Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau. Người nhà họ Thẩm thức dậy từ sớm, vệ sinh cá nhân, ăn sáng xong liền mang nông cụ ra đồng làm việc. Bữa trưa do Lý thị cõng Tam Nha mang ra tận nơi. Cứ thế làm việc quần quật, cuối cùng, trước khi mặt trời lặn, toàn bộ lương thực đã được thu hoạch xong và đưa về nhà.
Chu thị nhìn sân đầy ắp lương thực, cuối cùng cũng nở nụ cười trên khuôn mặt vốn nghiêm nghị quanh năm. "Năm nay quả nhiên thu hoạch không ít." Trần thị đứng thẳng người, vội đi tìm tấm bạt, sợ rằng buổi tối trời mưa sẽ không kịp che đậy lương thực.
"Mọi người về trước đi, ta và cha mấy đứa sẽ ở lại trông coi lương thực, Đại Lang cũng ở lại." Chu thị cuối cùng cũng nhớ đến chuyện buôn bán rồi, một ngày kiếm được hơn hai trăm văn lận. Nhưng bà còn phải ở lại đây, nhặt những hạt lúa mì còn sót lại ngoài đồng, rơm rạ cũng phải mang hết về nhà.
Trần thị nói: "Nương, để Đại Oa và con trở về là được rồi, Nhị Oa và Nhị Nha đã lớn rồi, ở lại đây có thể giúp người làm việc." Thẩm Nhị Lang muốn đi bày quán, Đại Nha phải đi theo, Lý thị lại phải chăm sóc con nhỏ, cũng không giúp được gì nhiều, chi bằng trở về.
Về phần Cố Tiêu, Trần thị cũng có chút tư tâm muốn để nàng được nhẹ nhàng một chút, hơn nữa buổi tối khi Thẩm Hi Hòa trở về, Cố Tiêu còn phải hỗ trợ nấu cơm nữa. Chuyện ở Ngự Phương Trai cũng không thể chậm trễ.
Chu thị gật đầu: "Vậy thì Nhị Oa và Nhị Nha cùng chúng ta về nhà cũ, các ngươi đem khoai lang đỏ về đi." Một năm bận rộn, còn phải nộp thuế, phần còn lại mới là để trong nhà ăn. Nhà họ Thẩm năm nay trồng hai mẫu khoai lang đỏ, tổng cộng thu được 340 cân; hai mẫu đậu thì thu được 210 cân. Bốn mẫu đất lúa mì thu được 620 cân, ba mẫu gạo kê thu được hơn 770 cân. Tính đại khái thì sản lượng của một mẫu đất cũng chỉ hơn một trăm cân mà thôi, nhưng Thẩm lão gia tử đã thấy rất mãn nguyện rồi. Ông ngồi trước cửa hút thuốc, hai mắt khép hờ, ngắm đàn chim nhạn phía chân trời. "Các ngươi trở về sớm một chút đi, đừng để trời tối mới về đến nơi."
Lương thực dành ra một phần để nộp thuế, phần còn lại thì toàn bộ để Thẩm Nhị Lang và Đại Oa đẩy xe đi huyện thành. Mấy ngày không ở nhà, trong nhà đã phủ một lớp bụi mỏng. Trần thị cũng không kịp dọn dẹp, lòng nóng như lửa đốt mà vội vã ra ngoài mua thịt. Lý thị giao tiểu khuê nữ cho Đại Nha trông chừng, còn mình thì đi dọn dẹp phòng bếp. Về nhà cũng không được nhàn rỗi, ngày mai phải đi bán bánh cuốn, cũng không thể chỉ bán bánh suông được, nên buổi tối phải kho thịt.
Quầy thịt đã sắp dọn hàng, Trần thị mua được hơn ba cân thịt ba chỉ mang về. "May mà còn kịp, nếu không thì ngày mai không có gì để bán rồi." Ở lại nhà cũ ba ngày, đều là Lý thị hầm thịt, Cố Tiêu có chút thèm đồ ăn ngon. "Đại tẩu, quầy thịt còn có thịt không?"
"Thịt ba chỉ chỉ còn lại chừng này mà thôi, còn có một ít xương sườn, lòng heo, xương heo gì đó, hình như còn có hai miếng thịt dê nữa." Xương sườn ở đây không phải là dẻ sườn, mà là loại nhiều xương ít thịt, nên ít ai muốn mua. Xương cốt thì thịt còn ít hơn nữa, bình thường đều là đồ tặng kèm. Cố Tiêu nghe xong, về phòng lấy tiền rồi đi ra ngoài ngay.
