Thu Nhận Đồ Đệ

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đào vàng óng cắt miếng, bánh trôi nếp dẻo tròn với nước đường ngọt lịm, mỗi người một chén. Cố Tiêu ăn xong rất nhanh, còn Thẩm Hi Hòa vì múc nhiều hơn nên ăn chậm hơn.
Thẩm Hi Hòa vốn thích ăn ngọt, đặc biệt thích ngồi ăn cùng Cố Tiêu, bởi như vậy không chỉ có miệng là ngọt ngào.
Mặt Cố Tiêu ngứa ran, cô không nhịn được gãi mấy cái. Khi không chạm vào thì không lộ rõ, vả lại dạo này cô cũng đã mập lên, không còn xanh xao vàng vọt như trước. Dù cả ngày đi ra ngoài nhưng da dẻ cũng không bị đen sạm.
Thế nên, vừa gãi, những vết muỗi đốt liền nổi đỏ ửng.
Thẩm Hi Hòa nhíu mày, “Chỗ này của muội bị làm sao vậy?”
Cố Tiêu chớp mắt, “Trên mặt sao?”
Thẩm Hi Hòa đưa tay qua, chạm vào cạnh mấy nốt muỗi đốt, “Chỗ này, là bị muỗi đốt sao?”
“Chiều nay muội về nhà cũ hái rau, vườn rau có rất nhiều muỗi. Muội đã lấy vải quấn kín cổ tay và cổ chân rồi, vậy mà muỗi vẫn đốt muội.” Cố Tiêu còn nói thêm là cô đã trùm đầu lại, nhưng dù sao thì cánh tay và đùi cũng bị đốt.
Ánh mắt Thẩm Hi Hòa dừng lại trên cổ Cố Tiêu, chắc là cô đã gãi, rồi lại cố nhịn, nên mấy nốt đỏ đã nổi lên.
“Bôi nước bồ kết có thể đỡ ngứa hơn, ngày mai ta sẽ đi y quán lấy chút thuốc về.” Thẩm Hi Hòa ăn nhanh hết đào vàng và bánh trôi nếp, sau đó từ tủ quần áo lấy ra một lọ thuốc mỡ nhỏ, “Đây là thuốc mỡ giải nhiệt, dùng cái này có lẽ sẽ tốt hơn.”
Bên trong thuốc mỡ có bạc hà, Thẩm Hi Hòa thường dùng bôi lên huyệt Thái Dương mỗi khi buồn ngủ, chắc hẳn cũng có thể giảm ngứa.
Cố Tiêu ngẩn người, “Vậy huynh đưa cho muội đi, muội về phòng sẽ bôi thử xem sao……”
Thẩm Hi Hòa nói: “Lát nữa ta còn phải dùng nữa, cứ bôi ở chỗ này đi.”
Không đợi Cố Tiêu kịp phản ứng, hắn đã rút nút gỗ lọ thuốc ra, rồi dùng ngón trỏ lấy một ít thuốc, “Ngẩng đầu lên.”
Cố Tiêu hơi há miệng, nuốt lại những lời định nói. Lông mi cô run rẩy một cách không tự nhiên, liếc nhanh Thẩm Hi Hòa một cái rồi lập tức nhìn sang nơi khác. Không phải cô cố ý nhìn Thẩm Hi Hòa, mà chỉ vì hắn đang đứng ngay trước mặt cô.
Bôi một ít lên mặt, sau đó, Thẩm Hi Hòa bất động.
Thẩm Hi Hòa cúi đầu nhìn Cố Tiêu, cô đang khẩn trương, mà Thẩm Hi Hòa còn khẩn trương hơn cả Cố Tiêu.
Trên tay hắn còn có thuốc mỡ, chóp mũi ngập mùi bạc hà. Nếu hướng xuống chút nữa, hắn có thể bôi, nhưng mà…
Đầu óc Thẩm Hi Hòa tỉnh táo hơn rất nhiều, “Hôm nay ta sẽ không dùng đến, muội mang về phòng bôi đi.”
