Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 90: Ảnh đế
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Công ty Triều Tịch.
“Ta nghe đại ca nói dạo này ngươi thích làm minh tinh à?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, ngươi xem vẻ ngoài của ta đây này, không làm minh tinh thì phí lắm. Chờ ta nổi tiếng rồi, ta có thể làm người đại diện miễn phí cho công ty ngươi luôn! Cái này gọi là nước phù sa không chảy ruộng ngoài mà! Ngươi thấy có đúng không?”
Bạch Vân Hi trợn trắng mắt, với gu thẩm mỹ của Diệp Phàm, nếu Diệp Phàm mà thật sự làm người đại diện cho công ty mình, thì chẳng phải hình tượng công ty sẽ mất hết sao?
“Minh tinh đi đâu cũng bị một đám người bám riết, ra ngoài hẹn hò cũng chẳng được yên ổn, chán lắm!” Bạch Vân Hi nói.
Nếu để Diệp Phàm nổi tiếng, chẳng bao lâu nữa, cái tên nhóc này có khả năng sẽ bị ném trứng mỗi ngày vì cái miệng thối của mình!
Diệp Phàm đúng là, trên người có bao nhiêu chuyện không thể để lộ ra ánh sáng như vậy mà cứ thích thể hiện.
Diệp Phàm chớp mắt mấy cái: “Ngươi nói thế, làm minh tinh hình như cũng chẳng có gì hay ho! Thôi vậy, chờ ta quay xong vai diễn này rồi sẽ không làm nữa.”
Bạch Vân Hi: “……” Cái tên nhóc ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới này (lười biếng, làm việc không đến nơi đến chốn). “Dạo này không có ai tìm ngươi làm ăn sao?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không có, thật ra trước đó có một ông chủ mỏ than đến tìm ta, nhưng mà, đó là tên keo kiệt bủn xỉn, ta không thèm để ý đến hắn.”
“Ngươi nghỉ ngơi một chút cũng hay, đời người còn dài, không cần quá chấp niệm vào chuyện kiếm tiền như vậy.”
“Chỉ là không phải ngươi thích người có tiền sao?”
Bạch Vân Hi im lặng một lúc: “Ngươi là bởi vì ta sao?”
“Ngươi thích người có tiền, ta đương nhiên phải nỗ lực kiếm tiền.” Diệp Phàm đứng dậy vươn vai: “Đến giờ rồi, ta ra ngoài kiếm tiền đây.”
Bạch Vân Hi nhìn bóng dáng Diệp Phàm rời đi, trong lòng dâng trào cảm xúc khó tả.
……
Diệp Phàm vừa đến phim trường thì chuyên viên trang điểm đã chạy đến giúp Diệp Phàm hóa trang.
Hôm qua Bạch Vân Cẩn đến, tất cả mọi người ở phim trường đều biết Diệp Phàm có quan hệ với nhà đầu tư mới, bản thân cậu ta cũng thần bí khó lường, thái độ với Diệp Phàm cực kỳ cung kính.
“Diệp thiếu, da của Diệp thiếu tốt thật đấy, dùng mỹ phẩm gì vậy ạ?” Chuyên viên trang điểm tò mò hỏi.
Diệp Phàm cười cười: “Ta chẳng cần dùng mỹ phẩm gì đâu, ta là trời sinh lệ chất (trời sinh đã đẹp) mà.” Sau khi Diệp Phàm tu chân, dung mạo dần dần biến đổi theo kiếp trước, cơ thể trải qua vài lần bài độc, làn da cũng ngày càng đẹp hơn.
“Sao ngươi trát cho ta nhiều phấn thế này?” Diệp Phàm không vui hỏi.
Chuyên viên trang điểm khóe miệng giật giật một chút, thầm nghĩ: Thật ra cô ta cảm thấy với vẻ ngoài của Diệp Phàm, chỉ cần trang điểm nhẹ một chút là đủ rồi, đáng tiếc đạo diễn đã dặn dò, phải hóa trang cho Diệp Phàm đến mức ngay cả cha mẹ cũng không nhận ra, cũng may Diệp Phàm không để tâm.