Trời đã sập tối, ông chủ quầy thịt vẫn còn đang bận rộn, cố gắng bán được càng nhiều thì càng đỡ phải mang về. Cố Tiêu nhìn lướt qua, đúng là chẳng còn bao nhiêu. "Còn thừa những gì vậy?" "Còn có hai cân xương sườn, hai cái giò heo, một bộ gan heo, một cân thịt dê......" Cố Tiêu nói: "Ta lấy hết toàn bộ."
Ông chủ quầy thịt gói thịt lại. "Mấy khúc xương này mang về nấu canh uống, không tính tiền, tổng cộng là 40 văn." Cố Tiêu đếm tiền rồi đưa qua. Mua thịt xong, nàng trực tiếp về nhà. Lý thị đang nấu bữa tối, Cố Tiêu xua tay: "Nhị tẩu, để muội làm cho." Lý thị đứng thẳng người dậy: "Sao lại mua thịt rồi?" "Đã bận rộn mấy ngày nay rồi, buổi tối tướng công còn phải đọc sách nữa, phải bồi bổ mới được chứ." Cố Tiêu đem thịt đi ngâm nước: "Nhị tẩu đi hấp cơm đi, để muội đi hầm sườn heo."
Xương sườn ở đây là xương sống lưng heo, loại nhiều xương ít thịt. Xương sườn và giò heo được chặt thành từng miếng nhỏ. Sau khi chần sơ qua, nàng bỏ vào nồi nước hầm, rồi hầm từ từ. Cố Tiêu cho thêm vài thanh củi vào bếp, sau đó ra ngoài sân lấy mấy củ khoai lang to. Khoai lang đỏ chưa được phơi nắng nên chỉ hơi ngọt. Khoai lang đỏ mà nhà họ Thẩm trồng đều có cùi màu đỏ. Cố Tiêu gọt vỏ, sau đó cắt thành từng miếng nhỏ, chờ xương hầm gần chín thì mới bỏ khoai lang đỏ vào.
"Khoai lang đỏ hầm sao," Lý thị ngửi được mùi thơm của thịt, "Hầm ăn có ngon không nhỉ?" Cố Tiêu biết khoai lang đỏ đem đi luộc ăn khá ngon, hầm ăn chắc cũng không tệ. "Nhị tẩu, chờ chín rồi thì tẩu sẽ biết thôi." Bận rộn cả một ngày, mọi người đều đã đói bụng. Lý thị đi múc cơm, Cố Tiêu nhấc nắp nồi lên, múc thịt và xương ra cho vào một cái tô lớn.
Nước hầm có màu nâu. Bởi vì bên trong có giò heo, nên nước canh đã sệt lại. Do hầm trong một thời gian dài, thịt trên xương đã mềm nhũn, chỉ cần chạm nhẹ vào là đã rơi ra. Giò heo hầm lâu nên đã teo lại không ít, da mềm thịt chắc. Bên trong có những miếng khoai lang đỏ, bên ngoài đã hầm đến chín nhừ, dùng đũa tách ra là có thể thấy phần thịt vàng bên trong.
Mỗi người một chén cơm, Cố Tiêu trước tiên múc một muỗng nước sốt, sau đó gắp một miếng khoai lang đỏ, dằm nát rồi trộn chung với cơm. Cuối cùng mới gắp xương sườn và giò heo, cơm thơm, thịt cũng thơm. Thẩm Hi Hòa nhìn Cố Tiêu ăn thế nào thì hắn liền ăn theo thế đó, một muỗng nước sốt, một miếng khoai lang đỏ, sau đó mới ăn xương sườn và giò heo. Hai cân xương sườn cũng đủ cho tám người ăn, hơn nữa còn có giò heo và khoai lang đỏ.
Lý thị cảm thấy ăn rất ngon, khoai lang đỏ vừa thơm vừa ngọt. Đều là nấu thịt giống nhau, nhưng nàng ta chỉ biết đem hầm, ăn vào đã thấy ngán. Nàng ta phải đi theo Cố Tiêu học mới được, không thể cứ ở nhà ôm lấy việc nấu cơm nhẹ nhàng như vậy, dùng thịt mà nấu ra món ăn không ngon chút nào. Thẩm Đại Oa cũng chẳng quan tâm đến khoai lang gì đó, lập tức gắp một miếng xương sườn. Xương cũng đã ngấm vị, hắn trực tiếp dùng tay cầm lên gặm ngon lành.
Một nồi đồ ăn này cũng không ít, cuối cùng thì đến nước canh cũng không còn sót lại, cơm trong nồi và cả cơm cháy cũng đều được ăn sạch sẽ. Thẩm Đại Oa cảm thấy may mắn vì hắn là lão đại, làm việc tốt hơn Nhị Oa, nếu không thì người phải ở lại nhà cũ để nhặt lúa mì sẽ là hắn rồi. Ăn cơm no, thì còn phải làm việc. Trần thị đang băm nhân thịt kho, Đại Oa giúp nhóm lửa... Cố Tiêu đang nấu nước, chuẩn bị tắm rửa.
