Lâm Hoa Hoán trở lại đơn vị

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn

Lâm Hoa Hoán trở lại đơn vị

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thật ra, dù không có lệnh triệu tập, Lâm Hoa Hoán cũng đã muốn kịp thời trở về đơn vị.
Vệ Hỉ Nhạc sau khi hay tin, lập tức đến Cung Tiêu Xã một chuyến, dùng hết số tem phiếu còn lại trong nhà để mua đồ và chuẩn bị thức ăn cho anh. Một phần dùng để ăn trên đường đi, phần còn lại cất vào ba lô để anh mang về đơn vị ăn dần.
Biết anh phải đi, Hiểu Hiểu cũng chẳng vui vẻ gì.
Từ khi anh tư về nhà, lúc nào anh cũng dẫn cô bé đi chạy nhảy khắp nơi, tặng rất nhiều quà. Chiếc dây buộc tóc và bộ váy đỏ đã khiến cô bé trở thành 'ngôi sao' trong đám trẻ cùng làng. Anh còn thường xuyên đến Cung Tiêu Xã mua đồ ăn vặt cho Hiểu Hiểu. Dạo gần đây, miệng cô bé hiếm khi ngơi nghỉ, ngày nào cũng có đồ ăn ngon, khiến cô bé thầm nghĩ có lẽ mình lại tăng cân mất rồi.
Quân nhân là một nghề nghiệp đầy nguy hiểm.
Trong sách viết rằng, anh sẽ bình an vô sự, cuối cùng còn được phong chức vị đại tướng.
Nhưng anh cả lại phải hy sinh, thật ra thì, chuyện này cũng không liên quan gì đến anh, bởi vì hai anh em họ căn bản không ở cùng một quân khu.
Thế nên Hiểu Hiểu chỉ có thể nói: “Anh tư, bây giờ em đã biết đọc chữ rồi, nên sẽ rất nhanh biết viết chữ. Đến lúc đó em sẽ viết thư cho anh, anh cũng đừng quên hồi âm lại nhé.”
“Được, nhất định anh sẽ trả lời thư của em. Hiểu Hiểu, đừng quên anh tư nha.”
Anh nói xong, lại chú ý đến em trai đang đứng bên cạnh, lập tức bổ sung thêm một câu: “Hoa Khôn cũng vậy, nhớ phải viết thư cho anh nha. Gửi tin tức của các em và ba mẹ đến, anh nhận được sẽ lập tức hồi âm lại cho hai đứa. Nếu gặp được thứ gì ngon, anh cũng sẽ gửi về cho.”
“Được, em sẽ không cho người khác ăn đâu.” Nói đến chuyện này, Lâm Hoa Khôn liền chu mỏ lên. Động tác này tuy hơi giống con gái, nhưng vì cậu nhóc còn nhỏ tuổi, nên khi nhìn vào chỉ thấy thật đáng yêu, chứ không nghĩ đến vấn đề khác.
Lâm Hoa Khôn đã rất tức giận. Anh trai cậu mang đồ hộp về, vậy mà mẹ lại thu hết. Thật vất vả lắm cậu mới xin được mẹ cho một ít, nên cậu rất quý trọng, để dành vào trong chén, định bụng tối sẽ ăn tiếp.
Kết quả bà nội đến nhà nhìn thấy, lập tức cầm đồ ăn đi, bảo là đã lâu rồi bà không được ăn, thế là cầm đi mất, khiến cậu không được ăn miếng nào.
Đó là món ngon anh trai cậu mang về mà. Hiếu thảo với ông nội bà nội thì không nói, nhưng trên thực tế, số đồ ăn đó sẽ chẳng vào miệng họ.
Đừng tưởng rằng cậu nhóc không biết, những đồ vật đến tay ông bà nội, hầu hết đều dành cho ba anh em nhà bên đó. Ông bà nội càng ngày càng bất công.
Lâm Hoa Hoán bật cười xoa đầu em trai: “Được, không cho người khác ăn mất, nhưng em cũng đừng giữ hết trong lòng nhé.”
Hai cậu em họ nhà chú ba bị dạy dỗ quá nghiêm khắc, thật ra nhân phẩm không hề xấu, chỉ là thành thật quá mức. Tóm lại cũng không phải chuyện gì quá xấu xa.