Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh
Chương 15: Yên tĩnh là đứa trẻ ngoan
Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Yên tĩnh" mà Thư Lê nói là cách đọc tiếng Trung, tiếng Tinh Linh dịch ra là Kumandi.
Vì vậy, khi Angel hô "yên tĩnh", nhưng thật ra lại là hô "Kumandi".
Cậu bé yêu tinh tóc đen kia tên là Kumandi.
Nghe thấy đứa bé ngây thơ gọi tên mình, Kumandi 10 tuổi tỏ vẻ lạnh nhạt.
Yêu tinh bên cạnh hắn nhăn mặt:"Khà khà, Kumandi, đứa bé gọi cậu kìa, không định đáp lời à?".
Kumandi liếc về phía cửa, cúi đầu tiếp tục ăn trái cây:"Không quen".
Các yêu tinh khác đã quen với thái độ lãnh đạm của hắn.
Yêu tinh có đủ loại tính cách, có người hoạt bát, có người trầm tĩnh. Kumandi chính là kiểu người trầm tĩnh như vậy, hay nói chính xác hơn, hắn lạnh lùng đến mức gần như thờ ơ.
Những chuyện không khiến hắn thích thú, hắn chẳng buồn quan tâm. Nhưng với những chuyện hắn thấy thú vị, hắn lại làm không biết mệt.
Lúc này, hắn không hề có chút hứng thú nào với ba đứa bé đứng ở cửa. Dù đứa bé tóc bạc lớn tiếng gọi tên hắn, hắn vẫn không đoái hoài.
Thái độ thờ ơ của Kumandi khiến các bé không mấy hài lòng.
Angel không hiểu, người được gọi tên không nên lễ phép đáp lại sao? Tại sao yêu tinh tóc đen kia lại thờ ơ với họ như vậy?
Nếu là đứa bé khác có lẽ đã sợ hãi lùi bước, nhưng Angel nhất quyết vì "đại ca" mà tiến lên.
Khi đứa bé vừa định hỏi cho ra nhẽ, một ánh sáng đỏ vụt qua trước mắt.
Disio nhanh chân hơn đứa bé, cánh ve đập vù vù, "vèo" một tiếng bay tới trước bàn dài, bạnh khuôn mặt bánh bao hỏi:"Kumandi, sao anh không trả lời?".
Đứa bé tóc vàng đội vương miện kia trợn mắt há hốc mồm đến mức sắp nứt ra, lọn tóc đỏ hơi vểnh lên, nom như ngọn lửa rực rỡ.
Trong khoảnh khắc bị đứa bé tóc đỏ chất vấn, Kumandi vẫn còn đang cầm nĩa, trên nĩa cắm một quả mọng màu xanh lơ.
Các thiếu niên yêu tinh khác thấy cảnh tượng thú vị đều cảm thấy buồn cười.
Thư Lê vẫn đang giữ dáng vẻ "tay Nhĩ Khang", trơ mắt nhìn đứa bé tóc đỏ xông lên "bênh vực kẻ yếu". Hiểu... hiểu lầm lớn rồi!
Angel bị Disio giành trước một bước, đứa bé phồng má tức giận:"Sperion nói cần yên.....uhm uhm uhm?".
Thư Lê đuổi theo sau vội vàng bịt miệng đứa bé lại, nở nụ cười ngại ngùng với thiếu niên yêu tinh tóc đen.
Nếu để cho đứa bé nói hết thì hiểu lầm sẽ giống như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn. Đến lúc đó, dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết được.
"À....xin lỗi anh...". Thư Lê càng vội thì đầu lưỡi càng rối, lời nói không được lưu loát:"Hiểu....hiểu lầm...".
Aaaaaa, cái đầu lưỡi ngu ngốc, cái miệng ngu ngốc này, đúng lúc quan trọng lại không nói nên lời!
Ngập ngừng như vậy càng khiến cậu càng thêm ngượng ngùng!
Khổ nỗi Disio không hiểu nỗi khó xử của Thư Lê. Thấy cậu nói năng vất vả, đứa bé tóc đỏ trượng nghĩa giúp cậu một phen.
"SPERION NÓI CẦN KUMANDI!".
Tiếng nói vang dội, khí phách ngang tàng.
Game over!
Thư Lê ngây ra như phỗng, bên tai dường như văng vẳng tiếng nhắc nhở trò chơi kết thúc.
Mệt rồi, hủy diệt hết đi!
Dù Kumandi tính tình lạnh nhạt, lúc này cũng không khỏi kỳ quái nhìn chằm chằm ba đứa bé.
Đứa bé tóc vàng đội vương miện kia trợn mắt há hốc mồm như sắp nứt ra.
Cậu hẳn là Sperion nhỉ?
Đứa yêu tinh được Tinh Linh Vương chúc phúc.