Thẩm Hi Hòa nhìn thấy, bèn nhận lấy việc này: "Để ta nấu nước cho." Hắn tưởng Cố Tiêu muốn ngâm nước ngải cứu nên mới nói như vậy. Nhưng Cố Tiêu muốn tắm rửa mà: "Không cần đâu, huynh đi đọc sách đi, muội gọi Đại Nha tới đây." Thẩm Hi Hòa cũng không vội gì: "Để ta làm cho, Đại Nha đã mệt mỏi cả ngày rồi, muội cứ về phòng trước đi."
Cố Tiêu hít sâu một hơi: "Muội muốn tắm rửa, huynh... không giúp được đâu." Ánh lửa trong bếp cháy bùng lên, mặt Thẩm Hi Hòa bị ánh lửa hắt vào đỏ bừng. Hắn quay đầu đi ho khan một tiếng: "Trong lu không đủ nước, để ta đi múc nước." Nói xong, Thẩm Hi Hòa xách theo đòn gánh và thùng gỗ ở góc tường, đi tới bên giếng múc nước.
Múc nước xong, Thẩm Hi Hòa liền khom lưng múc nước nóng trong nồi ra: "Muội đi đi, ta lại nấu thêm một nồi nữa, nước không đủ thì muội cứ gọi Đại Nha." Cố Tiêu gật đầu. Ở nhà tắm rửa không thuận tiện, nên nàng chỉ có thể gội đầu rồi lau người. Mà Thẩm Hi Hòa vẫn luôn ở phòng bếp nhìn nước đang nấu trong nồi. Đại Nha tới thì hắn liền múc nước nóng ra, sau đó lại cho thêm mấy gáo nước lạnh.
Cố Tiêu là nữ tử, không giống với hắn. Lúc hắn ở thư viện, tắm bằng nước lạnh cũng được, nhưng Cố Tiêu phải dùng nước ấm. Cố Tiêu tắm non nửa canh giờ, thì Thẩm Hi Hòa cũng ở phòng bếp nấu nước hơn nửa canh giờ. Thấy nước sôi sùng sục, hắn liền đổ vào bên trong thêm một gáo nước lạnh, để nước không còn sôi sùng sục nữa. Tiếng nước và tiếng củi cháy đan xen lẫn nhau. Cuối cùng, Đại Nha cũng tới: "Tiểu thúc, tiểu thẩm đã tắm xong rồi, không cần nấu nước nữa đâu."
Thẩm Hi Hòa gật đầu: "Ừ, cháu vất vả rồi, cháu về nghỉ ngơi sớm đi." Buổi tối ăn không ít, nên Thẩm Hi Hòa cũng không ăn khuya. Hắn đọc sách một lát, liền đứng lên đẩy cửa đi ra ngoài, phòng bên cạnh vẫn còn sáng đèn. Thẩm Hi Hòa mím môi trở về đọc sách, được một lát lại đẩy cửa đi ra ngoài, đèn trong phòng Cố Tiêu vẫn còn sáng. Thẩm Hi Hòa gõ cửa: "Tiểu Tiểu."
Cố Tiêu mang về không ít cọng lúa mì. Nàng phải đem đi ngâm trước, sau đó mới tẩy trắng rồi nhuộm màu. "Hả?" Thẩm Hi Hòa nói: "Không còn sớm nữa, muội ngủ sớm một chút đi." Cố Tiêu: "Lát nữa muội sẽ ngủ, huynh cũng đi ngủ sớm một chút đi." "Nhớ lau khô tóc, buổi tối nhớ đóng cửa sổ lại." Thẩm Hi Hòa thực ra vẫn muốn ăn bữa khuya, ăn hay không ăn không quan trọng, cho dù có uống nước lã cũng được. "Vậy ta về phòng đây."
Cố Tiêu đè cọng lúa mì xuống, nàng lẳng lặng nghe tiếng bước chân bên ngoài. Không có tiếng động nào. Cố Tiêu đi tới trước cửa, mở cửa ra. Thẩm Hi Hòa đang đứng ở cửa, quả nhiên còn chưa đi. Thẩm Hi Hòa giật mình. Hắn lùi về sau một bước: "Tiểu Tiểu, ta......" Cố Tiêu hỏi: "Có phải là huynh đói bụng rồi hay không?" Hắn đói bụng nhưng lại ngại nói, cho nên mới đứng ở cửa.