“Diệp thiếu, quan hệ của Diệp thiếu với Bạch đại thiếu tốt thật đấy nhỉ.” Chuyên viên trang điểm không nhịn được tò mò bắt chuyện.
Diệp Phàm đắc ý cười: “Sau này chúng ta chính là người một nhà, quan hệ đương nhiên là rất tốt rồi.”
Chuyên viên trang điểm: “……”
“Diệp thiếu, đến lượt ngươi.” Đạo diễn đến gọi.
“Được.”
“Diệp thiếu, lát nữa ngươi có một đoạn biểu diễn đánh đàn, ngươi có biết chơi đàn không?”
Diệp Phàm còn chưa kịp mở miệng, đạo diễn đã trả lời: “Không biết cũng chẳng sao, chúng ta sẽ phối nhạc ở đằng sau, ngươi chỉ cần làm bộ một chút là được.”
“Ta biết đàn.” Diệp Phàm nói.
Đạo diễn gật đầu: “Được, nếu Diệp thiếu đã nói thế thì ngươi lên thử trước đi.”
Diệp Phàm nhẹ nhàng điều chỉnh dây đàn, một khúc đàn du dương, trôi chảy vang lên, tiếng đàn cổ kính, nhẹ nhàng như đưa người ta lạc vào chốn đào nguyên tiên cảnh, trong đào nguyên ấy có bầu trời xanh vạn dặm, núi cao nước chảy, mười dặm hoa đào nở rộ…… Tiếng đàn lượn lờ, nghe khiến lòng người vô cùng vui vẻ, thoải mái.
“Được!” Sẽ nổi tiếng, nhất định sẽ nổi tiếng! Khúc đàn này thậm chí có thể dùng làm nhạc mở đầu cho phim. Đạo diễn kích động đến đỏ bừng cả mắt, lần này đúng là nhặt được báu vật rồi.
“Diệp thiếu thật khó lường!” Đạo diễn đầy kích động nắm chặt lấy cánh tay Diệp Phàm.
“Ta biết ta rất khó lường, nhưng ngươi không cần nắm tay ta chặt đến thế.”
Đạo diễn ngượng ngùng cười xòa: “Xin lỗi, xin lỗi.”
“Vân Hi nói nếu ta nổi tiếng, ra ngoài hẹn hò sẽ không tiện lợi, ta cảm thấy rất có lý, ta nghĩ ta không cần quá nổi tiếng thì tốt hơn.”
Đạo diễn cười khan: “Vân Hi?”
Cái tên nhóc Diệp Phàm này đang nhắc đến Bạch tam thiếu sao, khó khăn lắm mới tìm được một hạt giống tốt như vậy mà lại là một kẻ không có chí lớn, nhưng mà, xem ra ý của Bạch đại thiếu cũng không muốn Diệp Phàm quá nổi tiếng.
……
“Xin lỗi, đã quấy rầy.” Một soái ca với vẻ ngoài điển trai bước tới.
Đạo diễn nhìn thấy Đường Vũ Hiên, kích động hẳn lên, Đường Vũ Hiên là đại minh tinh đang cực kỳ nổi tiếng, năm nay vừa mới đoạt danh hiệu ảnh đế.
“Vừa nãy ta có nghe thấy một khúc đàn.” Đường Vũ Hiên vốn dĩ đang quay phim ở gần đó, nghe thấy tiếng đàn liền tìm đến.
Đường Vũ Hiên là người của đoàn phim bên cạnh, đoàn phim bên cạnh đang quay một bộ phim truyền hình lớn, đầu tư khủng, sản xuất hoành tráng. Nếu Đường Vũ Hiên đồng ý làm khách mời trong đoàn kịch của hắn một chút, thì tỉ lệ người xem của phim bọn họ nhất định có thể tăng vọt.
“Là ta đàn.” Diệp Phàm mặc nguyên bộ diễn phục, nghiễm nhiên mang dáng vẻ của một mỹ nam cổ trang.
Đường Vũ Hiên cười cười nhìn đạo diễn: “Giang đạo diễn tìm được một hạt giống tốt không tệ!”
Giang Huy cười gượng gạo, thầm nghĩ: Diệp Phàm đúng là một hạt giống tốt, nhưng chí hướng của người ta lại không nằm ở diễn xuất!
