Chương 114

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vệ Hỉ Nhạc nhìn con gái mình một lúc, bà lau mặt chấp nhận sự thật rằng con gái mình không sao cả. Cô bé và anh tư của cô bé đều giống nhau, trời sinh đã khỏe mạnh cường tráng, tài năng bẩm sinh.
Nếu là con trai, có lẽ chồng bà Lâm Thanh Thạch sẽ rất vui, chắc cũng sẽ cho nó vào quân đội. Nhưng thật trớ trêu, đây lại là con gái, chẳng lẽ cũng đưa con bé vào quân doanh?
Không được, Vệ Hỉ Nhạc lắc đầu lo lắng, bà không cho phép con gái vào đó đâu, bà không an tâm chút nào.
Chuyện sau này ai mà nói trước được. Con gái bà chỉ còn vài năm nữa là đến tuổi trưởng thành, không chừng đến lúc đó mọi người cũng sẽ quên đi chuyện này.
Lâm Hoa Khôn từ sau khi trở về vẫn luôn im lặng.
Cậu vẫn còn đang bị sốc tâm lý.
Chưa từng nghĩ đến mình cũng sẽ có lúc như thế này, giữa cậu và em gái lại có một sự chênh lệch lớn đến vậy.
Cậu không giống như các anh hay các em trai của mình.
Lâm Hoa Trạch đứng trong sân: “Hiểu Hiểu, em đến đây. Chúng ta cùng nhau luyện tập một chút.”
Đã lâu lắm rồi ba anh em họ không có thời gian luyện tập cùng nhau, cho nên cũng không biết em gái mình đã tiến bộ đến mức độ nào.
Vệ Hỉ Nhạc xua tay: “Thôi để khi khác đi, hiện tại ăn tết mà tụi con luyện tập cái gì? Các con luyện tập một hồi là không biết nặng nhẹ, nếu bị thương rồi thì ăn tết làm sao đây?”
Mẹ nói nghe cũng hợp lý.
“Vậy thôi chúng ta tới đây so thể lực đi.” Lâm Hoa Trạch vẫn chưa từ bỏ ý định.
So thể lực chắc là có thể tập được đúng không?
Cái này Vệ Hỉ Nhạc thật sự không phản đối họ nữa.
Hiểu Hiểu sờ sờ mũi, cô nhờ có dị năng nên gián tiếp cũng khiến cơ thể cô biến đổi không ít. Thêm nữa, anh Lâm Hoa Hoán của cô cũng đặc biệt giống cô, anh tư vì bẩm sinh đã mạnh hơn người thường, nên mới được cha cô đưa vào quân đội huấn luyện. Thành ra, cô thể hiện mạnh mẽ hơn người bình thường thì người khác nhìn vào cũng dễ hiểu.
Hiểu Hiểu cũng đi theo.
Lâm Hoa Trạch đi đến nơi tập luyện.
Em gái anh lớn lên thật cao, nhưng vấn đề là cô bé mới chín tuổi thôi! Cô mới chín tuổi!
Vệ Hỉ Nhạc nắm tay anh kéo lại: “Đừng có nói việc này ra ngoài cho người khác biết, nếu người ta có hỏi con chỉ cần nói là do may mắn thôi.”
Bà buồn rầu vì nghĩ cho con rể tương lai của mình. Chuyện này mà không giấu đi, sau này làm gì có chàng trai nào dám theo đuổi con gái nhà bà đây chứ?
Đi trên đường mà gặp con gái bà, có khi họ phải chạy xa ba mét cũng nên.
Bản thân bà thật sự muốn giấu giếm, nhưng nếu có người hỏi, thì cũng phải thành thật nói ra.
Vệ Tam Toàn cùng Dương Bình nghe xong lời này, chỉ vỗ tay khen ngợi: “Hiểu Hiểu có bản lĩnh cũng là chuyện tốt mà, sau này không cần lo lắng người khác bắt nạt con bé.” Con bé không bắt nạt người khác là tốt rồi.
“Các con tính thế nào?”
Vệ Hỉ Nhạc biết họ nói vậy là có ý gì, lắc đầu: “Không nên đưa con bé đến quân doanh làm gì cả. Giờ hỏi con bé, con bé cũng chưa nghĩ đến vấn đề này, nên cứ chờ thêm hai năm nữa rồi mới hỏi lại con bé xem sao.”
Con gái bà đáng yêu dễ thương đến vậy, đưa con bé vào quân đội bị đánh đập quăng ngã các kiểu, bà thật sự không đành lòng.
Con trai cùng con gái đâu thể nào giống nhau được.
May mắn là con gái bà cũng không nghĩ đến chuyện đó, cũng đỡ cho bà phải rối rắm.
Lâm Thanh Thạch không nghĩ nhiều như bà ấy, ông hiện tại chỉ cảm thấy tiếc cho con gái mình. Giống như anh tư của con bé, tuổi còn trẻ nhưng hiện giờ quân hàm của cậu ấy đã cao hơn con cả rồi. Vì sao ư? Đó là vì quân công!
Trong quân đội, mọi thứ đều lấy công bằng làm chuẩn, lấy quân công làm tiền đề để thăng chức, chứ không phải xuất thân hay tuổi tác.
Con gái nếu mà muốn đi, chuyên tâm học tập tốt một chút, chắc chắn tốc độ thăng tiến cũng sẽ rất nhanh.
Có điều con gái ông lại không nghĩ đến chuyện nhập ngũ nên ông cũng không muốn ép con bé.
Hiểu Hiểu tôn kính quân nhân, nhưng để chính cô đi làm quân nhân... Cô cảm thấy, cho dù cô có mặc lên mình bộ quân phục, cô cũng không phải là một quân nhân thực thụ, nên vẫn là thôi, không đi vào đó làm gì.
Cô là cô gái theo chủ nghĩa hưởng thụ tự do.
Ôn Kim Nghiêu nhìn Hiểu Hiểu chằm chằm. Môi cậu cứ mấp máy muốn nói gì đó rồi lại thôi. Hiểu Hiểu thấy cậu như vậy, liền muốn đùa giỡn, cậu không nói thì cô cũng không nói luôn.
Ôn Kim Nghiêu cũng là một người kiên nhẫn, đợi cô về đến đại đội mới hỏi: “Lúc cậu ở trong thôn, quả thật có sói chạy xuống núi thật sao?”
Hiểu Hiểu gật đầu: “Đúng vậy.”
“Là cậu gặp nó trước à?”
“Đúng vậy.”
“Là cậu giết con sói đó sao?”
Hiểu Hiểu tiếp tục gật đầu: “Đúng vậy.”
Hiểu Hiểu vẫn luôn nhìn cậu, không thấy trên gương mặt cậu có chút kinh hoảng hay sợ hãi, tự nhiên... cậu chạy về phía cô.
Ôn Kim Nghiêu kích động đến mức nói nhanh hơn: “Cậu thật sự có thể giết chết con sói đó sao? Vậy sức lực của cậu có phải là rất lớn không?”
“Tôi cũng thấy bình thường thôi.”
“Cậu làm thế nào mà được vậy?”