Quả nhiên tiếng Tinh Linh không tốt lắm, mồm miệng chẳng nhanh nhạy.
"Phì-----".
Tiếng cười quỷ dị trôi đi, trong nhà ăn vang lên mấy tiếng cười thiện ý. Đồng bạn ngồi bên trái Kumandi cười đến mức sắp tụt xuống bàn.
Kumandi lạnh lẽo nhìn sang, anh ta nhanh chóng che miệng lại, bả vai run rẩy không ngừng. Nghẹn cười vô cùng vất vả.
Trên bàn ăn của các bé, đứa bé mập Budno buồn bực chọc hoa quả, miệng dẩu lên, vẻ mặt không vui.
Thư Lê cuối cùng cũng tỉnh lại sau cơn ngây dại. Dưới ánh nhìn chăm chú của nhiều người, cậu hận không thể tìm một cái lỗ nẻ nào đó rồi chui xuống. Gương mặt và lỗ tai đều đỏ bừng như ráng chiều.
Kumandi nhìn ra sự bối rối của đứa bé tóc vàng. Hắn chớp đôi mắt tím mê người, thái độ dịu hơn trước đó không ít.
"Em....cần anh làm gì?".
"Không phải!". Thư Lê nhanh chóng phủ nhận, đầu lắc như trống bỏi. Cậu nhanh chóng động não, tự hỏi nên biện giải thế nào.
Đột nhiên, cậu lia mắt tới cái nĩa trong tay Kumandi. Ý tưởng lóe lên, cậu buông tóc trắng đang bị bịt miệng đến sắp tắt thở, chỉ vào quả nhỏ màu xanh trên nĩa, phát huy trình độ ngôn ngữ cao nhất cả đời này của mình.
"Thứ em muốn là nó - quả Kuku! Bọn họ nghe nhầm, hiểu lầm rồi! Em xin lỗi, đã khiến anh gặp....gặp.....".
Chết mẹ, "rắc rối" trong tiếng Tinh Linh nói thế nào ấy nhỉ?
Thư Lê gấp tới mức toát mồ hôi hột, cái miệng nhỏ úp úp mở mở nhưng vẫn không thể nói ra thành lời.
"Rắc rối?". Kumandi hỏi.
"Đúng đúng đúng". Thư Lê gật đầu liên hồi.
Kumandi thong thả ung dung ăn nốt trái cây trên nĩa, không để bụng nói:"Không sao".
Đứa bé vừa mới học tiếng Tinh Linh, nói năng không rõ cũng là chuyện bình thường.
Thấy hắn nhận lời xin lỗi của mình, chuông cảnh báo trong lòng Thư Lê được dỡ xuống, âm thầm thở phào một hơi.
Chỉ có Disio và Angel là vẻ mặt mờ mịt.
"Sperion, cậu nói muốn quả Kuku thật sao?". Angel nghi ngờ mà gãi tai nhọn.
"Nhưng mình nghe thấy là Kumandi mà nhỉ". Disio nhíu mày.
Thư Lê nghiêm túc sửa sai:"Là quả Kuku! Mình đói bụng, muốn ăn quả Kuku, hai cậu nghe lầm!".
May mà trên nĩa của thiếu niên tóc đen cắm quả Kuku, càng thêm may mắn là quả Kuku và Kumandi đọc na ná nhau.
Disio và Angel không khỏi nhớ lại hoàn cảnh trong lớp học, cuối cùng cũng biết hai người họ hiểu lầm.
Sở dĩ Sperion yếu ớt nằm bò ra bàn là vì đói bụng, đói bụng nên mới nói muốn quả Kuku.
Disio là tiểu yêu tinh dám làm dám chịu, đứa bé cúi đầu xin lỗi với Kumandi:"Em xin lỗi anh nhiều ạ!".
Angel cũng ngại ngùng nhìn Kumandi:"Đều do em nghe nhầm....".
"Tại em, tại em không giỏi.....tiếng Tinh Linh". Thư Lê ôm hết lỗi sai lên người mình.
Ba đứa bé tranh nhau nhận lỗi, thái độ thành khẩn, Kumandi nào phải yêu tinh lòng dạ sắt đá, sao có thể so đo với bọn họ?
Từ trước đến nay, yêu tinh lớn tuổi hơn luôn bao dung với các đứa bé.
Hắn lớn hơn đứa bé 10 tuổi, đương nhiên sẽ tha thứ vô điều kiện cho những hành vi vô tâm của họ. Hắn bưng chiếc đĩa quả Kuku trên bàn cho đứa bé tóc vàng:"Ăn đi!".
Thư Lê sững sờ nhìn đĩa trái cây, vội vàng xua tay:"Không, không cần....".