Nói xong thì đem thuốc mỡ còn lại bôi lên huyệt Thái Dương của mình.
Cố Tiêu ừ một tiếng, “Vậy muội về phòng đây, chỉ là bị muỗi đốt thôi, huynh không cần đi y quán lấy thuốc đâu, hai ngày nữa là hết thôi.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Ta biết rồi, muội ngủ sớm đi.”
Lúc này trời đã trở lạnh, gió đêm thổi qua, khiến đầu óc Thẩm Hi Hòa tỉnh táo hơn rất nhiều. Hắn cúi đầu nhìn tay mình, rồi nắm chặt lại.
Còn Cố Tiêu thì cầm theo thuốc mỡ, về tới phòng bôi lên cổ tay, cổ chân và cổ, quả nhiên không còn ngứa nữa, mát lạnh, rất thoải mái.
Ngày hôm sau, Cố Tiêu đi hiệu sách, cô mang theo lông dê đã nhuộm màu, hạt châu và xiên tre, chuẩn bị dạy cho tiểu đồ đệ của mình.
Vừa tới hiệu sách, Cố Tiêu đã nhìn thấy Trương chưởng quầy mặc bộ quần áo khác hẳn mọi khi. Bình thường Trương chưởng quầy ăn mặc rất đơn giản, chỉ là mấy bộ sam thư sinh thường mặc, hôm nay lại thay một bộ đồ màu xanh lam. Lầu hai hiệu sách còn bày trà nước và điểm tâm, trên mặt đất còn đặt đệm hương bồ.
Thấy Cố Tiêu vẻ mặt nghi hoặc, Trương chưởng quầy nói: “Hôm nay chẳng phải là ngày trọng đại sao?”
Cố Tiêu cau mày hỏi: “Ngày trọng đại gì?”
Trương chưởng quầy nói: “Ngày bái sư đó, tiểu đông gia chẳng phải muốn thu đồ đệ sao?”
Cố Tiêu ho khan một tiếng, “Còn phải bái sư sao?”
Trương chưởng quầy nói với vẻ đương nhiên: “Tất nhiên rồi.”
Mặc dù đồ đệ không phải do Cố Tiêu tự mình chọn ra, nhưng chắc chắn cô phải uống trà bái sư. Không có lễ bái sư thì sao có thể gọi là thu đồ đệ được chứ.
Cho dù thu đồ đệ chỉ để dạy làm một thứ, thì cũng là sư phụ. Một ngày làm thầy cả đời làm cha, sau này ngày lễ ngày tết phải chuẩn bị lễ vật, đối đãi như trưởng bối.
Trương chưởng quầy chọn lựa kỹ càng, đặc biệt chọn một bé gái khoảng tám chín tuổi, tên là Linh Đang.
Trương chưởng quầy ân cần căn dặn, làm đồ đệ thì phải nghe lời sư phụ, đối xử tốt với sư phụ.
Trương chưởng quầy dẫn người vào, Linh Đang hành đại lễ với Cố Tiêu. Trên đầu nó có hai bím tóc nhỏ, mắt to, ánh mắt trong veo, giọng nói trong trẻo, “Sau này sư phụ kêu Linh Đang đi hướng đông, Linh Đang tuyệt đối sẽ không đi hướng tây. Sư phụ kêu Linh Đang làm gì thì Linh Đang sẽ làm đó! Sư phụ, mời uống trà!”
Cố Tiêu chưa từng trải qua chuyện thế này, cô nhìn Trương chưởng quầy, sau đó nhận lấy chén trà, “…… Đứng lên đi.”
Cố Tiêu không nghĩ tới chuyện bái sư, cho nên cũng không chuẩn bị quà đáp lễ, chỉ có thể để lần sau bù đắp.
Linh Đang còn thấp hơn Cố Tiêu, người cũng gầy hơn. Trương chưởng quầy nói đây là đứa nhỏ mồ côi, đang làm việc dưới tay mẹ mìn, nên đã mua về đây, sau đó ký khế ước bán thân, sau này sẽ đi theo Cố Tiêu.
