Chương 118

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà Chu không phải kiểu mẹ chồng khó tính với con dâu. Trần thị ra ngoài kiếm tiền, chịu sương gió, còn bà thì ở trong phòng ấm áp, thế thì còn ra thể thống gì nữa.
Cố Tiêu cười nói: “Nếu đã mua cửa hàng rồi, dù không kiếm được tiền thì cũng có thể bán đi, còn có thể lời được một ít. Nếu để chậm một ngày, tức là không kiếm được bạc của một ngày đó.”
Bà Chu bĩu môi: “Chỉ có con là lắm lý lẽ như vậy.”
“Không phải là lắm lý lẽ, con chỉ thấy không thể nào lỗ được. Dù không kiếm được tiền thì còn có đại ca và phu quân mà, con còn có thể mang tiền về nữa. Có nương ở đây, ngày tháng sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt.”
Bà Chu lại thở dài một hơi: “Mua cửa hàng, thì nhà chúng ta cũng sẽ ít ăn thịt đi. Con rất thích ăn thịt còn gì, còn phải làm bữa tối cho Tam Lang nữa……”
Cố Tiêu vội vàng nói: “Nương, con không ăn thịt cũng được mà!”
Bà Chu không nhịn được cười: “Được rồi, ta sẽ để lão đại đi xem cửa hàng. Muốn mua thì cũng phải mua cái tốt một chút, không thể để đến Tết mà một miếng thịt cũng không có mà ăn.”
Bà Chu đưa lại một lượng ba đồng bạc cho Cố Tiêu: “Con mua thêm một ít thịt về đi, ta sẽ đem đi muối.”
Một cân thịt mười mấy văn tiền, một lượng ba tiền có thể mua được rất nhiều. Lại mua thêm muối và ớt về, vậy thì không cần lo mua cửa hàng xong rồi cả ngày chỉ ăn màn thầu cải trắng.
Cố Tiêu cười nói: “Đều nghe theo nương.”
Bà Chu đã lên tiếng, thì Cố Tiêu cũng không tiết kiệm nữa. Cô mua ba mươi cân thịt heo, hai mươi cân xương sườn, hai cái đùi heo, đống này đã tiêu hết một lượng bạc, còn ba tiền dư lại thì mua muối.
Cô lấy tiền riêng của mình ra, mua thêm hai cân ớt.
Trần thị nhìn thấy nhiều thịt như vậy, thì trừng lớn mắt: “Sao lại mua nhiều như vậy, nương có biết không?”
Cố Tiêu nói: “Đại tẩu, là nương kêu muội mua đó. Nương nói năm nay kiếm được tiền, mọi người đã vất vả rồi, nên muối nhiều thịt chút, chúng ta ăn Tết cho tươm tất một chút.”
Bà Chu sẽ không nói những lời này, nhưng Cố Tiêu sẽ nói. Tuy rằng lời hay không làm no bụng được, nhưng nghe xong thì trong lòng cũng thoải mái hơn.
Trần thị vỗ vỗ ngực: “Vậy thì để ta giúp nương muối thịt.”
Bà Chu vẫn như cũ, vẫn là vẻ mặt thường ngày, xắn tay áo bận rộn trong sân. Trần thị và Lý thị đi theo phụ giúp, Nhị Nha thì ở trong phòng trông nom em gái nhỏ.
Lúc ăn cơm, bà Chu nói Thẩm Đại Lang đi tìm cửa hàng: “Vị trí phải tốt, mua được cửa hàng rồi thì lão đại nhanh chóng làm mấy bộ bàn ghế. Con dâu lão đại, chỗ thư viện kia trước cứ nghỉ mấy ngày đi, người một nhà chúng ta cứ ở cửa hàng là được.”
Trần thị dùng sức gật đầu: “Đều nghe nương.”
Bận rộn đã hai tháng, dậy sớm thức khuya, mệt đến nỗi đau lưng mỏi gối. Nhưng mà có cửa hàng rồi, thì dù có bận cỡ nào Trần thị cũng vui vẻ.
Lý thị cũng nói: “Con cũng nghe theo nương.”
Nàng ta không có con trai, nhưng mà thương chồng. Thẩm Nhị Lang đi bày quán không dễ dàng, Đại Nha là con gái, mỗi ngày đều mệt đến nỗi nằm xuống giường là ngủ ngay.
Hơn nữa, tiền kiếm được đều đưa hết cho bà Chu, các nàng cũng không được cầm, thì sao có thể tự nguyện làm việc chứ.
Có cửa hàng rồi, thì cũng không cần phải phơi nắng dầm mưa nữa, có thể ổn định được là tốt. Lý thị đã sớm mong ngóng có được cửa hàng rồi. Sau này Thẩm gia đi Thịnh Kinh, nếu như thực sự tách hộ thì nhị phòng các nàng có thể ở lại Quảng Ninh quản lý cửa hàng này.
Ngay từ đầu, suy nghĩ của Lý thị và Trần thị đã không giống nhau.
Sau khi Thẩm Đại Lang ưng ý cửa hàng nào liền dẫn bà Chu đi xem, chỉ vài ngày sau đã mua được cửa hàng đó.
Cửa hàng ở trong thành, tuy rằng cách Thẩm gia khá xa, nhưng mà vị trí rất tốt, xung quanh có rất nhiều tiệm bán thức ăn.
Cửa hàng vốn dĩ chính là bán thức ăn, phía sau có bếp và một cái giếng. Sảnh cũng rộng rãi, có thể kê được bảy tám bộ bàn ghế.
Chỉ là bàn ghế cũ đều đã dọn đi, nên bây giờ phải làm cái mới.
Có Thẩm Đại Lang, thì cũng không cần lo lắng chuyện bàn ghế.
Thẩm Đại Lang làm hai ngày, thấy bàn ghế không được đẹp mắt cho lắm. Hắn khắc hoa văn rất xấu, dùng hoa văn Cố Tiêu từng vẽ cũng không ổn.
Thẩm Đại Lang cau mày đi tìm Cố Tiêu. Hắn duỗi tay gõ cửa phòng Cố Tiêu: “Đệ muội, là ta.”
Thẩm Hi Hòa đẩy cửa ra: “Đại ca, là đệ.”
Thẩm Đại Lang nhìn Thẩm Hi Hòa, lại nhìn sang phòng bên cạnh: “Ta tìm đệ muội hỏi một chút chuyện về cửa hàng.”
Thẩm Hi Hòa lùi lại một bước: “Đại ca mau vào đi.”
Thẩm Đại Lang vốn dĩ định gọi Cố Tiêu ra ngoài nói chuyện, nhưng nếu như Thẩm Hi Hòa có ở đây, thì cũng không cần kiêng dè như vậy nữa.
Thẩm Đại Lang vào thẳng vấn đề: “Ta muốn nhờ đệ muội giúp vẽ một ít mẫu hoa văn, ta sẽ làm theo đó để đóng bàn.”
Nếu cứ để hắn khắc thì rất xấu, trông thô kệch. Cửa hàng nhà mình, nên Thẩm Đại Lang muốn làm đẹp một chút.
“Những cái khác đệ muội cũng xem một chút đi, còn phải làm một cái bảng hiệu nữa. Chữ của Tam Lang đẹp, cứ viết ra rồi để ta khắc cho.” Thẩm Đại Lang thực sự rất để tâm chuyện cửa hàng.
Cửa hàng mua rồi mà Cố Tiêu vẫn chưa đi xem qua. Các họa tiết trên bàn ghế thế nào cũng phải phù hợp với cửa hàng mới được.
Cố Tiêu nói: “Vậy để muội đi nhìn một chút.”
Thẩm Đại Lang thở phào: “Lão tam, đệ và đệ muội đều đi đi, nghĩ xem nên đặt tên cửa hàng là gì, ta sẽ nhanh chóng làm một cái bảng hiệu.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu. Vừa hay chiều nay được nghỉ ngơi, không có việc gì, hắn liền cùng Cố Tiêu đi xem cửa hàng.
Cửa hàng vốn là một quán rượu, trước cửa là quầy gỗ tối màu, phía trên trống, có thể đặt đồ lên.
Sảnh chính rộng rãi, cửa sổ làm rất lớn, buổi chiều nay thật ấm áp.
Cách bài trí đúng kiểu quán rượu. Bên cạnh quầy rượu có chỗ để đặt bình rượu, trên tường thì dán đủ loại tên rượu.
Cố Tiêu nhìn chung quanh: “Về cơ bản thì không cần thay đổi nhiều, nhưng cần chỉnh sửa các chi tiết.”
Một cửa hàng, nếu muốn gây ấn tượng với khách, thì phải có phong cách của riêng mình.
Tráng lệ, lộng lẫy hay đơn giản, phóng khoáng, hoặc là thêm vào một chi tiết đặc biệt nào đó, để khách đến một lần là nhớ mãi không quên.
Đầu tiên chữ trên tường phải thay đổi. Thư pháp của danh gia không phù hợp, nên Cố Tiêu muốn treo mấy bức tranh làm bằng lúa mì.
Hoa văn trên bàn ghế có thể dùng hoa văn lượn sóng, bàn ghế gỗ màu nhạt, bốn góc có khắc hoa văn lượn sóng, sau đó thì trải khăn trải bàn lên.
Khăn trải bàn màu xanh nước biển, chỉ chiếm một phần ba mặt bàn, mặt trên có hoa văn màu trắng nhạt thêu xen kẽ, hai bên có diềm tua rua rủ xuống.
Ghế là những chiếc ghế dài, bên trên có một tấm đệm đan bằng sợi len.
Mà giữa sân sau và sảnh chính thì có thể treo một tấm rèm lên, có thể cùng màu với khăn trải bàn.
Trên quầy có thể đặt một số thứ, hoa lá sẽ là tốt nhất. Bởi vì là quán ăn, cho nên bày một lọ lúa mì vàng óng là được.
Sau đó là bảng hiệu. Cố Tiêu cảm thấy không cần phải khắc, có thể viết lên vải bạt, rồi vẽ thêm bánh bao, bánh cuốn lên trên đó là được.
Khách vừa nhìn thấy quán ăn Thẩm gia là biết bên trong bán gì.
Những thứ khác thì Cố Tiêu vẫn chưa nghĩ xong, chỉ có thể nghĩ tới đâu làm tới đó.
Cố Tiêu về đến nhà thì trước tiên vẽ hoa văn lượn sóng cho Thẩm Đại Lang, để hắn đi khắc bàn ghế. Sau đó thì ra ngoài mua hai túi lớn lông dê.
Lông dê cần phải tẩy trắng, se thành sợi rồi nhuộm màu, cái này phải tốn vài ngày.
Len sau khi đã nhuộm xong có ba màu: trắng, xanh nước biển và xanh đậm. Cố Tiêu phải dùng mấy sợi len có những màu này để dệt đệm.
Cố Tiêu dệt đệm suốt một ngày. Lý thị nhìn thấy thì trong lòng có chút không thoải mái, nên cố ý đến hỏi: “Tiểu Tiểu, muội xem tẩu có thể giúp được gì cho muội không?”
Dệt đệm và đan áo len cũng không khác nhau nhiều, rất đơn giản. Quán ăn có bảy cái bàn, mười bốn cái ghế dài, nếu chỉ mình Cố Tiêu thì không biết đến khi nào mới xong.
Lý thị có thể giúp đỡ thì còn gì bằng.
Cố Tiêu cười nói: “Muội dạy nhị tẩu.”
Lý thị thêu thùa rất tốt, học đan len cũng rất nhanh. Ban ngày thì ở trong phòng Cố Tiêu âm thầm dệt đệm, dệt một lát lại ngắm con gái nhỏ, lòng thấy rất vui vẻ.
Hai người dệt nhanh hơn so với một người. Đến cuối tháng chín, thì cuối cùng đã dệt được mười bốn cái đệm dài.
Lý thị vuốt ve tấm đệm len mềm mại, rồi áp mặt lên đó: “Tiểu Tiểu, cái này thật ấm áp.”
“Còn thừa một ít sợi len, muội sẽ đan một bộ quần áo cho Tam Nha. Mùa thu mặc vào sẽ rất ấm.” Cố Tiêu đứng dậy cất đệm đi, sau đó thì dùng mu bàn tay chạm vào mặt Tam Nha.
Đứa nhỏ có bộ dáng xinh đẹp, đôi mắt to có thần. Ở trong phòng Cố Tiêu đã hơn nửa tháng, đã sớm quen với cô út của nó. Cố Tiêu vừa chạm vào nó, nó liền mỉm cười.
Lý thị: “Sao lại thế được, lông dê rất đắt……”
“Số len còn lại nhiều như vậy cũng không làm được gì khác. Tam Nha vóc người nhỏ nhắn, dệt cho nó một bộ là thích hợp nhất.” Cố Tiêu kéo tay nhỏ của Tam Nha: “Rèm và tranh để treo lên còn phải làm lại. Đại ca làm xong bàn ghế, thì không bao lâu nữa là có thể khai trương rồi.”
Thẩm Hi Hòa đã viết xong bảng hiệu rồi. Trên tấm vải màu xanh lam viết bốn chữ lớn “Quán ăn Thẩm gia”, Cố Tiêu thì vẽ những cái bánh bao mập mạp và bánh cuốn nhân đầy ắp lên trên đó.
Bảng hiệu đã làm xong, Thẩm Đại Lang vội vàng treo lên trước cửa quán ăn. Trời lạnh, lá trên cây đã rụng một nửa, bị gió thổi xuống đất rồi xoay tròn, bay lượn phấp phới trong gió. Đầu tháng Mười, quán ăn Thẩm gia cuối cùng cũng khai trương.
Vừa bước vào quán ăn là có thể thấy bảy cái bàn dài, hai bên là ghế dài có trải đệm len lên. Trên bàn có phủ một chiếc khăn trải bàn màu xanh lam, trên đó là một cái ống gỗ màu nâu rộng hai tấc, cao một tấc, bên trong có một chồng đũa tre.
Cạnh cửa là một cái quầy gỗ màu nâu sẫm cao ngang eo, trên đó có đặt một cuốn sổ, một cây bút, và một chiếc bàn tính gỗ.
Trên quầy có một cái lọ cắm bằng rơm, bên trong cắm hai cành bông khô, mấy cây lúa mì. Trên tường treo mấy bức tranh bằng lúa mì, trên đó là hình ảnh trâu cày ruộng và những cánh đồng lúa mì.