Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Hoa Hoán vẫn chưa hỏi Mai Tố Khanh có nhớ ra anh hay chưa. Anh cố nhịn không muốn tạo áp lực, vì ít nhất như vậy, họ vẫn còn cơ hội quay lại bên nhau.
Họ cần phải về nhà, đã rời nhà quá lâu rồi, người nhà cũng không yên tâm. Lâm Chấn Giang cảm thấy cô Hiểu Hiểu của mình nói chuyện không giữ lời.
Mặc dù mỗi lần cô ra ngoài chơi đều mang quà về cho cậu, nhưng không phải cô ấy đã nói là vì muốn chơi trò chơi cùng cậu nên mới đến đây sao?
Lâm Chấn Giang kéo tay Hiểu Hiểu, túm lấy góc áo cô ấy không cho cô đi: "Cô ở lại đi, đừng đi mà, chúng ta cùng nhau chơi."
Vân Vi tốt bụng khuyên nhủ: "Cô Hiểu Hiểu phải đi về, bà đang rất mong cô về đấy, giống như con không về nhà, mẹ cũng sẽ rất nhớ con, mong con về vậy. Cô Hiểu Hiểu đi rồi sẽ về ngay thôi, đến lúc đó sẽ chơi cùng với con."
Vệ Hỉ Nhạc cũng thực sự rất mong nhớ Hiểu Hiểu. Con gái lớn như vậy rồi cũng không nên đi đâu hay ở bên ngoài lâu không về nhà, buổi tối bà trằn trọc không ngủ được. Lâm Thanh Thạch cũng hơi khó ngủ, thường xuyên lên phòng con gái nhìn một cái, cứ ngỡ con gái hẳn là vẫn còn ở trong phòng ngủ. Lâm Hoa Kiện bị hai người này khiến cho có chút dở khóc dở cười, em gái là đi sang nhà anh hai mình, anh ba và anh tư của con bé cũng đều ở đó, thì làm gì có chuyện gì xảy ra chứ.
Lâm Thanh Thạch không nói gì, Vệ Hỉ Nhạc nói hộ nỗi lòng của ông: "Chẳng phải con bé còn nhỏ sao, nên lòng tôi mới cảm thấy không yên tâm đấy thôi. Hiểu Hiểu trước giờ đều chưa từng rời xa tôi lâu như vậy, không biết buổi tối con bé có quen chỗ ngủ không nữa, chỉ sợ lạ chỗ rồi ngủ không được, tôi chỉ là sốt ruột cho con bé, sợ nó lại khóc nhè."
Lâm Hoa Kiện nghĩ đi nghĩ lại, tính ra từ trước tới giờ anh còn chưa từng nhìn thấy em gái mình rơi nước mắt, không thể tưởng tượng nổi em gái mình mà khóc thì sẽ trông như thế nào, có điều hẳn là sẽ rất tội nghiệp, nghĩ tới cũng đau lòng.
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, anh cũng không có ý định làm con bé khóc.
Ôn Kim Nghiêu cũng đến tìm Hiểu Hiểu, cô có một thời gian không sang tìm cậu chơi, cho nên cậu liền không chịu nổi mà đến đây tìm cô. Kết quả biết được cô đi sang chơi nhà anh trai mình ở tỉnh khác, cậu thất vọng gục đầu xuống, trong tay cầm một vòng hoa được làm rất tỉ mỉ, trông cậu cứ như trong nháy mắt bị rút hết sức sống, có vẻ uể oải ỉu xìu.
Vệ Hỉ Nhạc biết Ôn Kim Nghiêu có quan hệ rất thân thiết với con gái nhà mình, mỗi lần con gái bà về nhà ngoại là sẽ đi tìm cậu chơi cùng, nên bà cũng không ngại nói cho cậu biết lịch trình của con gái mình. Bà an ủi nói: "Không sao đâu, con bé rất nhanh sẽ trở về thôi, nó ở lại đó cũng không quá lâu, đợi con bé về thì hai đứa lại chơi với nhau."
Ôn Kim Nghiêu thất vọng đi về, bóng dáng nhìn qua có chút tội nghiệp.
Chờ đến khi Hiểu Hiểu về, Vệ Hỉ Nhạc vui mừng, kéo cô lại, đánh giá từ trên xuống dưới, sau đó đưa ra kết luận: "Con ốm quá."
Hiểu Hiểu: "..."
Cô không biết mẹ mình lấy cơ sở ở đâu mà kết luận như vậy, nhớ tới mấy ngày trước, ngày nào cô cũng ăn hết cái này tới cái nọ. Cô theo bản năng nhìn xuống bụng mình, đúng là không còn gì để nói, trong mắt mẹ thì mình lúc nào cũng ốm. Lâm Thanh Thạch ở bên cạnh, ông cũng có cùng suy nghĩ với Vệ Hỉ Nhạc, dù không hỏi han con gái ân cần, nhưng ông vẫn nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, đến khi không thấy con gái có chỗ nào không tốt, lúc này mới chuyển ánh mắt sang Lâm Hoa Hoán đang đứng bên kia.
Lâm Hoa Hoán quá quen thuộc với việc này. Đạo lý rất đơn giản: cái gì càng hiếm có thì càng đáng quý. Ba mẹ mình sinh tới năm đứa con trai mãi mới có Hiểu Hiểu là con gái, thì càng lo lắng, thương yêu, thậm chí xem em ấy là bảo bối là chuyện bình thường. Ngay cả anh có nhiều anh em trai như vậy, tự nhiên có được một cô em gái nhỏ nhắn, dễ thương, đáng yêu, cũng không nhịn được mà cưng chiều vài phần.
Lâm Thanh Thạch nhìn sắc mặt con trai mình: "Người bạn chuyên gia của con xem như thế nào rồi? Có nhớ được gì không?"
Lâm Hoa Hoán mặt không cảm xúc lắc đầu. Lâm Thanh Thạch nhìn sắc mặt của anh, trong lòng còn gì không rõ nữa chứ, an ủi vỗ vai anh: "Không sao đâu, từ từ sẽ khỏi thôi, không cần quá nóng nảy."
Lúc này, Tào Phi Yến gõ cửa, Lâm Hoa Kiện đi ra mở cửa.
"Mọi người đã về rồi sao, có mang đồ ăn hay vật gì cho thai phụ về không?”
Chương Chi nôn nghén rất nhiều, cái gì cũng không ăn vào được. Tào Phi Yến nhìn thấy cũng sốt ruột, cũng không biết nôn nghén như thế này thì em bé trong bụng lớn lên như thế nào nữa.
Vừa nghe mấy người này trở về, bà ta liền tới đây xem sao.