Diệp Phàm nghiêng đầu đánh giá Đường Vũ Hiên mấy lượt, trong mắt lóe lên vẻ thâm thúy!
……
“Đạo diễn, cái tên nhóc này là ai vậy?” Diệp Phàm hỏi.
“Đường ảnh đế!”
Diệp Phàm vuốt cằm: “Minh tinh hạng nhất sao?”
Giang Huy gật đầu: “Đúng vậy!”
“Nghe nói minh tinh hạng nhất đều kiếm được rất nhiều tiền!”
Giang Huy gật đầu: “Đúng vậy!”
Diệp Phàm cười cười: “Nếu như vậy hắn có lẽ có thể trả tiền cho ta.”
Giang Huy không hiểu nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, ngươi đang nói gì vậy?”
Diệp Phàm đi đến bên cạnh Đường Vũ Hiên, đặt tay lên vai Đường Vũ Hiên: “Đường ảnh đế, có thể nói chuyện riêng với ta một lát không?”
Đường Vũ Hiên nghi hoặc nhìn Diệp Phàm: “Diệp tiên sinh không cần quay phim sao?” Đường Vũ Hiên vô thức dịch người sang một bên, hắn có thói quen sạch sẽ, không thích quá thân cận với người khác.
Diệp Phàm nhún vai: “Chưa đến lượt ta diễn đâu, không vội!”
“Không biết Diệp tiên sinh muốn nói chuyện gì với ta?”
Diệp Phàm kề sát tai Đường Vũ Hiên, hạ giọng nói nhỏ: “Tỷ như là, quỷ áp giường……”
Sắc mặt Đường Vũ Hiên lập tức thay đổi hẳn: “Ta vừa nhìn thấy Diệp thiếu liền cảm thấy rất có duyên, vậy thì nói chuyện đi.”
……
Giang Huy ban đầu còn muốn mời Đường Vũ Hiên làm khách mời, nhưng quay đi quay lại thì Đường Vũ Hiên đã cùng Diệp Phàm rời đi mất rồi.
Cái tên nhóc Diệp Phàm kia thậm chí còn chưa kịp thay quần áo, từ góc độ của Giang Huy, chỉ có thể thấy Diệp Phàm không biết đã nói chuyện gì đó với Đường Vũ Hiên, Đường Vũ Hiên đột nhiên thay đổi sắc mặt, sau đó liền đồng ý yêu cầu nói chuyện riêng của Diệp Phàm.
Bạch Vân Cẩn buông điện thoại trên tay xuống, lông mày nhíu chặt.
Chu Tuyết Oánh nhìn Bạch Vân Cẩn: “Sao sắc mặt ngươi khó coi thế?”
“Đường Vũ Hiên đến đoàn phim dạo một vòng liền bắt cóc Diệp Phàm đi mất.” Bạch Vân Cẩn tức giận nói.
Chu Tuyết Oánh nghi hoặc: “Diệp Phàm hắn…… chắc là sẽ không dễ dàng để người khác bắt đi đâu.”
“Ai biết được. Trước đó Diệp Phàm không hiểu sao lại nhất kiến chung tình với Vân Hi ở Thương Thành, Quỷ mới biết cái tên háo sắc kia có thể nhất kiến chung tình với những người khác nữa không!” Bạch Vân Cẩn tức giận mắng.
Chu Tuyết Oánh cười gượng gạo: “Ta thấy Diệp Phàm sẽ không dễ dàng thay lòng đổi dạ như vậy đâu……”
“Nếu hắn thật sự thay lòng đổi dạ thì ta lỗ nặng rồi, hai ngày trước hắn chê chiếc xe Mini của mình trông nữ tính quá nên đã dùng nó đổi lấy chiếc Bentley của ta! Diệp Phàm hỗn đản, nếu đã chê Mini nữ tính thì còn mua làm gì, đã nữ tính rồi còn đem ra đổi với hắn, hắn lái thì không nữ tính chắc?”
Chu Tuyết Oánh: “……”
Công ty Triều Tịch.
Bạch Vân Hi buông điện thoại xuống, thở phào một hơi, đại ca vì mình mà ghen tuông, chuyện này đúng là hiếm thấy!
