Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Hi Hòa tối đó đã ăn không ít, nhưng không hiểu sao lại gật đầu đồng ý.
Đêm khuya vắng lặng, bếp nhà họ Thẩm vẫn còn sáng đèn. Cố Tiêu đun nước nóng, nấu một bát mì cho Thẩm Hi Hòa.
Một cân thịt dê thái lát mỏng, vừa nhúng vào nước sôi đã cuộn lại. Mì đã làm xong, Cố Tiêu liền ngồi đối diện Thẩm Hi Hòa, làm bạn ăn cơm cùng hắn.
Thẩm Hi Hòa ăn từng ngụm, hắn hỏi Cố Tiêu: “Muội có muốn ăn không?”
Cố Tiêu lắc đầu: “Huynh ăn đi, muội không đói bụng.”
Nhưng Cố Tiêu lại thèm ăn lẩu, với nước chấm mè đen, đậu phụ, lạc rang giã nhuyễn thơm lừng. Thịt dê ăn kiểu này không ngon lắm.
Ngày mai có thể đi hỏi xem chỗ nào bán hạt mè, chờ tiết trời se lạnh thì làm một nồi lẩu, còn gì tuyệt bằng.
Thẩm Hi Hòa ăn được mấy miếng thì lại nhìn Cố Tiêu. Cố Tiêu không ăn cơm, tất nhiên có thể cảm nhận được ánh nhìn của Thẩm Hi Hòa: “Huynh cứ ăn đi, nhìn muội làm gì?”
Thẩm Hi Hòa: “Ta vẫn luôn nhìn muội sao?”
Cố Tiêu gật đầu: “Đúng vậy đó, ăn được mấy miếng thì lại nhìn muội một cái.”
“Ta không biết.” Thẩm Hi Hòa lại nhìn Cố Tiêu thêm một lần nữa, hắn thật sự không biết mình vẫn luôn nhìn cô.
Thẩm Hi Hòa nói xong thì thản nhiên uống canh. Cố Tiêu cảm thấy tim mình đập có chút nhanh, cô nhìn trái nhìn phải, rồi ho nhẹ một tiếng nói: “Huynh cứ ăn đi, muội về phòng đây.”
Thẩm Hi Hòa: “Được.”
————
Thu hoạch vụ thu kết thúc, mọi thứ lại trở về quỹ đạo bình thường.
Buổi sáng, Trần thị hấp bánh bao, Đại Oa mang đi bán. Thẩm Nhị Lang dẫn theo nữ nhi ra đầu hẻm bán bánh cuốn.
Cố Tiêu chọn mấy thân lúa mì, bện thành mũ, sau đó thì làm tranh bằng lúa mì.
Chiếc mũ nhỏ nhắn và tinh tế, bên trên có may những bông hoa màu xanh nhạt. Nhụy của hai bông hoa làm bằng hạt trân châu, nhìn hết sức tinh xảo và đẹp mắt.
Cố Tiêu chỉ làm một chiếc mũ, mũ rơm bện bằng lúa mì chắc sẽ không bán được giá cao, cho nên cô liền chuyên tâm làm tranh bằng lúa mì.
Đáy là tấm vải lụa trắng, thân lúa mì ở bên trên thì được khâu cố định bằng những sợi tơ. Cố Tiêu làm cả nửa ngày, chờ đến buổi chiều thì phải đi chỗ thợ rèn lấy dao khắc trước, rồi sau đó mới đến hiệu sách.
Linh Đang đã mấy ngày không thấy sư phụ rồi, vừa thấy đã hứng thú bừng bừng mang những món đồ chơi vải nỉ đã làm mấy ngày nay đưa cho Cố Tiêu xem.
Linh Đang trước tiên chỉ học một thứ, nó chỉ làm hình mèo con, mới mấy ngày mà đã tiến bộ không ít.
Mèo con nhìn ngây thơ, mộc mạc, vểnh cái đuôi lên liếm móng vuốt, mắt to, móng vuốt hồng phấn, lông xù xù.
Cố Tiêu nói: “Rất tốt.”
Linh Đang che mặt lại, sư phụ khen mình kìa! Nó đứng thẳng lưng: “Sư phụ, con sẽ cố gắng học.”
Cố Tiêu xoa đầu Linh Đang: “Con cố gắng học là được. Quà bái sư vẫn chưa đưa cho con đúng không? Ta tặng con một bộ dao khắc.”
“Dao khắc ư?” Linh Đang há to miệng: “Sư phụ muốn tặng dao khắc cho con sao?”
Linh Đang đã nhìn qua mấy thứ mà Cố Tiêu làm, cho dù chỉ là một cây quạt bình thường, thì những đường khắc gỗ trên đó cũng rất đẹp. Mà loại kỹ năng này sư phụ lại muốn dạy cho mình kìa.
Cố Tiêu gật đầu: “Chúng ta làm nghề thủ công, đều phải học khắc gỗ. Học khắc gỗ vừa khổ vừa mệt, còn dễ làm tay bị thương, con có muốn học không?”
Linh Đang tất nhiên là đồng ý không chút do dự: “Sư phụ, con sẽ chăm chỉ học!”
Một bộ dao khắc tổng cộng có mười hai cây. Cố Tiêu nói một ít chuyện về khắc gỗ cho Linh Đang nghe, sau đó thì ở bên cạnh Linh Đang vẽ hoa văn.
Cô đã đồng ý với Trần thị là sẽ giúp Thẩm Đại Lang khắc hoa văn lên mấy món đồ gia dụng kia, nên trước tiên cô phải vẽ hoa văn ra trước.
Thẩm Đại Lang thường hay làm giường, tủ và bàn ghế.
Giường chính là giường đôi thông thường, tủ thì có tủ quần áo, tủ đựng bát đĩa, tủ đầu giường. Bàn có bàn tròn, bàn vuông. Thẩm Đại Lang cũng sẽ khắc một chút hoa văn lên trên đó, nhưng mà chỉ là hoa văn tương đối đơn giản.
Cố Tiêu vẽ ra mấy loại, chỉ vẽ thôi còn chưa đủ, còn phải hướng dẫn Thẩm Đại Lang cách khắc gỗ nữa.
So với Linh Đang, Thẩm Đại Lang đã làm mười mấy năm nghề mộc, kinh nghiệm nhiều hơn, học cũng nhanh hơn.
Ở nhà cũ thu xếp lương thực xong, Chu thị và mọi người liền trở về. Thẩm Đại Lang nói rằng học thì phải học cho tốt, cũng không vì Cố Tiêu là nữ tử mà xem thường cô.
Thẩm Đại Lang nghiêm túc lắng nghe, nghiêm túc học hỏi, một đôi bàn tay to đang cố gắng khắc ra những hoa văn tinh xảo: “Muội nhìn thử xem có được không?”
Cố Tiêu vỗ vỗ bản vẽ: “Hơi thô một chút, đại ca. Khắc càng tinh xảo, thì giá bán sẽ càng cao. Đúng rồi, đại ca, huynh có làm qua bình phong chưa?”
Thẩm Đại Lang thành thật lắc đầu.
Luận về đồ gia dụng, Cố Tiêu thích nhất chính là bình phong. Một bức bình phong có thể chia một căn phòng thành hai không gian khác biệt.
Bình phong còn có thể xa hoa lộng lẫy hơn, có khắc gỗ, lụa trơn thêu, vân mẫu, lưu ly, còn có những bức bình phong tráng men.
Các bức bình phong khác nhau đều mỗi vẻ một khác: ngọc thạch chạm trổ tinh xảo, sơn son thếp vàng lộng lẫy, lụa trơn thêu hoa tinh xảo, trang nhã.
Cố Tiêu muốn làm một bức bình phong gấp, đáy có chạm khắc gỗ, mặt trên là thêu Thục, tổng cộng có tám mặt.
Đúng như tên gọi của nó, bình phong có tám mặt, có thể thay đổi hình dạng tùy thích.
Thẩm Đại Lang lắc đầu xong, thì cảm thấy có chút không ổn, hắn bèn nói với vẻ mặt thật thà chất phác: “Ta chưa làm qua, nhưng mà ta có thể học.”
Cố Tiêu gật đầu: “Vậy thì để muội vẽ ra, đại ca cứ làm theo đó là được.”
Tám mặt bình phong có thể tháo lắp, nên không dễ làm như bức bình phong một mặt. Mà trên mặt bình phong là thêu Thục, cỏ cây hoa lá, chim muông đều phải thêu từng cái một, ẩn hiện dưới lớp lụa mỏng, khó mà miêu tả được vẻ đẹp này.
Phải làm đế bình phong, cộng thêm trục xoay có chạm khắc nổi, đúng là không dễ làm. Nhưng Thẩm Đại Lang có nền tảng rất tốt, còn nghe theo lời cô nói, tuy rằng có gặp một ít trục trặc nho nhỏ, nhưng cuối cùng cũng thành hình thành dáng.
Mấy ngày nay Thẩm Đại Lang nhận được vài việc. Lúc đóng tủ quần áo cho người ta, hắn dựa theo hoa văn mà Cố Tiêu đưa, khắc lên trên tủ, còn đánh bóng, nên kiếm được nhiều hơn vài trăm văn.
