Chương 84

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau mấy lượt hỏi han, cuối cùng Lâm Thanh Thạch cũng phát hiện đúng là do người mẹ quá nuông chiều mà làm hư con. Gia đình đối phương vốn có mấy cô con gái, mãi mới sinh được một cậu con trai, nên từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực. Thảo nào cậu ta không biết cách đối nhân xử thế. Con hư là lỗi của cha, ông ta chẳng phải vẫn luôn bao che cho thằng đó sao? Vậy thì ông sẽ cho ông ta nếm mùi vị con mình phải chịu hậu quả mà không thể làm gì để cứu vãn.
Ngoài ra còn phải tiếp tục xử lý những chuyện đằng sau bọn chúng...
Hiện tại Lâm Thanh Thạch phải tập trung vào công việc chính, đó là đi đến khu vực sản xuất của đại đội. Phần lớn tâm trí ông đều dành cho việc này, nào là nghĩ cách cải thiện vụ lúa, làm sao để mọi người có đủ ăn hơn, làm sao để kho lương thực thêm dồi dào. Nhưng không phải ông không có mối quan hệ ở công xã, ông còn có một người đồng đội đã được điều về xã...
Sẽ không có ai nói với đứa trẻ sáu tuổi về chuyện này, Lâm Hoa Khôn cũng thế. Hiểu Hiểu nghe lỏm được một ít rồi chạy đi tìm Vệ Tử Tín hỏi cho rõ.
Vệ Tử Tín không chịu nổi sự đeo bám không rời của Hiểu Hiểu, nên anh đã kể hết những gì mình biết cho cô bé, đồng thời cho cô bé biết tất cả những cái tên đã tham gia vào chuyện đó: "Em muốn hỏi những cái tên đó để làm gì?"
Hiểu Hiểu chớp chớp mắt, vẻ đáng yêu nói: "Em muốn viết chúng vào sổ nhỏ của em."
Đây là sổ ghi hận của cô, những ai bị ghi tên vào đây sẽ phải nhận sự trả đũa kịch liệt.
Bây giờ ba và những người khác đang hành động, lúc sau nếu cảm thấy thiếu gì đó, thì cô có thể ra tay bổ sung thêm một đòn.
Hiểu Hiểu không ngờ Tần Minh San cũng đến thăm bệnh.
Cô ta cầm theo nửa ký đường đen, đây cũng được coi là món quà quý giá vào thời điểm đó.
Chỉ sau vài ngày làm việc, Hiểu Hiểu cảm thấy cô ta trở nên tiều tụy đi nhiều, có mấy vết máu khá rõ trên bàn tay trắng nõn, mềm mại của Tần Minh San.
Vệ Hỉ Nhạc tỉnh dậy liền ngồi tựa lưng trên giường, bà rất tò mò về ý định của cô thanh niên trí thức này.
Vừa mới đến, Tần Minh San liền tỏ ra thân thiết: "Chào thím ạ, cháu nghe nói thím bị thương vì tai nạn, bây giờ thím cảm thấy trong người thế nào rồi ạ? Cháu không có quà gì quý giá, chỉ mang chút đường đen để thím bồi bổ cơ thể."
Vệ Hỉ Nhạc xua tay: "Thanh niên trí thức Tần, cô cứ giữ lại đi. Tôi không thể nhận món quà quý thế này được. Cô cứ giữ lại mà dùng, mỗi ngày pha một chút uống sẽ tốt cho sức khỏe."
Tần Minh San: "Cái này có đáng là bao đâu ạ, thím hãy nhận lấy đi."
Vệ Hỉ Nhạc không muốn quanh co với cô nữa: "Tôi rất vui khi cô đến thăm tôi thế này, nhưng nếu cô không mang về thì lần sau tôi có thể sẽ không cho cô vào nhà đâu đấy."
Sau đó bà liền nói sang chuyện khác: "Cô đến đây cũng mấy ngày rồi, đã quen với công việc nhà nông chưa?"
Vệ Hỉ Nhạc không nhận, Tần Minh San ngượng nghịu muốn nói thêm, nhưng trước khi đến cô ta cũng đã dự đoán trước được việc này, cố nén thất vọng mà nói: "Không có gì là không thể thích nghi được cả, mọi người ở chung rất tốt, có gì cháu không hiểu, mọi người đều vui vẻ chỉ bảo."
Dù nói vậy nhưng cô ta không thể thích nghi nổi. Lúc đầu Tần Minh San thấy ai cũng làm được, sao mình lại không làm được? Ban đầu nhiệt huyết tràn đầy, sau khi nhiệt huyết nguội lạnh vài ngày thì những hệ lụy lập tức xuất hiện. Ngay cả việc đơn giản nhất là bóc vỏ đậu cũng khiến ngón tay đau rát và chảy máu. Bọn họ dùng cuốc cuốc đất làm lòng bàn tay đầy những vết chai sần, phồng rộp...
Công việc họ đang làm bây giờ rõ ràng đã dễ hơn so với những người ở làng khác rồi. Mà họ vốn đã thế này, ban ngày làm việc vất vả, ban đêm nằm trằn trọc khó ngủ, vậy sau này phải làm sao đây?
Lần này hết đội trưởng rồi đến Vệ Hỉ Nhạc xảy ra chuyện, Tần Minh San liền thấy xót cái thân mình, để xem liệu có thể nhờ vả hay sắp xếp một công việc tương đối nhẹ nhàng hơn không.
Dù đối phương không đồng ý cũng có thể kéo gần mối quan hệ, cuối cùng vẫn có thể thuận tiện trò chuyện thêm với cô gái trưởng thành trông giống quân nhân kia.
Hai cô trông chẳng phải như hai chị em sao? Có lẽ thực sự có chút quan hệ thân thiết.
Vệ Hỉ Nhạc cười ha hả: "Có thể thích nghi được là tốt. Lại đây để tôi xem tay cô bị thương thế nào. Như thế này thì bình thường thôi, cô đã đắp thảo dược chưa? Một thời gian nữa đợi nó đóng vảy là được rồi."
Vẻ mặt Tần Minh San không đổi, bàn tay nắm chặt lại. Cô ta không muốn bàn tay mình trở nên thô ráp, chai sần như những người phụ nữ khác.
"Dạ, bây giờ đã quen rồi, qua một thời gian nữa là có thể thích nghi hoàn toàn, sau này có thể làm việc đồng áng như mọi người." Tần Minh San nở một nụ cười "cố gắng" nói.