Chương 98

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hiểu Hiểu nhún vai: "Cô ta muốn gặp cậu, hiện tại chân còn đang bị thương chưa bình phục hẳn, chắc là sẽ nhờ người đến nhắn với cậu đấy."
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, Lâm Tú Hồng dò hỏi, kính cẩn nhìn Mai Tố Khanh: "Chào chị Mai, có thanh niên trí thức nhờ em nhắn với chị là có việc muốn nói chuyện với chị ạ."
Mai Tố Khanh khẽ nheo mắt, có chuyện muốn nói chuyện với mình ư?
Giữa hai người thì có thể có chuyện gì mà nói chứ?
Bởi vì đối với nữ chính trong sách, các cô cũng khá tò mò, cho nên cuối cùng Mai Tố Khanh vẫn đi gặp Tần Minh San.
Do lần trước Tần Minh San lên núi nhặt củi bị trẹo chân, nên hiện tại chân vẫn chưa khỏi hẳn. Vì chuyện này, có người trong số các thanh niên trí thức đau lòng khi thấy cô ta như vậy, cũng có người không thích cô ta, cảm thấy Tần Minh San và Dư Thu Đồng cố ý hãm hại mình.
Cho dù cố ý hãm hại là sự thật hay không, các cô không thể phản bác được, chỉ có thể làm gấp đôi để bù đắp số công điểm bị thiếu hụt do hai người kia không thể ra đồng.
Bởi vì Tần Minh San bị thương, nên Mai Tố Khanh đành phải đến tìm cô ta.
Một thanh niên trí thức đang ở đó nhìn thấy Mai Tố Khanh đang đến gần, hóa ra là Dư Thu Đồng. Nhìn thấy cô tới, ánh mắt Dư Thu Đồng liền sáng rỡ: "Chào đồng chí, cô đến tìm ai à?"
Dư Thu Đồng cao hứng phấn chấn, không phải vì điều gì, đơn giản vì thấy Mai Tố Khanh khoác lên mình bộ quân phục. Thời này mọi người rất ngưỡng mộ quân nhân, Mai Tố Khanh hiểu rõ điểm này, nên từ khi có bộ quân phục thì cô cũng rất ít khi mặc thường phục.
"Tôi tìm đồng chí Tần Minh San, cô ấy có ở đây không?”
"Cô ấy ở đây, ở đây ạ, để tôi gọi cô ấy cho đồng chí." Dư Thu Đồng liên tục mời chào, mời cô vào trong.
Hội thanh niên trí thức ban đầu là nhà của địa chủ, sau đó địa chủ bị đánh đổ, tài sản bị tịch thu sung công, họ bỏ chạy tán loạn, không biết đi đâu. Nơi đây liền trở thành tài sản của nhà nước. Các thanh niên trí thức xuống nông thôn không có chỗ ở, liền được sắp xếp làm nơi cư trú. Hiện tại nơi này khắp nơi đều là các thanh niên trí thức, họ đến ở rất đông đúc.
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, mọi người đều đang ở đây. Nhìn thấy có khách tới, người thì dọn ghế, người thì mời nước, tiếp đón rất nhiệt tình.
Tần Minh San rất nhanh được người khác dìu ra. Dư Thu Đồng cũng nhảy lò cò theo bên cạnh. Các cô là hai người có cùng cảnh ngộ, đều bị thương một chân, ngày thường đi lại hoặc phải chống nạng, hoặc phải nhảy lò cò.
"Đồng chí Tần Minh San, cô tìm tôi có việc gì à?" Mai Tố Khanh nhìn thẳng vào cô ta.
"Đúng vậy." Tần Minh San gật đầu xác nhận.
Các thanh niên trí thức thay nhau nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của hai người này, ai nấy đều có chút suy đoán. Nhìn kỹ thì hai người này trông khá giống nhau, có khi nào là chị em ruột không nhỉ?
Muốn nói hai cô không có quan hệ gì với nhau, nhưng nhìn dáng vẻ hai người này, e rằng không ai tin nổi. "Tôi nhờ Tú Hồng đến nói muốn gặp đồng chí, thật ngại vì làm phiền thời gian nghỉ ngơi của đồng chí, dù sao bây giờ cũng là giờ nghỉ trưa." Tần Minh San ngượng ngùng ngồi xuống.
"Không có việc gì, đồng chí tìm tôi có chuyện gì?" Mai Tố Khanh không kiên nhẫn muốn nghe cô ta nói vòng vo, đáp lấy lệ vài câu rồi hỏi thẳng vào vấn đề chính.
Mai Tố Khanh nhìn thoáng qua Tần Minh San, thấy cô ta đang chăm chú lắng nghe, sau đó vén lọn tóc mai ra sau vành tai: "Phòng tôi ở đằng này, tôi lên phía trước lấy ít giấy tờ, nhờ đồng chí xem giúp."
Muốn mình vào phòng nói chuyện sao? Mai Tố Khanh cũng không do dự nhiều, liền đi theo cô ta vào phòng.
Mai Tố Khanh cũng không nghĩ cô ta có thể làm gì mình, mà cho dù cô ta thật sự muốn làm gì, thì cô cũng đủ tự tin để khống chế người đang bị thương như cô ta.
Vào phòng, Tần Minh San cũng đóng cửa lại. Bên ngoài mọi người vẫn chưa rời đi, với khoảng cách này, dù có đóng cửa lại, chỉ cần nói chuyện lớn tiếng một chút là bên ngoài cũng có thể nghe rõ.
Dư Thu Đồng ở cửa phòng cách đó không xa, cầm chén trà, từ tốn nhấp từng ngụm. Những người khác cũng xì xào bàn tán nhỏ tiếng, không ai dám nói lớn tiếng, vì nói lớn quá sẽ không nghe được bên trong nói gì.
Tần Minh San: "Lần trước ở chỗ đội trưởng, tôi đã nhìn thấy cô rồi, tôi liền cảm thấy kỳ lạ, cô trông rất quen mắt. Sau này nghe mọi người nói, tôi mới phát hiện chúng ta rất giống nhau."
Tần Minh San khẽ cúi đầu, để lộ một chút vùng da rám nắng, nhưng so với người khác thì chiếc cổ vẫn trắng nõn nà.