rất nhiều người đến chúc thọ ông ấy.”
Diệp Phàm cau mày: “A, ta muốn ông ấy gả Vân Hi cho ta thì chắc chắn phải tạo hảo cảm trước mặt ông ấy. Nhìn tình hình này, xem ra ta cần suy nghĩ kỹ hơn.”
Thái Chấn Tuấn có chút tò mò: “Diệp thiếu, ngươi đến kinh đô lâu như vậy, đã từng gặp Bạch lão gia tử chưa?”
Diệp Phàm phồng má, như đang suy tư điều gì đó: “Mấy ngày hôm trước có gặp một lần. Ta không quen biết ông ấy, ta nhìn trúng viên ngọc thạch mà ông ấy đã ra tay trước. Ta nói ông ấy bán lại cho ta nhưng ông ấy không muốn.”
Thái Chấn Tuấn cau mày: “Diệp thiếu, ngươi đã giành lấy thứ Bạch lão gia tử nhìn trúng sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Cũng gần như vậy. Ta trả gấp năm lần nhưng ông ấy cũng không bán, thế mà sau đó lại tặng cho ta.”
Thái Chấn Tuấn kinh ngạc nhìn Diệp Phàm: “Bạch lão gia tử tặng cho ngươi sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Ta cảm thấy hơn nửa là ông ấy thích ta, ngay cả tiền của ta cũng không cần.”
Thái Chấn Tuấn: “……” Ngươi chắc chắn chứ?
“Ngươi thử nói xem ta nên tặng quà gì để chúc thọ lão nhân đó thì tốt?” Diệp Phàm hỏi.
Thái Chấn Tuấn lắc đầu: “Không biết nữa!” Vì chuyện tặng lễ vật cho Bạch lão gia tử, ngay cả đại huynh của hắn cũng đau đầu. “Nghe nói Bạch lão gia tử thích tranh chữ.”
Diệp Phàm gật đầu: “Tranh chữ? Vậy chẳng bằng ta tự viết một câu “Sống lâu trăm tuổi” cho ông ấy?”
Thái Chấn Tuấn: “……”
……
Một cửa hàng ô tô tại kinh đô.
“Diệp thiếu, ngươi cũng đến mua xe sao?” Vương Cảnh Thạch không ngờ hôm nay ra ngoài mua xe lại gặp được Diệp Phàm.
Sau khi đã chứng kiến năng lực của Diệp Phàm, Vương Cảnh Thạch có thể nói là bội phục Diệp Phàm đến mức ngũ thể đầu địa (thể hiện lòng tôn kính nhất). Thấy Diệp Phàm, Vương Cảnh Thạch liền nhiệt tình tiến tới chào hỏi.
“Đúng vậy. Mấy ngày nữa là sinh nhật Bạch lão gia tử, ta tính mua một chiếc xe để đi dự yến hội.” Diệp Phàm nói.
Vương Cảnh Thạch gật đầu: “Yến hội của Bạch lão gia tử là sự kiện trọng đại ở kinh đô. Diệp thiếu, ngươi có nhìn trúng chiếc nào không?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Vẫn chưa có. Ta thấy Bạch Vân Hi có một chiếc xe trông không tệ, ta muốn mua một chiếc tương tự để làm xe tình nhân.”
Vương Cảnh Thạch rất hứng thú hỏi: “Không biết Diệp thiếu đã nhìn trúng chiếc xe nào của Bạch Tam thiếu?”
“Chính là chiếc có vòng tròn ở giữa, hai bên có hai cái cánh nhỏ ấy.” Diệp Phàm nói.
Vương Cảnh Thạch gật gù: “Là chiếc đó sao!” Chiếc Bentley của Bạch Vân Hi là siêu xe, chắc chắn là hàng nhập khẩu, giá hơn một ngàn vạn.
“Diệp thiếu, e rằng bên này không có chiếc xe đó đâu.” Diệp Phàm đến cửa tiệm bình thường để tìm xe Bentley, đương nhiên là không thể tìm được.
Diệp Phàm chỉ vào một chiếc xe đang chạy băng băng trên lề đường: “Chiếc đó trông không khác lắm đâu!”
Vương Cảnh Thạch nhìn chiếc xe Diệp Phàm chỉ, khóe miệng run rẩy một chút. Xe thể thao Bentley và Mini Cooper* rốt cuộc giống nhau ở điểm nào chứ? Giá cả đã khác nhau một trời một vực, nhưng đúng là còi xe thì có chút giống. “Diệp thiếu cảm thấy chiếc xe kia không khác lắm sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Vậy ta mua chiếc đó.”
Vương Cảnh Thạch: “……” Diệp Phàm muốn mua chiếc xe mini này để sánh với chiếc Bentley của Bạch Tam thiếu, chắc chắn sẽ bị Bạch Tam thiếu nghiền ép chết.
“Ngươi biết nơi nào bán loại xe này không?” Diệp Phàm hỏi.
“Ta biết, ta sẽ đưa ngài đi.” Vương Cảnh Thạch nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Được.”
……….
*Mini Cooper: