Chương 65

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trái ngược với hồi đó, cô vô cùng hy vọng dị năng sẽ mang lại cho mình sức mạnh, giúp cô tiêu diệt tang thi và cảm thấy an toàn; giờ đây, tâm trạng cô như đổ cả bình ngũ vị, chua ngọt đắng cay mặn đều có đủ.
Hiểu Hiểu thở dài, dù sao thì chỉ số sức mạnh cao vẫn là chuyện tốt. Chưa kể, trong sách có kẻ trộm theo dõi cô, cho dù đối phương có chuẩn bị kỹ càng mà đến, thì hiện tại cũng chỉ là đến để chịu chết mà thôi.
Nếu như nói đó là chuyện xa xôi, thì hiện tại, ngay trước mắt cô... Hiểu Hiểu chăm chú nhìn con cá trong nước. Một con cá trắm cỏ nhàn nhã bơi qua thảm cỏ dưới nước, một sợi chỉ màu đen chợt lóe lên bên cạnh nó. Con cá không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra, đuôi vẫn khẽ quẫy đều đều. Hiểu Hiểu vui vẻ vớt lên, hôm nay có thêm bữa ăn rồi. Con cá trắm cỏ cỡ vừa như vậy, ba cũng sẽ không nói gì.
Lâm Hướng Quân đã lập gia đình, ngày Lâm Hoa Kiện và Lâm Hoa Hoán về nhà thăm người thân cũng đã cận kề. Hiểu Hiểu ngóng trông, đếm từng ngày mong ngóng họ về nhà. Lâm Thanh Thạch cũng đang đếm ngày, chẳng qua mục đích đếm ngày của ông không giống Hiểu Hiểu.
Ông phải đi đến Công xã đón nhóm thanh niên trí thức về nông thôn. Nhắc đến những thanh niên trí thức này, trong lòng Lâm Thanh Thạch có chút không dễ chịu, nhưng đây là do cấp trên phân phối tới, mỗi đại đội đều có, ông muốn từ chối cũng không có cách nào.
Tuy rằng nói là lên núi xuống làng, cùng nhau xây dựng, nhưng trên thực tế, những thanh niên trí thức này còn non nớt như vậy thì có thể làm được gì đây?
Về nông thôn sống, lúc đầu ngay cả việc ăn cơm cũng thành vấn đề.
Thôn của bọn họ coi như tốt, bởi vì có núi có hồ, các thôn phụ cận đều tương đối giàu có. Chỉ ông biết, có thanh niên trí thức được phân phối vào trong núi, cuối cùng tình nguyện bẻ gãy một chân cũng phải trở về, thậm chí không tiếc tự làm tổn hại thân thể chỉ để được quay về.
Suy bụng ta ra bụng người, ông cũng là người làm cha mẹ, nếu có một ngày con cái của ông làm ra chuyện như vậy...
Cho nên ông sẽ đối xử với nhóm thanh niên trí thức về nông thôn này thân thiện một chút, dù sao cũng là những đứa trẻ còn non dại.
Đến ngày hôm nay, Hiểu Hiểu suýt nữa đã đòi đi theo cùng. Năm nay là năm 70, nữ chính cũng về nông thôn vào năm này. Cô thật sự muốn nhìn xem, nữ chính và chị em tốt của cô rốt cuộc giống nhau bao nhiêu phần. Nếu như rất giống, vậy Mai Tố Khanh trong quyển sách này và chị em tốt của cô có thể chính là cùng một người hay không?
Lâm Thanh Thạch một mình đi, đợi đến khi ông trở về, bên cạnh có ba người đi theo.
Một nam, hai nữ.
Trong đó, một nam và một nữ đến từ thành phố lớn Thượng Hải, người còn lại đến từ phía Bắc, cách nơi này xa xôi ngàn dặm.
Hiểu Hiểu đứng canh ở ngã tư, để có thể nhìn thấy họ ngay khi vừa về tới.
Lâm Hoa Khôn bị cô lôi kéo đến đây làm cớ đào rau dại.
Lâm Hoa Khôn còn lẩm bẩm: "Ở đây có rau dại sao? Đã sớm bị người ta hái sạch rồi." Hiểu Hiểu vừa nhìn thấy người đã chấn động, bởi vì nữ chính trong sách trước mắt này có bảy phần giống với chị em tốt của cô! Hai người không hề có quan hệ huyết thống mà lại có độ tương đồng như vậy, người ngoài nhìn vào nhất định sẽ cho rằng họ có quan hệ huyết thống.
Chẳng qua vẻ ngoài dịu dàng, thuần khiết, lương thiện này là hình tượng của chị em tốt của cô, còn bản chất của cô ấy thì... Khụ, biệt danh của cô ấy là ‘Nữ hoàng áo trắng’.
Bề ngoài như thiên sứ áo trắng, trên thực tế lại là một nữ vương duy ngã độc tôn (*).
*Vế sau trong câu "Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn”, có nghĩa là trên trời dưới đất, chỉ có ta là nhất.
Hôm nay nhóm thanh niên trí thức đến đây, ngày mai hoặc ngày mốt thì anh hai và anh tư sẽ về đến nhà. Thời gian thật khéo léo.
Bọn họ có thể sẽ không gặp gỡ, dù sao đại đội của bọn họ lớn như vậy. Nhưng không biết có phải do quán tính của cốt truyện hay không, họ vẫn gặp nhau, ngay khi hai anh em vừa về tới nhà.
Tần Minh San đến chỗ họ tìm Lâm Thanh Thạch để mở thư giới thiệu. Đúng lúc này, hai anh em họ trở về.
Lâm Hoa Hoán đi ở đằng trước. Khi nhìn thấy Tần Minh San đứng trong sân, vẻ mặt hắn sửng sốt. Hiểu Hiểu vẫn luôn nhìn hắn, trong mắt hắn chỉ có giật mình, nghi hoặc, không còn gì khác. Trong sách không phải nói hắn vừa nhìn thấy Tần Minh San, phát hiện cô ta rất giống với đối tượng hy sinh của mình, cho nên đã chuyển tình cảm sang cô ta, chăm sóc cô ta nhiều hơn, rồi cứ thế mà quan tâm, dần dần không dứt ra được sao?
Sau đó cô lập tức biết được nguyên nhân: phía sau Lâm Hoa Hoán còn có thêm một cô gái mặc quân phục vừa vặn, tóc ngắn ngang tai. Hiểu Hiểu nhìn qua lập tức há hốc mồm. Khuôn mặt này, có chín phần tương tự với chị em tốt của cô! Nếu không phải chiều cao và khí chất có chút khác biệt, chắc chắn cô đã cho rằng đây chính là chị em tốt của mình!