Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Chương 17: Mập mờ
Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Bạch không hiểu sao, khi đối diện với Hoắc Vân Sâm, cậu bỗng thấy ngượng nghịu, tim đập thình thịch. Cậu vội buông tay khỏi áo anh, lùi lại phía sau một bước: "Anh... anh tự cài đi."
Nhưng Hoắc Vân Sâm lại không đồng ý, anh tiến thêm một bước, đôi mắt sâu thẳm ghim chặt vào Phó Bạch: "Không được, không phải em nói muốn giúp anh sao?"
"Em em em... em đâu có nói." Phó Bạch quay mặt đi, ánh mắt tránh né, khuôn mặt đã đỏ đến mức có thể rán trứng được rồi.
Nhìn dáng vẻ của cậu, cảm xúc trong lòng Hoắc Vân Sâm càng thêm rõ ràng. Anh cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn tạm thời kìm nén lại, không trêu Tiểu Bạch thêm nữa: "Thôi được, nhìn mặt em đỏ bừng hết cả lên kìa. Có gì mà phải ngại chứ? Hồi còn là mèo, chẳng phải em cũng từng chui vào áo anh sao?"
"Em... đâu có," Giọng Phó Bạch rất yếu, chẳng còn chút khí thế nào để phản bác. Khi còn là mèo đã lâu, đôi khi cậu không để ý đến những hành vi của mình. Nhưng giờ cậu là người, đương nhiên không thể hành động như thế được nữa.
Hoắc Vân Sâm thử hết chỗ quần áo, đến khi tiễn cậu ra ngoài, lưng Phó Bạch đã đẫm một lớp mồ hôi. Biết thế đã để tướng quân vào phòng tắm thử đồ rồi, ở ngoài này đúng là áp lực ngút trời! Thân hình đó của anh thật sự là giấc mơ của phụ nữ, là niềm mơ ước của đàn ông, quá tuyệt vời!
Trước khi xuống lầu ăn tối, Phó Bạch đi tắm rửa, thay một bộ quần áo khác. Hoắc Vân Sâm quan sát cậu, giọng điệu khó đoán: "Tắm rồi à?"
Phó Bạch "ừm" một tiếng, thấy tướng quân cũng đã thay một bộ đồ khác: "Tướng quân cũng tắm rồi ạ?"
Ánh mắt Hoắc Vân Sâm càng thêm sâu sắc: "Ừm, thay đồ với em nóng quá."
Vành tai Phó Bạch đỏ ửng, tim đập thình thịch mấy nhịp. Không biết có phải ảo giác của mình không, nhưng câu nói của tướng quân có chút gì đó... mập mờ ấy.
"Ăn nhanh đi, đừng để đói." Hoắc Vân Sâm gắp thức ăn cho Phó Bạch: "Mai theo anh về nhà họ Hoắc, ông nội muốn gặp em."
"Hả? Về nhà họ Hoắc? Với thân phận con người sao?" Từ khi về Đế Đô Tinh, Hoắc Vân Sâm bận rộn suốt, chưa từng về nhà lớn. Ông nội Hoắc đã sớm giục anh dẫn người về ra mắt ông rồi.
Ông nội Hoắc cứ nghĩ Phó Bạch là người vợ mà Hoắc Vân Sâm tìm được ở Hải Đế Tinh.
"Đương nhiên là với thân phận con người rồi, chẳng lẽ em muốn làm mèo mãi sao?"
"Không muốn." Phó Bạch lắc đầu, cắn đũa, lo lắng hỏi: "Vậy tướng quân có định nói thân phận của em cho ông nội anh biết không?"
"Không nói. Sau này, chuyện em là mèo hóa thành người chỉ có anh, em và chú Trần biết là được rồi." Hoắc Vân Sâm không định để nhiều người biết chuyện này. Chuyện này quá nguy hiểm, nhất là khi Phó Bạch còn sở hữu khả năng chữa lành.