……
Diệp Phàm mặc nguyên bộ diễn phục cùng Đường Vũ Hiên bước vào một phòng riêng trong tiệm cà phê.
“Ngươi nói quỷ áp giường là có ý gì?” Đường Vũ Hiên hỏi.
Diệp Phàm nhìn Đường Vũ Hiên: “Ta nghe nói ngươi là một đại minh tinh, vậy hẳn là ngươi rất giàu có chứ?”
Đường Vũ Hiên đầy vẻ đề phòng nhìn Diệp Phàm: “Ngươi hỏi cái này làm gì?”
“Ta chỉ đang suy nghĩ, ngươi có thể chi trả chi phí mời ta không, nếu ngươi là một tên nghèo rớt mồng tơi, vậy chúng ta không cần lãng phí thời gian nói chuyện nữa.”
Đường Vũ Hiên: “……”
“Để ngươi ra tay thì cần bao nhiêu tiền?”
“Một trăm triệu!”
Đường Vũ Hiên trừng lớn mắt: “Một trăm triệu?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, vốn dĩ ta còn định tăng giá, nhưng mà, vợ tương lai của ta nói ta nên đi theo con đường bình dân, thế nên tạm thời giá vẫn là một trăm triệu!”
Đường Vũ Hiên: “……” Một trăm triệu thì tính là con đường bình dân kiểu gì?
“Ngươi ra giá như vậy mà vẫn còn làm ăn được sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đương nhiên là có, lại còn luôn có người thích đưa thêm tiền cho ta! Ta làm một phi vụ, gia chủ xong việc còn cho ta thêm hai trăm triệu.”
“Ngươi biết gần đây ta gặp quỷ áp giường?” Đường Vũ Hiên hỏi.
Diệp Phàm cười: “Đúng vậy! Ta nhìn ra được bát tự của ngươi có liên kết với một con quỷ.”
Đường Vũ Hiên cau mày, bỗng dưng gặp phải chuyện thần thần quỷ quỷ loạn xì ngầu như vậy không khỏi có chút luống cuống.
“Diệp thiếu biết vì sao ta lại như vậy không?”
“Đại khái là sinh thần bát tự của ngươi bị người ta lấy đi làm minh hôn với một con quỷ, thế nên con quỷ kia mới đến tìm ngươi.”
Đường Vũ Hiên: “Minh hôn, cái đó không phải là cho người chết với người chết sao?”
Đường Vũ Hiên từng nghe nói về minh hôn, minh hôn là tìm kiếm bạn đời cho người chết, có thiếu nam, thiếu nữ sau khi đính hôn mà chưa kịp cưới xin đã qua đời, các bậc lão nhân cho rằng nếu không giúp họ thành hôn, quỷ hồn của họ sẽ tác quái, khiến gia trạch bất an, nên mới cử hành minh hôn. Thời tam quốc, sau khi con trai yêu quý của Tào Tháo là Tào Xung qua đời, cũng từng cử hành minh hôn.
Diệp Phàm cười cười: “Theo lý mà nói thì là người chết với người chết, nhưng mà, luôn có những tình huống đặc biệt.”
Đường Vũ Hiên: “…… Vậy phải giải như thế nào?”
“Cái này thì, có thể giải quyết hòa bình, cũng có thể giải quyết bằng vũ lực.”
“Giải quyết hòa bình thì phải giải quyết như thế nào? Giải quyết bằng vũ lực thì giải quyết như thế nào?”
Diệp Phàm nhún vai: “Nếu muốn giải quyết hòa bình thì cần phải lấy được long phượng thiệp minh hôn, tìm được thiệp giải là có thể giải trừ hôn ước, còn giải quyết bằng vũ lực thì là đánh tan con quỷ kia, con quỷ kết hôn với ngươi hồn phi phách tán thì đương nhiên là không còn chuyện gì nữa.”
Đường Vũ Hiên: “……”
Diệp Phàm nhìn biểu cảm của Đường Vũ Hiên: “Nếu ngươi chưa thể quyết định ngay được thì cứ về suy nghĩ kỹ đi, nghĩ xong rồi đến tìm ta, ta còn phải quay phim, hẹn gặp lại!”