Kumandi thấy cậu từ chối thì cũng không miễn cưỡng. Hắn để đĩa trái cây lên bàn, đưa tay vào túi trữ vật lục lọi, lấy ra một quyển sổ dày cộp.
"Đây là sổ ghi chép của anh lúc mới học tiếng Tinh Linh, em cầm về mà tham khảo".
Thư Lê được yêu mà lo sợ, lúng ta lúng túng nhìn thiếu niên yêu tinh tóc đen.
Thấy đứa bé đứng sững ra đấy, Kumandi trực tiếp nhét sổ ghi chép vào lòng cậu.
Thư Lê luống cuống ôm lấy quyển sổ đã hơi ngả vàng, cẩn thận mở ra, nhìn thấy từng hàng chữ Tinh Linh như những con nòng nọc bơi đầy trên giấy, hai mắt rưng rưng ánh lệ.
Vừa nhìn đã biết đây là sổ ghi chép của học sinh giỏi, văn hay chữ đẹp, chú thích cặn kẽ, quả thực là tin vui cho những người mới học.
Thư Lê khép sổ ghi chép lại, thiếu điều "oà" lên bật khóc.
Sổ ghi chép của học sinh giỏi. Cậu, không, hiểu, một, chữ, nào!
Đưa cho cậu đúng là phí phạm của trời!
Khụt khịt mũi, Thư Lê ổn định tâm trạng, nói nhỏ:"Cảm ơn anh".
Kumandi nhìn hơi nước trong mắt cậu, cho rằng cậu đang cảm động. "Không cần cảm ơn, sau này có gì không hiểu thì cứ hỏi anh bất cứ lúc nào".
Đứa bé quả nhiên là đồ đáng yêu.
Dưới ánh nhìn chăm chú đầy thiện ý của chúng thiếu niên, Thư Lê ôm sổ tay cùng đứa bé tóc đỏ và tóc trắng bay về phía bàn ăn của nhóm đứa bé.
Trong nhà ăn vẫn có yêu tinh trưởng thành túc trực. Chuyện vừa rồi, bọn họ đứng xem từ đầu tới cuối nhưng lại không tiến lên can thiệp. Bởi vì bọn họ tin rằng thiếu niên yêu tinh sẽ không làm khó các đứa bé.
Quả nhiên câu chuyện phát triển rất thú vị, đôi bên đều là những đứa trẻ tốt.
Chờ sau khi ba đứa bé ngồi xuống, yêu tinh trưởng thành mới bê đồ ăn lên cho bọn họ, riêng Thư Lê thì được thêm một đĩa quả Kuku.
Thư Lê nhìn đĩa trái cây xanh lét đầy ắp, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Quả kuku ngon thì có ngon, nhưng hơi nhiều.
"Sperion, cậu thích ăn quả kuku, cho cậu hết nè!".
"Mình cũng có! Mình có bốn quả".
"Mình có ba quả!".
Budno nhìn một quả cuối cùng trên đĩa của mình, trong lòng giằng co mãnh liệt. Cuối cùng khẽ cắn môi, quyết định tặng cho người.
Đứa bé đẩy đĩa đến trước mặt Thư Lê, ngượng ngùng nói:"Cho cậu này...".
Thư Lê suýt thì bị quả kuku bao phủ, vội vàng uyển chuyển từ chối từng người một. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt chấp nhất của đứa bé mập, cậu đảo mắt, cầm nĩa găm quả Kuku duy nhất nhét vào miệng.
"Cảm ơn cậu, Butto". Thư Lê vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói.
Budno ngơ ngác nhìn cái đĩa trống không của mình.
Sperion từ chối trái cây của người khác nhưng lại ăn trái cây của đứa bé, tại sao?
Còn nữa, tên đứa bé không phải là Butto, đứa bé tên là Budno.
Mãi một lúc sau, Budno mới hoàn hồn, muốn sửa đúng phát âm của Thư Lê, nhưng lại thấy Thư Lê đang gạt 5 quả Kuku từ đĩa của cậu sang đĩa của đứa bé.
"Ăn không?". Thư Lê thấy đứa bé mập trợn mắt nhìn mình thì nhoẻn miệng cười, hỏi.
Budno chưa bao giờ từ chối đồ ăn, đứa bé không chút do dự gật đầu:"Ăn!".
Thư Lê đẩy chiếc đĩa lại cho đứa bé.
Budno nhìn năm quả kuku xanh mướt ngọt ngào trên đĩa, trong lòng vui như hoa nở.
Những yêu tinh bằng lòng chia sẻ đồ ăn cho đứa bé thì đều là bạn tốt của đứa bé!
Đứa bé quyết định, sau này sẽ không đối đầu với Sperion nữa.
Bữa cơm trưa này, Thư Lê ăn no căng bụng.