Thẩm Đại Lang đem tiền giao cho Chu thị. Chu thị đang ngồi xếp bằng trên giường đất, trên người mặc bộ quần áo mới mà Cố Tiêu làm cho bà, ngạc nhiên hỏi: “Sao lại nhiều vậy?”
Thẩm Đại Lang nói: “Vợ Tam Lang có vẽ mấy mẫu hoa văn cho con, con khắc lên trên tủ, nên kiếm được nhiều hơn.”
Cố Tiêu đã làm qua khuôn điểm tâm cho Ngự Phương trai, Chu thị còn để mấy cái khuôn mẫu đó lên trên tủ, thầm nghĩ còn khá đẹp. Bà nói: “Vậy thì con phải cố gắng mà làm, nhận làm nhiều một chút, đừng có để vợ con phải vất vả một mình.”
Thẩm Đại Lang: “Con hiểu.”
Chu thị cất tiền đi: “Được rồi, làm gì thì làm đi.”
Thẩm Đại Lang không tự chủ được mà đứng thẳng người. Đã nếm được mùi vị ngọt ngào, hắn càng làm càng vui, cả buổi trưa đều ở trong phòng làm mộc.
Hắn tự nhận thấy nghề mộc là một công việc tốt, buổi tối liền nói chuyện này với Trần thị, lời nói ra đều là muốn Đại Oa đi theo hắn học nghề.
Trần thị liếc hắn một cái: “Học cái gì?”
Thẩm Đại Lang rụt cổ lại: “Thì học làm đồ gia dụng đó… Đại Oa và Nhị Oa là con trai của ta, ta còn có thể hại chúng nó sao? Sao muội lại nhìn ta như vậy chứ.”
Trần thị nằm xuống, chỉnh chăn cho nữ nhi, sau đó thì nằm quay lưng về phía Thẩm Đại Lang: “Huynh đi hỏi Đại Oa Nhị Oa đi, nếu hai đứa nó đồng ý thì muội cũng không có ý kiến gì.”
Thẩm Đại Lang cười hắc hắc hai tiếng, sáng sớm hôm sau liền đi hỏi con trai.
Đại Oa Nhị Oa mỗi ngày đều đi khắp hang cùng ngõ hẻm, mặt đã phơi đen đi không ít, vừa nhìn lướt qua, thì cũng không dám nhìn lại lần thứ hai.
Thẩm Đại Lang nói xong thì hỏi: “Đại Oa, con thấy thế nào?”
Đại Oa hỏi: “Theo cha học hay sao? Không phải là học với tiểu thẩm à?”
“Cha con dạy cho con mà con còn không chịu sao?”
Đại Oa lau mặt, nghiêm túc nói: “Cha, con cảm thấy vậy cũng được, nhưng mà cha còn phải nhận việc về làm, lại phải dạy thêm hai đứa con chẳng phải quá mệt mỏi sao? Thôi thế này, để Nhị Oa đi theo cha học đi.”
Nhị Oa trừng lớn hai mắt, túm lấy tay áo của Đại Oa: “Ca, huynh là đại ca, huynh theo cha học đi. Ở bên ngoài phải dãi nắng dầm mưa, đệ là đệ đệ không thể để huynh chịu khổ được.”
Đại Oa mặt không cảm xúc nói: “Ta rất vui chịu khổ.”
“Đệ cũng vui…”
Thẩm Đại Lang xem như đã hiểu ra rồi, không đứa nào muốn đi theo hắn học cả, bèn quay về phòng phàn nàn với Trần thị.
Trần thị nói: “Được rồi, hai đứa nó không muốn học thì thôi, huynh cứ lo làm việc của mình là được rồi.”
Thẩm Đại Lang còn chưa từ bỏ ý định: “Nếu không thì để Nhị Nha theo ta học?”
Lần này thì Trần thị trực tiếp cự tuyệt: “Không được.”
“Sao lại không được chứ? Muội chê Nhị Nha là con gái sao? Nhưng mà vợ Tam Lang chẳng phải cũng…”
Trần thị nói: “Muội muốn để Nhị Nha biết chữ.”
Qua năm Nhị Nha mới mười hai tuổi, cũng không cần nó thi Trạng Nguyên gì cả, biết đọc biết viết là được rồi.
“Tiểu Tiêu biết chữ là Tam Lang đã dạy cô ấy, nên muội để Nhị Nha đi theo Tiểu Tiêu học.”
Cuộc sống như vậy, Trần thị đã cảm thấy vô cùng viên mãn rồi. Nàng ta không để ý tới Thẩm Đại Lang đang buồn bực nữa, vỗ về nữ nhi rồi chìm vào giấc ngủ.
Thẩm Đại Lang chỉ có thể tiếp tục làm bình phong, mà Cố Tiêu thì ở trong phòng làm một khung thêu, cắt sợi tơ.