Nếu bị người khác phát hiện, cậu sẽ trở thành miếng mồi béo bở, khiến vô số người tranh giành.
Chú Trần ngồi đối diện cũng gật đầu tán thành: "Tướng quân nói đúng, chuyện này càng ít người biết càng tốt."
Chú Trần chỉ biết Tiểu Bạch là mèo biến thành người, chứ không hề biết vết thương ở chân của tướng quân là do cậu chữa khỏi. Ông chỉ nghĩ đơn giản rằng chuyện "thành tinh" này quá mức nghịch thiên, tốt nhất là càng ít người biết càng tốt.
Phó Bạch xúc một muỗng cơm, liếc nhìn tướng quân: "Em hơi căng thẳng. Em nên gặp ông nội anh với thân phận gì đây?"
"Người nhà là được rồi." Hoắc Vân Sâm một lần nữa nói ra hai chữ "người nhà". Nhưng lần này, rõ ràng anh cảm nhận được hai chữ đó đã mang thêm một tầng ý nghĩa khác. Anh lại nhớ đến lúc nãy khi tắm anh đã có phản ứng.
Hôm sau, Hoắc Vân Sâm dẫn Phó Bạch về nhà họ Hoắc từ sáng sớm tinh mơ. Cả nhà đều ra đón, nhưng khác hẳn so với lần trước. Lần này, tuy mọi người cũng đều nhìn cậu, nhưng ánh mắt đều rất kỳ lạ. Phó Bạch hơi sợ hãi, lén trốn sau lưng tướng quân, người đàn ông nắm chặt tay cậu: "Đừng sợ."
Rồi anh nhìn gia đình họ Hoắc: "Mọi người kiềm chế ánh mắt lại một chút được không? Em ấy sợ rồi."
Ông nội Hoắc nhìn bàn tay Hoắc Vân Sâm đang nắm tay Phó Bạch mà cười ha hả, vẻ mặt đầy hài lòng. Ông cứ tưởng cháu trai mình không biết yêu đương, giờ xem ra rất biết cách đấy chứ!
"Thôi không nhìn nữa không nhìn nữa, mau đưa chúng vào nhà ngồi đi, đừng để người ta cảm thấy nhà họ Hoắc chúng ta không có lễ phép." Ông cụ xua tay với con trai và con dâu, bảo họ đừng nhìn chằm chằm nữa. Rõ ràng "cháu dâu" này nhút nhát, dễ đỏ mặt.
Phó Bạch thực sự cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình rất kỳ lạ, đây là ánh mắt nhìn người nhà sao? Sao cậu lại cảm thấy giống như đang nhìn "con dâu" hơn?
"Tướng quân, em cảm thấy ông nội anh nhìn em lạ lắm." Sau khi ngồi xuống, Phó Bạch ghé sát tai Hoắc Vân Sâm nói nhỏ.
Anh đáp lời: "Kệ họ, em cứ là chính mình là được."
Hoắc Đông quan sát cách hai người họ ở bên nhau, cười bảo: "Anh cả, anh dâu có vẻ hơi ngại ngùng nhỉ."
Phó Bạch trợn tròn mắt, không thể tin nổi mà nhìn Hoắc Đông: "Anh gọi tôi là gì cơ, anh dâu!" Cậu tức đến phồng má.
Hoắc Đông nhướng mày, đánh mắt với mọi người, rồi nói: "Cậu không phải anh dâu của tôi sao?"
"Đương nhiên là không phải rồi." Cuối cùng Phó Bạch cũng hiểu ra điều kỳ lạ rồi, thì ra họ coi cậu là vợ của tướng quân. Phó Bạch véo nhẹ lòng bàn tay Hoắc Vân Sâm: "Tướng quân, anh mau giúp em giải thích đi."
Hoắc Vân Sâm khó xử một chút, không biết giải thích thế nào, chỉ đành lên tiếng: "Bỏ qua vấn đề này đi, mọi người đừng nói nữa, nếu không lần sau chúng cháu sẽ không về nữa đâu."
