Trần thị lo liệu, Hi Hòa Tiểu Tiêu tâm đầu ý hợp

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử

Trần thị lo liệu, Hi Hòa Tiểu Tiêu tâm đầu ý hợp

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần thị cởi mũ ra, hai nhi tử ở phòng bên cạnh, khuê nữ đã mệt mỏi cả ngày, cũng ngủ rồi. Chỉ còn lại hai vợ chồng họ, có thể thủ thỉ đôi lời.
“Đẹp thì có ích gì đâu chứ.” Thẩm Đại Lang không hiểu mấy cái này. Hắn thương vợ, nhưng chưa từng mua quần áo hay trang sức cho nàng. Trần thị rất muốn, nhưng nào dám mở lời thẳng thừng.
Thẩm Đại Lang nói: “Chẳng bằng được ăn mấy miếng thịt.”
Trần thị bĩu môi: “Huynh chỉ biết có ăn, còn biết làm gì khác đâu chứ.”
Thẩm Đại Lang nói: “Ta biết làm mộc, ta có thể kiếm tiền.”
Lời này nếu như trước kia nói ra, thì có lẽ Trần thị còn nghe vào tai. Nàng ta hừ một tiếng: “Huynh kiếm tiền sao? Vậy huynh một ngày có thể kiếm được mấy đồng tiền nha.”
Thẩm Đại Lang gãi gãi đầu: “Nếu ta làm một món đồ lớn, thì có thể kiếm được vài chục văn tiền.”
Trần thị nhẹ nhàng nói: “Muội cùng bọn Đại Oa đi bán bánh cuốn, một ngày kiếm được hơn trăm văn, còn nhiều hơn huynh gấp bội.”
Thẩm Đại Lang mím môi im lặng.
“Tiểu Tiểu giờ là tiểu đông gia của Ngự Phương Trai, làm mấy cái khuôn bánh cũng được chia lợi nhuận.” Trần thị cất mũ rơm đi, nghiêng đầu nhìn chồng mình.
Người đã ngoài ba mươi, tuổi tác không còn trẻ, làm nghề mộc mười mấy năm trời, mà vẫn cứ như trước.
Thẩm Đại Lang nói: “Đúng là kiếm được không ít thật.”
Trần thị ngồi xếp bằng: “Huynh nói xem nếu như sau này Tam Lang thi đậu, thì có phải sẽ lưu lại Thịnh Kinh hay không? Cho dù không ở lại Thịnh Kinh, thì cũng phải đi nơi khác làm quan. Nghe ý của nương, chắc chắn là phải đi theo rồi.”
Thẩm Đại Lang lẳng lặng nghe: “Đi theo thì đi theo thôi.”
Trần thị thở dài một tiếng: “Muội chẳng phải đang nói với huynh sao, huynh là đại ca, nương đi đâu thì huynh phải đi đó chứ.”
Trần thị cũng coi như nhìn Thẩm Hi Hòa lớn lên, hiểu rõ tính cách đệ ấy nhất. Nếu sau này Thẩm Hi Hòa bỏ mặc đại ca, thì nàng ta sẽ đi kiện cho xem.
Nhưng nói cách khác, Trần thị cũng không muốn mọi chuyện sau này đều phải dựa vào nhà lão tam. Nếu bản thân muốn có cuộc sống tốt hơn, thì phải tự mình phấn đấu mới được.
Cứ nhìn Cố Tiêu mà xem, làm khuôn bánh được chia lợi nhuận, chỉ một thời gian là có thể kiếm được một khoản bạc. Lại nhìn Thẩm Đại Lang mà xem, bận rộn cả ngày, mà mới kiếm được có mấy văn tiền.
Chẳng lẽ sau này cứ sống dựa vào tam phòng tiếp tế mãi sao? Trần thị không có mặt mũi làm như vậy. Có lẽ Tiểu Tiểu không để tâm mấy chuyện này, nhưng nàng thì có.
Thẩm Đại Lang gật đầu: “Chúng ta chắc chắn là đi theo nương rồi.”
Trần thị nói: “Vậy thì huynh phải nghĩ cách kiếm thêm nhiều tiền chút, đừng để Tam Lang bỏ xa quá. Tiểu Tiểu đã đi trước chúng ta một đoạn rồi, chúng ta cũng đừng cứ dậm chân tại chỗ.”
Thẩm Đại Lang nghe lời này, trong lòng rất khó chịu.
Trần thị nói: “Huynh cũng đừng không thích nghe. Huynh là ca ca, đừng chỉ biết làm việc quần quật cả ngày. Huynh nhìn Tiểu Tiểu làm khuôn bánh đi, trên đó chạm khắc tinh xảo biết bao. Cứ học một chút, không cần nhiều, chỉ cần kiếm được chút tiền là được.”
Thẩm Đại Lang đóng tủ thì cũng chỉ là mấy cái tủ bình thường. Toàn là nhà nào trong thôn có hỉ sự, mới tìm đến hắn đặt làm.
Trần thị nhìn hoa văn trên khuôn bánh, nghĩ thầm nếu có thể khắc lên trên tủ, thì chắc chắn sẽ rất đẹp.
“Để ta đi theo tức phụ lão tam học sao?” Thẩm Đại Lang không vui vẻ mấy, học với nữ nhân, ra thể thống gì chứ.
Trần thị nhướng mày: “Huynh còn không muốn sao? Đó là tay nghề kiếm sống đấy! Nếu là muội muội còn không muốn dạy cho huynh đâu. Huynh xem huynh đang nói lời gì đi. Chuyện này muội còn phải đi cầu xin đấy. Tiểu Tiểu là nể mặt nương và Tam Lang mới đồng ý.”
Thẩm Đại Lang quay lưng đi, không nói một lời.
Trần thị cũng nằm xuống: “Muội cũng chỉ vì muốn tốt cho nhà chúng ta thôi. Tam Lang tiền đồ vô lượng, sau này cũng không thể cứ sống dựa vào Tam Lang mãi được. Huynh là cha của ba đứa nhỏ, là trụ cột của nhà chúng ta.”
Thẩm Đại Lang xoa mặt: “Ta học thì được chứ gì.”
————
Ngày hôm sau, Trần thị liền nói chuyện với Cố Tiêu. Cố Tiêu suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Trần thị đối xử rất tốt với cô, nào là nguyên liệu gỗ, lại còn dao khắc mà ban đầu cô dùng, đều là Trần thị cho cô cả.
Khắc hoa văn cũng không khó. Thẩm Đại Lang vốn là thợ mộc, chắc chắn sẽ học rất nhanh.
Trần thị: “Vậy thì tẩu phải cảm ơn muội rồi. Đại ca muội hắn ăn nói vụng về, tay chân cũng không linh hoạt, muội đừng có chê hắn nhé.”
Làm sao có thể chứ? Cố Tiêu lắc đầu. Cái khung dệt lụa của cô là do Thẩm Đại Lang làm giúp đấy. “Đại tẩu, tẩu đừng khách khí với muội làm gì. Muội chỉ phụ trách dạy, còn làm ra hình dáng thế nào thì phải xem đại ca rồi.”
Trần thị thở phào nhẹ nhõm, trở về lại nói thêm với Thẩm Đại Lang lần nữa.
Việc dạy khắc hoa văn đành gác lại sau. Giờ đây, chuyện quan trọng nhất là thu hoạch vụ thu. Cố Tiêu làm vài chiếc mũ, cuối cùng mọi người cũng không còn phải phơi nắng nữa.
Thẩm Hi Hòa thực sự rất thích chiếc mũ kia, dù sao thì Cố Tiêu đưa cái gì hắn cũng thích.
Nhưng mũ không phải chỉ mình hắn có đâu.
Nương hắn có, mấy vị huynh trưởng, tẩu tẩu có, chất nữ có, ngay cả Đại Oa, Nhị Oa cũng có.
Thẩm Hi Hòa cầm mũ đến hỏi Cố Tiêu: “Tiểu Tiểu, muội có thể may thêm ba lá tre lên trên mũ được không?”
Cố Tiêu: “May lá tre?”
Thẩm Hi Hòa: “Ta sợ sẽ lấy nhầm.”
Cố Tiêu nghĩ lại cũng đúng. Mũ nào cũng trông giống nhau, không như quần áo, rất dễ lấy nhầm.
Vừa hay trong phòng Trần thị còn có một bọc nhỏ vải vụn không dùng tới. Bởi vì quá vụn nên không mang đi huyện thành. Cố Tiêu chọn ra ba miếng vải màu xanh lục, khâu viền lại, rồi may lên trên mũ của Thẩm Hi Hòa.
Ba phiến lá tre xanh, vừa nhìn đã biết đây là mũ của Thẩm Hi Hòa.
Cố Tiêu cảm thấy biện pháp này khá tốt, nên cô liền may thêm một trái đào màu hồng nhạt lên trên mũ của Chu thị.
Trần thị cũng làm theo, sau đó thì mũ của mọi người trong nhà đều được may thêm một số thứ.
Những người khác đều đã may rồi, nhưng Cố Tiêu thì không cần. Hơn nữa, cô nhớ chỗ mình để ở đâu, sẽ không lấy nhầm.
Thẩm Hi Hòa đặt mũ của mình ngay cạnh mũ của Cố Tiêu.
Nhưng những tâm tư nhỏ này, hắn sẽ không nói ra, mà Cố Tiêu cũng không đoán được.
Cố Tiêu đang đếm từng ngày trôi qua.
Thu hoạch vụ thu đúng là rất bận rộn, nhưng thời gian trôi qua rất nhanh. Thu hoạch khoai lang đỏ xong còn phải thu hoạch kê và đậu.
Còn lại ba mẫu đất, Chu thị muốn nhanh chóng làm cho xong, dù sao thì ở huyện thành còn có việc buôn bán phải làm. Thẩm Hi Hòa nghỉ ngày mùa không phải là ba ngày, mà chỉ có hai ngày rưỡi mà thôi.
Cố Tiêu ngâm nước ngải cứu vừa thoải mái vừa dễ chịu. Cô nói: “Ngày mai huynh phải về huyện thành rồi à?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Không cần. Ta sẽ dậy sớm một chút rồi đi thư viện.”
“Vừa bận rộn xong đã phải đi vội vàng thì mệt lắm.” Cố Tiêu nói: “Có lẽ ngày mai là xong việc rồi, buổi tối chúng ta có thể trở về.”
Lương thực phải đem phơi khô, nhưng trông coi lương thực cũng không cần quá nhiều người. Có Thẩm lão gia tử và Thẩm Đại Lang là đủ rồi.
Vừa nghĩ đến đây, vậy thì tối nay là đêm cuối cùng ngủ chung với Thẩm Hi Hòa rồi.
Cố Tiêu nhìn về phía Thẩm Hi Hòa rồi mỉm cười.
Thẩm Hi Hòa cất quần áo và mũ rơm đi: “Muội về lúc nào thì ta sẽ về lúc đó. Nếu không thì sáng ngày mốt ta mới về.”
“Huynh chờ muội làm gì chứ?” Cố Tiêu ngâm nước ngải cứu xong thì leo lên giường. Thẩm Hi Hòa cũng ngồi vào mép giường.
Ngọn đèn dầu trong nhà đã dùng khá lâu, nên ánh đèn có hơi mờ. Thẩm Hi Hòa nghĩ, Cố Tiêu không hiểu, nhưng hắn lại hiểu. Hắn tình nguyện thức dậy sớm, dẫm lên sương sớm đi thư viện, chính là vì muốn ở cùng với Cố Tiêu nhiều thêm một chút.
Thẩm Hi Hòa nói: “Một mình ta về cũng không có ý nghĩa gì. Được rồi, mau ngủ đi.”
Cố Tiêu dịch người vào bên trong: “Bây giờ còn sớm, chúng ta nói chuyện một lát đi.”
“Vậy thì ta sẽ dạy muội đọc thơ?” Thẩm Hi Hòa nghĩ, in nhiều thơ từ như vậy, chắc là Cố Tiêu thích thơ từ rồi.
Cố Tiêu nghẹn lời. Cô đồng ý đọc sách, viết chữ với Thẩm Hi Hòa là vì lỡ như sau này có người hỏi cô sao lại biết chữ, thì có thể lấy cớ nói là Thẩm Hi Hòa dạy cho.
Cũng không phải ban đêm ở chỗ này mà nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt gì.
“Chúng ta nói chuyện gì thú vị hơn đi……” Cố Tiêu trở mình: “Huynh có nghĩ sau khi thi xong thì sẽ làm gì không?”
Trong sách viết sau khi Thẩm Hi Hòa kim bảng đề danh thì vào triều làm quan, bắt đầu làm biên tu ở Hàn Lâm Viện, sau đó từng bước thăng tiến.
Thẩm Hi Hòa “ừ” một tiếng: “Ta muốn làm một vị quan nhỏ, tạo phúc cho bá tánh một phương.”
Cha mẹ, người thân đều ở đây, còn có người mình thích ở bên cạnh bầu bạn, như vậy đã rất tốt rồi.
Trong đầu Cố Tiêu đột nhiên xuất hiện một hình ảnh: sau này Thẩm Hi Hòa được phong Thừa tướng, nói—— “Lúc ban đầu ta chỉ muốn làm một vị quan nhỏ, ta không có chí lớn, ta……”
Cố Tiêu hỏi: “Chỉ muốn làm một vị quan nhỏ sao?”
Thẩm Hi Hòa quay người sang đối mặt với Cố Tiêu: “Tiểu Tiểu, vạn sự khởi đầu nan. Quan chức nhỏ cũng không dễ làm, phải có trách nhiệm với bá tánh. Làm tốt chức trách của một vị quan nhỏ, thì mới có thể làm tốt những chức quan khác. Làm gì có chuyện một bước lên trời chứ.”
Cố Tiêu gật đầu. Đêm tối đen nhưng hai mắt Thẩm Hi Hòa lại sáng lấp lánh: “Vậy thì muội muốn kiếm tiền, muốn để nương có một cuộc sống tốt hơn.”
Có tiền thì mới tự tại, muốn làm gì thì cô cứ làm đó, có thể dạy Linh Đang, có thể thu thật nhiều đồ đệ.
Thẩm Hi Hòa vỗ nhẹ tay Cố Tiêu: “Ta sẽ chăm chỉ đọc sách, để muội và nương có thể ngày ngày hưởng phúc.”
Hắn là nam tử, nhận ân huệ của cha mẹ, huynh trưởng, tẩu tử vẫn luôn chăm sóc cho hắn, tất nhiên là phải đỉnh thiên lập địa.
Cố Tiêu tin tưởng Thẩm Hi Hòa, cô nhắm mắt lại. Người ta đều nói đọc sách là con đường có thể một bước lên mây, nhưng những gian khổ và vất vả trong đó thì có mấy ai thấu hiểu được chứ. “Huynh cứ yên tâm đọc sách là được, chuyện trong nhà huynh không cần lo lắng đâu.”
Không cần lo lắng, nhưng hắn lại muốn lo. Thẩm Hi Hòa không bỏ tay ra, hắn chờ Cố Tiêu ngủ say, rồi lại nắm chặt tay cô hơn.