Còn về chuyện sau này, thì phải xem phẩm hạnh của Linh Đang thế nào.
Cố Tiêu không có nhiều quy tắc như vậy, uống trà xong liền bắt đầu dạy Linh Đang làm đồ chơi vải nỉ. Linh Đang lắng nghe rất nghiêm túc, Trương chưởng quầy cũng ngồi ghế nhỏ học làm theo.
“Lấy mèo làm ví dụ đi, trước tiên dùng lông dê chưa nhuộm màu để làm thân mình, rồi đến phần đầu. Màu của mèo thì dùng lông dê đã nhuộm màu buộc lên, sau đó đến tai và tứ chi.” Cố Tiêu vừa làm vừa nói, “Làm đồ chơi vải nỉ muốn cho thật giống, thì phải nhớ kỹ một câu: quá nhiều sẽ thành quá mức.”
Trương chưởng quầy trực tiếp làm ra một quả bóng, đầu bẹp dí, cái miệng hơi to. Cố Tiêu thì có thể nặn ra mũi miệng, còn hắn thì không được.
Trương chưởng quầy quay đầu nhìn Linh Đang. Lần đầu tiên làm, tuy Linh Đang làm không được tốt lắm, nhưng lại làm tốt hơn hắn một chút.
Cố Tiêu nói: “Con cứ nhìn theo mà làm, sau khi quen rồi thì muốn làm gì thì có thể làm đó.”
Linh Đang hiểu chuyện, lại nghe lời. Cố Tiêu nói gì nó liền nghe đó, có thể bái sư học được một thân tay nghề, là chuyện mà trước đây nó nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
“Sư phụ, con sẽ cố gắng học,” Linh Đang liếm môi dưới, nếu sau này nó kiếm được tiền, thì sẽ đưa toàn bộ cho sư phụ tiêu.
Cố Tiêu chưa nhận qua đồ đệ bao giờ, đây cũng là lần đầu tiên.
Nữ hài tử thì khéo tay tỉ mỉ, Trương chưởng quầy làm hai cái thì không làm nữa. Linh Đang lại làm rất nghiêm túc, chiếu theo mẫu Cố Tiêu đưa, vừa sửa từng chút một, vừa suy ngẫm.
Nhìn Linh Đang làm đồ chơi vải nỉ càng ngày càng tốt, Trương chưởng quầy cũng muốn làm được như vậy. Nếu như hắn có thể kiên trì một chút, biết đâu cũng có thể làm được rồi.
Trương chưởng quầy nói: “Cái Linh Đang làm có bán không?”
Mặt Linh Đang nóng lên, “Con làm không đẹp, kém xa so với sư phụ làm.” Chắc chắn sẽ không bán được.
Cố Tiêu nói: “Càng làm sẽ càng đẹp, quen tay hay việc.”
Trương chưởng quầy gật đầu phụ họa, “Đúng vậy, Linh Đang cứ từ từ mà học, sau này chắc chắn có thể làm tốt hơn.”
Cố Tiêu dạy nửa ngày, cũng nên trở về rồi.
Trương chưởng quầy tiễn Cố Tiêu ra cửa, hắn vừa đi vừa nói: “Tiểu đông gia, ta phải đi Thịnh Kinh một chuyến.”
Mặc dù là cháu trai ruột của mình, Trương chưởng quầy cũng nên đi kiểm tra sổ sách một chút, xem mấy thứ đồ trong Đa Bảo Các, cái nào bán chạy, thiếu cái gì, việc kinh doanh thế nào, đều phải xem xét thử.
“Mấy ngày ta đi Thịnh Kinh, hiệu sách phải làm phiền tiểu đông gia rồi.” Trương chưởng quầy cẩn thận nghĩ ngợi, nói: “Cũng không có chuyện lớn gì, tiểu đông gia tới đây coi sóc một lát là được. Nhập hàng đã có tiểu nhị, thư viện có học sinh ở đây chép sách, vị Thẩm công tử kia cũng thường xuyên đưa sách tới đây……”
Cố Tiêu: “Thẩm công tử?”