Chương 29

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hiểu Hiểu lập tức cổ vũ cô bé có vẻ hơi hướng nội này: “Cậu cười lên thật là đẹp, tớ rất thích cậu tươi cười.”
Cô bé nghiêm túc nhìn cô, đôi mắt mở to như đang nói: “Cậu thật sự thấy tớ cười đẹp sao?”
Hiểu Hiểu gật đầu: “Đúng vậy, khi cậu cười trông thật sự rất đẹp.”
Sao lại không muốn nói chuyện vậy? Bị câm à? Trông không giống chút nào. Chẳng lẽ đây là cách để thu hút sự chú ý của người khác sao?
Cuối cùng Hiểu Hiểu không nhịn được nữa, vươn tay, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ chọc chọc lên má cô bé. Mềm mại thật.
Nhưng vì làn da của cô bé quá trắng, cô chỉ khẽ chọc một cái mà bên má đã ửng đỏ lên. Cô bé lập tức giơ tay che bên má vừa bị chọc, khẽ trừng mắt, như không dám tin, nhưng cũng giống như… đang ngại ngùng?
Cô bé đáng yêu quá đi! Nhan sắc này thật tuyệt vời, sau này lớn lên nhất định sẽ thành mỹ nhân!
Trong lòng Hiểu Hiểu bỗng nhiên gào thét, rồi giúp “cô bé” nói sang chuyện khác: “Một mình cậu ở đây chơi à, người nhà cậu đang đi làm hả…”
Hiểu Hiểu thấy cô bé đối diện này thật đáng yêu, nhưng cô không hề biết, “người kia” cũng cảm thấy y như vậy.
Cậu bé đã chuyển đến đây được một thời gian, nhưng cơ bản cậu không muốn mở miệng nói chuyện, cũng không biết phải nói gì. Cậu đến nơi này, vẫn luôn chỉ có một mình, không có bạn bè quen thuộc, cũng không có thầy cô hay ba mẹ. Vì thế ông nội cậu thực sự rất lo lắng.
Thật ra cậu cũng biết người nhà mình rất sốt ruột, nhưng bản thân cậu lại không muốn mở miệng. Bây giờ cô bé này chủ động thể hiện thiện ý, muốn làm bạn với mình, cậu hé môi, thế nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh có nghĩa nào. Cậu lại mím môi, nhưng lần này là biểu hiện của sự chán nản, thất vọng. Cậu muốn mở miệng hỏi cô một câu, tên của cậu là gì.
Không chỉ Ôn Kim Nghiêu hối hận vì đã không hỏi tên cô bé mặc váy đỏ là gì, mà Hiểu Hiểu cũng hối hận. Cô nói nhiều như vậy, “người kia” lại không nói một lời. Tính cách quá hướng nội.
Lúc nhỏ thì không sao, lớn lên rồi thì sẽ không tốt, đặc biệt là “người kia” rất ưa nhìn. Sau này lớn lên chắc chắn sẽ có nhiều người theo đuổi cho mà xem.
Hiểu Hiểu một bên giúp cô bé nhặt đá, một bên luyên thuyên nói chuyện cùng “người kia”. Chỉ muốn “cô bé” mở miệng đáp lại mình. Thật muốn làm bạn với em gái nhỏ đáng yêu này. Nhà của “cô bé” rất gần nhà ông ngoại, sau này cô đến nhà ông ngoại thì có thể tìm “người bạn” đó để chơi cùng rồi.
Đến lúc cô phải về, nhưng cô bé đáng yêu này vẫn không nói chuyện, chỉ chăm chú nhìn cô bằng đôi mắt to long lanh. Tuy rằng “người kia” vẫn không mở miệng, nhưng qua những cử chỉ tay chân của “cô bé”, Hiểu Hiểu cũng đã hiểu được. Chắc là “cô bé” chỉ thích tự nói chuyện với chính mình.