Chương 101

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mai Tố Khanh cũng không muốn có cơ hội như vậy, trẻ con tính tình thật sự rất dễ thay đổi, hơn nữa ở thời điểm này, thân phận trẻ con rất khó làm việc. Cô không hy vọng mình phải ở trong thân thể nhỏ bé, yếu ớt, đôi khi, nhỏ yếu cũng là một cái tội.
"Mẹ có chuẩn bị trứng gà cho các con, trên xe lửa nhớ ăn. Còn có bánh rán, bánh bí đỏ, bánh khoai, bánh trứng nữa, các con đừng quên, không để lâu được..." Vệ Hỉ Nhạc lải nhải dặn dò về những đồ bà đã chuẩn bị, Lâm Hoa Kiện và Lâm Hoa Hoán đều chuyên tâm lắng nghe.
Bọn họ đi rồi, có muốn nghe cũng chẳng được nữa.
"Các con nhớ nhé, đến nơi thì nhớ viết thư về cho cha mẹ. Lần sau trở về đừng quên mang con dâu về đây. Các con ở bên đó, chọn ngày giờ đẹp rồi cứ cử hành hôn lễ, không cần chờ cha mẹ. Chúng ta tin tưởng ánh mắt của con..." Lâm Hoa Kiện chỉ có thể gật đầu.
Lâm Hoa Hoán vì tuổi còn khá trẻ, hơn nữa Mai Tố Khanh cũng đang ở đây, xem như tránh được một kiếp.
Lâm Hoa Khôn vẻ mặt đau khổ. Anh cả và anh tư ở nhà lúc nào cũng vui vẻ, mỗi sáng cậu đều bị ba đánh cho một trận. Bây giờ họ phải về các phân khu khác nhau trong quân ngũ, không biết đến bao giờ mới gặp lại nhau.
Lâm Hoa Kiện dùng sức vò tóc cậu: "Nhớ cố gắng nghe lời, chuyên tâm học tập, biết chưa?”
Lâm Hoa Khôn đáp: “Em biết rồi, từ trước tới giờ em vẫn luôn nghe lời mà."
Lời này quả thật không sai, tuy rằng có hơi nghịch ngợm, nhưng cậu quả đúng là một thiếu niên ngoan ngoãn.
"Hiểu Hiểu, em cũng vậy, biết chưa? Phải ngoan ngoãn ở nhà, có người lạ tới nói chuyện cũng đừng quan tâm, cũng đừng đi theo. Đó là "mẹ mìn", sẽ đưa em tới nơi xa lạ không có ai đâu đấy."
Em gái lớn lên thật đáng yêu, thật khiến người ta lo lắng hết cái này đến cái kia.
Hiểu Hiểu gật đầu lia lịa: "Em không ngốc đâu, em chỉ biết một điều duy nhất là em sẽ thường viết thư cho anh cả, anh tư và chị Tố Khanh. Các anh chị cho em tiền mua phong thư và tem, em sẽ viết thư gửi về, mọi người cũng phải thường viết thư cho em nha!"
Lâm Thanh Thạch liền nói một câu ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa: "Thuận buồm xuôi gió."
Xe lửa chạy tới, trên xe chở đầy ắp người. Bánh xe lăn dần đưa đoàn tàu chậm rãi đi xa, Lâm Hoa Khôn vẫn luôn vẫy tay về phía họ, cho đến khi không còn nhìn thấy đuôi tàu nữa thì mới dừng lại.
Lâm Thanh Thạch khom lưng ôm con gái vào lòng, xoay người: "Đi về thôi, tàu cũng đi khuất rồi."
Vệ Hỉ Nhạc nhìn con trai rời đi, buồn bã một hồi rồi cũng lấy lại tinh thần: "Biết rồi biết rồi, tôi cũng không tin trong lòng ông thoải mái đâu. Đi thôi đi thôi, về thôi nào!"
Hiểu Hiểu và Ôn Kim Nghiêu trở thành bạn cùng lớp, cùng nhau học ở đây một năm.
Ở đại đội Hồng Tinh cũng có trường tiểu học riêng, nhưng vì Vệ Hỉ Nhạc là giáo viên của trường tiểu học thuộc công xã, con cái bà nhập học ở trường tiểu học thuộc công xã cũng rất tiện lợi.
Dù thế nào thì trường tiểu học thuộc đại đội cũng không thể sánh bằng trường tiểu học thuộc công xã.
Ôn Kim Nghiêu đi hỏi ông cậu, có thể cho cậu đi học ở trường tiểu học thuộc công xã hay không?
Ôn Phương Chính trả lời: "Có thể." Tuy ba mẹ Ôn Kim Nghiêu ít khi về nhà, vì phải đến nông trường phương bắc làm việc, nhưng họ cũng không phải làm việc gì cực khổ, chỉ đơn giản là đi học tập, cũng đã có người sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho họ rồi.
Cho nên không cần băn khoăn quá nhiều, họ cũng như những người khác cả. Cháu trai muốn học ở trường tiểu học thuộc công xã thì cứ học thôi, dù sao họ ở đây đi đến trường tiểu học ấy cũng khá gần. Sáng sớm đi một chút là tới.
Vì thế Ôn Kim Nghiêu vui vẻ hơn hẳn.
Đi học thì có ý nghĩa gì, đơn giản là cậu có thể mỗi ngày đều được chơi cùng bạn mình!
Tuy cô bé không phải chỉ xem mình cậu là bạn, cũng không phải chỉ chơi với riêng cậu.
Ôn Kim Nghiêu nghĩ đến đây liền có chút hụt hẫng, cũng không biết Hiểu Hiểu cũng vì cậu mà rầu thấu ruột.
Đứa nhỏ này cũng quá kỳ lạ rồi sao?
Vẫn luôn như vậy mà không có tiến triển gì, lâu như vậy mà trong thôn vẫn không có ai muốn làm bạn với cậu, cũng không ai muốn chơi cùng cậu, cậu cũng chỉ có mỗi mình cô là bạn.
Họ lại không phải dạng bạn bè sống chết có nhau, ngày thường trò chuyện, nghịch ngợm đùa giỡn như bạn bè bình thường cũng không có. Đều là trẻ con với nhau mà như vậy, hỏi sao người lớn không lo lắng cơ chứ.
Hiểu Hiểu vì muốn cậu có nhiều bạn bè, tốn không ít công sức. Ở trường, chơi cái gì cũng đều mang cậu theo chơi cùng, cô nghĩ như vậy, biết đâu cũng sẽ có một, hai người muốn chơi cùng cậu.
Sau đó, Vệ Hỉ Nhạc tâm trạng phức tạp. Ai đời con gái mình suốt ngày chủ động dẫn theo một cậu con trai đi chơi, giống như hình với bóng. Các giáo viên đều lén lút nói trước mặt bà về sự vô tư của hai đứa nhỏ.
Vậy ra hai đứa trẻ chúng nó là muốn tạo quan hệ tốt với nhau à?
Cảm giác như vậy thật không biết phải nói thêm gì nữa, chẳng biết có nên vui hay không!