Chương 57: Trời Đông Lạnh Giá, Nhện Đâu Ra?

Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò

Chương 57: Trời Đông Lạnh Giá, Nhện Đâu Ra?

Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“……”
Từ Giai không ngờ Tô Xán lại dám nói thẳng như vậy ngay trước ống kính.
Chưa từng bị ai làm mất mặt đến thế, cô ta định phản pháo nhưng lời vừa lên đến cổ họng lại nghẹn lại, không thể thốt ra.
Khí uất dâng lên, nghẹn ứ giữa ngực, không lên nổi, không xuống được, tức đến phát điên.
Được, Tô Xán, cứ đợi đó. Xem fan của tôi có để yên cho cô không.
Cô ta cười gượng, làm bộ như không có gì, cúi đầu khịt mũi nhẹ, che giấu cảm xúc, rồi bắt đầu đeo găng tay do chương trình phát.
[Trời ơi, Tô Xán vừa nói gì thế? Hả hê quá!]
[Từ Giai có hơi quá thật, nhưng Tô Xán nói trước ống kính cũng không cần thiết vậy chứ?]
[Nếu không muốn làm thì đừng tham gia show, thích làm tiểu thư thì ở nhà!]
[Từ Giai nhà tôi hiền lành, hiểu chuyện vậy mà bị đối xử thế này, xã hội hiện giờ thật bất công…]
Bình luận trên màn hình lấp lóe, như thể sắp bùng nổ một trận cãi vã, nhưng vẫn chưa thực sự nổ tung.
Tô Xán chẳng thèm để tâm tới Từ Giai, coi như cô ta không tồn tại, tập trung hoàn thành nốt phần việc dang dở.
Cô đang đứng trên thang, lau chiếc cửa kính phủ đầy bụi.
Hạ Cẩm Ngôn thấy vậy liền bước tới, ngước lên nói:
“Xuống đi, để tôi làm.”
Giọng anh kiên quyết, không cho phép từ chối.
Tô Xán lẩm bẩm gì đó trong miệng, không nghe rõ, cũng chẳng có ý định xuống, vẫn tiếp tục lau kính như không nghe thấy.
Chiếc cửa sổ này đúng là bẩn kinh khủng. Chắc chương trình phải mất công mới tìm được căn nhà gỗ cũ kỹ thế này.
Ngô Mạn Thanh liếc nhìn Tô Xán, rồi lại quay sang Từ Giai — đúng lúc hai người chạm mắt nhau.
Kỳ lạ thay, hai kẻ từng như nước với lửa vì Giang Mạc Hiên, giờ đây chỉ cần giao mắt đã hiểu ý nhau.
Ngô Mạn Thanh bưng chậu nước tới gần Tô Xán, bắt đầu lau tủ gỗ.
Cùng lúc đó, Từ Giai vẫn dùng giọng điệu ngọt ngào, nũng nịu gọi Hạ Cẩm Ngôn:
“Cẩm Ngôn ơi, anh giúp em cái này với ~”
Nhưng Hạ Cẩm Ngôn vẫn kiên quyết thuyết phục cô gái trên thang:
“Em xuống trước đi, việc gì từ từ cũng được.”
Giọng anh dịu xuống, pha chút dỗ dành. Nhưng Tô Xán vẫn phớt lờ, tiếp tục lau kính như không nghe thấy gì.
Hai người cứ thế phớt lờ Từ Giai, khiến không khí trở nên ngượng ngập. May mà Giang Mạc Hiên đúng lúc bước tới:
“Để anh giúp em nhé.”
“Vâng.” Từ Giai đáp, giọng điệu vẫn dịu dàng quen thuộc, nhưng trong lòng giờ đây chẳng còn chút cảm xúc nào với Giang Mạc Hiên. Cô ta chỉ còn một ý nghĩ: làm sao để quyến rũ được Hạ Cẩm Ngôn.
[Xán Xán cẩn thận, tình hình không ổn rồi!]
[Fan Tô Xán cứ thích suy diễn, buồn cười thật.]
[Từ Giai nhà tôi hiền dịu vậy mà ai cũng phớt lờ, Hạ Cẩm Ngôn có bị mù không?]
Trong khi Giang Mạc Hiên giúp Từ Giai, Hạ Cẩm Ngôn vẫn không rời mắt khỏi Tô Xán trên thang, ánh mắt đầy lo lắng. Nếu không sợ cô ngã, có lẽ anh đã bế cô xuống từ lâu rồi.
Lúc này, ánh mắt Từ Giai và Ngô Mạn Thanh lại chạm nhau — như đã thỏa thuận xong điều gì.