Phó Bạch nghi hoặc một hồi, không hiểu đây có được tính là giải thích hay không. Nhưng sau khi anh lên tiếng, quả thật mọi người không còn gọi cậu là "anh dâu" nữa, cũng không nhìn chằm chằm cậu nữa.
Gãi đầu gãi tai, Phó Bạch quyết định chuyện gì không hiểu thì cứ bỏ qua, không nghĩ nữa.
Lần này biến thành người, Phó Bạch cảm thấy ở nhà họ Hoắc thú vị hơn nhiều. Chỉ có Hoắc Hiển cứ hay hỏi về tung tích của Tiểu Bạch. Phó Bạch chỉ có thể cười trừ: "Tiểu Bạch ở nhà rồi, lần này không mang ra ngoài."
Cậu lại nhớ đến lúc nãy khi vừa mới đến, người nhà họ Hoắc hỏi tên cậu. Trong lúc luống cuống, cậu đã lỡ nói ra tên thật của mình.
Ngay cả tướng quân cũng ngạc nhiên, cứ tưởng Tiểu Bạch sẽ lấy họ của anh, không ngờ cậu lại chọn một cái tên khác.
Ông nội Hoắc lẩm nhẩm tên của cậu, cười hiền hậu: "Nghe giống Tiểu Bạch thật. Vân Sâm, khẩu vị của cháu vẫn trước sau như một."
Hoắc Vân Sâm không để tâm đến lời ám chỉ của ông nội. Trong chuyến đi lần này, người nhà họ Hoắc đều đã biết Phó Bạch là trẻ mồ côi không có gia đình, tình cờ quen biết Hoắc Vân Sâm trong bệnh viện. Hoắc Vân Sâm thích người ta, dẫn về nhà, nhưng vẫn chưa theo đuổi được.
Không ngờ Hoắc Vân Sâm lại còn chủ động theo đuổi người khác, mà lại còn chưa theo đuổi được!
Đây đúng là chuyện thú vị nhất năm nay.
Trên đường về, Phó Bạch ngủ thiếp đi, đầu tựa vào vai Hoắc Vân Sâm, ngủ ngon lành. Đến khi xuống xe, anh gọi cậu dậy, nhưng cậu vẫn không tỉnh, hoặc có lẽ vì quá ỷ lại vào anh, nên cậu không muốn tỉnh. Chắc cậu biết anh sẽ tìm cách bế cậu vào nhà.
Hoắc Vân Sâm nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Tiểu Bạch, suy nghĩ trong lòng anh càng thêm kiên định. Anh bế xốc Tiểu Bạch lên, về phòng ngủ của mình, dịu dàng đặt cậu xuống giường.
Phó Bạch tự nhiên vòng tay ôm lấy vai anh, má cọ cọ vào mặt anh, hệt như một chú mèo con, phát ra tiếng "ưm ưm" đầy ám muội.
Cơ thể Hoắc Vân Sâm cứng lại, nắm lấy tay cậu định kéo ra, nhưng Phó Bạch không chịu buông: "Không, muốn ngủ với anh."
Tiếng lẩm bẩm không lớn lắm, Hoắc Vân Sâm nghe đi nghe lại hai ba lần mới nghe rõ.
Tiểu Bạch tưởng mình vẫn là mèo, muốn ngủ cùng anh sao? Nhưng giờ cả hai như thế này, làm sao có thể ngủ chung được.
Hoắc Vân Sâm khéo léo gỡ tay cậu ra, nhưng vừa gỡ ra xong, cậu lại dán mặt tới, môi khẽ lướt qua má anh, thậm chí còn chạm nhẹ vào khóe môi anh: "Tướng quân, ngủ cùng em đi."
Hoắc Vân Sâm hoàn toàn cứng đờ, cơ thể không dám nhúc nhích, để mặc dòng cảm xúc như nước lũ cuộn trào trong lòng, nhấn chìm anh xuống đáy biển sâu.