Bụng nhỏ phồng lên như quả bóng, cũng may cậu đang là trẻ con, béo một chút cũng không sao.
Mỗi ngày, các đứa yêu tinh đều có một khoảng thời gian nghỉ trưa.
Sau khi ăn xong, Thư Lê nấc một cái, cầm theo sổ tay của Kumandi, lảo đảo bay về nhà mình.
Thời gian còn sớm, trong sớm chốc cũng không ngủ ngay được. Cậu ngồi trên bàn, tranh thủ học tập.
Đầu tiên là chép lại mười từ mới mà Sit dạy, sau đó dựa theo phát âm tiếng Trung mà đọc lớn.
Cần cù bù thông minh.
Quả nhiên, sau mười mấy lần ôn tập, Thư Lê đã có thể đọc viết thành thạo.
"Oáp...."
Ngáp một cái, Thư Lê cầm sổ ghi chép của Kumandi trèo lên giường, chậm rãi lật xem. Không cần biết có hiểu hay không, chỉ cần ké một chút ánh sáng của học sinh giỏi, việc học nhất định sẽ có tiến bộ.
Chữ trên trang đầu tiên vẫn còn hơi non nớt, có dấu vết sửa và tẩy xoá, nhưng càng về sau lại càng nắn nót sạch sẽ.
Chữ của học sinh giỏi không những đẹp, mà tranh vẽ cũng rất kỹ càng tỉ mẩn.
Giai đoạn đầu, các đứa bé học chủ yếu là nhìn vật đoán chữ.
Hôm nay, mười chữ mà Sit dạy đều có vật thật minh hoạ, Thư Lê sợ bản thân sẽ quên nên đã vẽ ra giấy.
Nhưng thứ cậu vẽ là hình chibi, đáng yêu nhưng vẫn sẽ có chút sai lệch. Mà sổ ghi chép của Kumandi lại là tranh tả thực, mỗi sự vật đều sinh động như thật, vừa xem là hiểu ngay.
Thư Lê xem liền năm trang, mí mắt càng ngày càng nặng, cơn buồn ngủ ập vào đại não.
"Cộp".
Cuối cùng cậu cũng không chống đỡ được, nằm bò ra ngủ mất.
Trong mơ, một đám nòng nọc bơi qua bơi lại, dáo dác đi tìm ếch mẹ.
Thư Lê bị tiếng chim véo von lảnh lót đánh thức, mơ mơ màng màng tỉnh dậy, phát hiện bản thân ngủ quên trên sổ ghi chép.
Cậu ngáp một cái, ngồi quỳ dậy, sau đó nhìn thấy một vệt nước khả nghi trên sổ.
A?
Đây là....nước miếng của cậu?
"Ây nha!".
Cậu vội vàng lấy chăn chấm lên sổ.
Không hay rồi, cậu không cẩn thận làm ướt sổ ghi mà học sinh giỏi cho mượn rồi.
Dùng chăn thấm một lúc thì cũng khô hẳn. Tuy rằng vẫn còn ít vết tích, nhưng nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện ra.
Thư Lê lau mồ hôi.
"Cộc cộc cộc".
Ngoài cửa sổ truyền tới tiếng động kỳ lạ. Thư Lê khép sổ lại, nghi ngờ bay tới cạnh cửa, kéo rèm lên, đối diện với cái đầu to lớn của chim Sẻ.
Là Sif.
Đồng hồ báo thức sinh vật phụ tránh gọi các đứa bé rời giường.
"Chiếp". Sif thúc giục đứa bé nên đến lớp học buổi chiều.
Thư Lê vội vàng thu dọn sách vở trên bàn rồi nhét vào túi xách, vở ghi chép của Kumandi quá dày, không cất vào túi được nên đành để ở nhà.
25 đứa bé dưới tiếng chim hót lanh lảnh mà ngái ngủ chạy tới trường học.
Yêu tinh trưởng thành đi ngang qua nhìn đám đứa bé bay nghiêng ngả thì bật cười trấn an:"Không phải vội, buổi chiều là tiết âm nhạc, đến muộn một chút cũng không sao".
"Đúng vậy, không sao đâu, Leah sẽ chỉ phạt mấy đứa đọc thêm vài bài thơ mà thôi". Chris thích trêu chọc, cố ý lại gần chêm một câu.
Vừa nghe thấy chữ phạt, các đứa bé lập tức tỉnh táo lại, thúc cánh bay nhanh hơn.
Chờ các đứa bé đi xa, yêu tinh trưởng thành mới vỗ một phát vào lưng Chris:"Cậu vào rừng hái quả gai cho tôi ngay!".
"Á...".
Chris làm lố hét lên một tiếng. Không để yêu tinh trưởng thành kịp đánh phát thứ hai thì đã nhoáng cái chuồn mất.