“Thanh Thanh, để em giúp chị, em tìm được bột tẩy rồi này.”
Từ Giai vừa nói vừa bước về phía Ngô Mạn Thanh. Khi đi ngang qua Tô Xán và Hạ Cẩm Ngôn, bỗng nhiên cô ta hét toáng lên, bịt miệng, vẻ mặt hoảng loạn:
“Nhện! Ở chỗ Mạn Thanh có nhện kìa!”
Ngô Mạn Thanh cũng phối hợp, hét lên một tiếng, giả vờ khiếp sợ, giật lùi lại — vô tình đụng vào chậu nước, khiến nước bắn tung tóe.
Từ Giai lùi lại theo phản xạ, giả vờ hoảng hốt, nhưng đúng lúc đạp trúng Hạ Cẩm Ngôn.
Anh đang chăm chú theo dõi Tô Xán, bất ngờ bị xô khiến cả hai suýt ngã.
Từ Giai ngẩng lên nhìn Hạ Cẩm Ngôn, vẻ mặt kinh ngạc, hoảng hốt — rồi lại dẫm phải vũng nước.
Loạng choạng, cô ta trượt chân, người đổ về phía chiếc thang.
May không ngã, nhưng khiến thang rung lắc dữ dội, Tô Xán trên cao cũng chao đảo theo.
Hạ Cẩm Ngôn vội vàng túm lấy thang, cố giữ thăng bằng, nhưng do quán tính, cuối cùng thang vẫn đổ.
Tô Xán hoảng hốt, mọi người xung quanh cũng kinh hãi.
Chưa kịp hét lên, đã thấy Hạ Cẩm Ngôn dang tay ôm trọn Tô Xán — bế cô lên theo kiểu công chúa.
[Tim tôi ngừng đập rồi! Nếu không có tổng tài cứu, chắc xong đời!]
[Xin lỗi, trời đông giá rét thế này, nhện ở đâu chui ra?]
[Rõ ràng là cố ý mà!]
[Đừng vu oan, Từ Giai không cố tình đâu!]
Hạ Cẩm Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế bế, cúi đầu hỏi: “Có sao không?”
Tô Xán nhìn anh, thấy rõ vẻ lo lắng trong ánh mắt. Cô đâu có sao, chỉ hơi sợ một chút thôi.
“Không sao.” Dù sao cũng là con gái, được người ta ôm trong tình huống này, tim đập nhanh là điều bình thường.
Cô chưa kịp nói gì, Hạ Cẩm Ngôn đã bế thẳng cô tới chỗ đạo diễn:
“Cô ấy cần một cái ghế.” – Anh nói nghiêm túc.
Sự cố vừa rồi khiến cả ê-kíp thót tim. Nếu Tô Xán ngã từ trên thang xuống, hậu quả không lường.
Đạo diễn vội đứng dậy. Hạ Cẩm Ngôn nhẹ nhàng đặt Tô Xán ngồi xuống ghế, như thể đang đặt một món đồ quý giá — cẩn trọng, dịu dàng.
“Em ngồi đây nghỉ chút, anh quay lại ngay.”
Nói xong, anh đi đến vali của mình. Mọi người ngơ ngác: vali của tổng tài Hạ Cẩm Ngôn sao đầy đồ ăn vặt thế?
Anh chọn vài gói snack, kèm chai nước, bưng đến trước mặt Tô Xán – người vẫn đang sững sờ – rồi nhét vào tay cô.
Thậm chí còn cúi xuống, vuốt lại mấy sợi tóc rối cho cô, khóe môi cong lên nụ cười ấm áp.
Khoảnh khắc ấy, cả đội hình quay phim tròn mắt. Hóa ra, tổng tài đời thật đẹp trai mà không hề “quê mùa” chút nào!
[Tôi tan chảy rồi! Đây chính là tình yêu phải không?!]
[Ngọt quá, ngọt đến sâu răng luôn!]
[Cầu cho hai người tái hợp!]
[Tôi cũng muốn có một tình yêu ngọt ngào như vậy…]
Hạ Cẩm Ngôn đứng dậy, bước thẳng đến trước mặt Từ Giai. Nét mặt từ ấm áp bỗng hóa băng giá.
Từ Giai không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Cô ta còn tưởng Tô Xán sẽ ngã nhào.
“Con nhện cô nói lúc nãy đâu rồi?” – Hạ Cẩm Ngôn hỏi, giọng lạnh như băng.
Không khí trong phòng vốn đã lạnh, giờ còn hạ thêm vài độ.
“Em… có lẽ em nhìn nhầm.” – Từ Giai run rẩy dưới khí thế của anh.
“Lần sau nhìn cho kỹ rồi hãy nói.”