Chương 119

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các góc đã được quét dọn sạch sẽ, sáng sủa. Vén rèm lên là đến hậu viện, nơi củ cải cùng mấy vại dưa muối được đặt gọn gàng trong góc. Hậu viện có hai gian phòng, một gian dùng để chứa đồ, gian còn lại là phòng bếp. Trần thị đang khom lưng hấp bánh bao bên trong.
“Đệ muội, muội xem canh đã được chưa?” Trần thị bận tối mắt tối mũi. Ngày đầu tiên khai trương, phải làm bánh bao, bánh cuốn, lại còn có canh xương hầm nữa. “Cả dưa muối nữa, múc ra hết đi.”
Trần thị lau tay, “Tiểu Tiểu đâu rồi?”
Lý thị đáp: “Tiểu Tiểu đang ở phía trước dạy Đại oa ghi sổ sách.”
Hai chị em dâu đều mặc quần áo sáng màu, tóc thì quấn bằng khăn vải, trông sạch sẽ, gọn gàng.
Trần thị gật đầu. Quán ăn khai trương, Thẩm Đại Lang vẫn đi làm, Chu thị ở nhà giúp trông Tam nha, còn Thẩm lão gia tử đang chuẩn bị đốt pháo ở phía trước quán.
Lý thị và Trần thị thì nấu ăn trong bếp sau, Thẩm Nhị Lang cùng các cháu trai, cháu gái phụ trách bưng thức ăn và thu dọn chén đũa.
Thẩm Hi Hòa không có ở đây, trong nhà chỉ có Cố Tiêu là người biết chữ. Chu thị bảo Cố Tiêu ghi sổ sách, nhưng kết quả là Cố Tiêu lại đang dạy Đại oa.
Trong lòng Trần thị không nói rõ được cảm giác gì, “Đại oa có thể học được sao?”
“Tiểu Tiểu đã chịu dạy, thì Đại oa chắc chắn sẽ chịu học. Đại tẩu cứ yên tâm đi, chúng ta cứ nấu ăn thật ngon, thật sạch sẽ, điều đó quan trọng hơn nhiều so với những chuyện khác.”
Trần thị gật đầu, “Bánh bao hấp mấy lồng, thịt kho trứng gà dùng làm bánh cuốn đều đã chuẩn bị xong. Canh xương hầm thì để ta xem lại một chút.”
Lý thị cười cười, xoay người bắt đầu bận rộn.
Hậu viện yên tĩnh, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng huyên náo từ phía trước.
Trên bảng hiệu của quán ăn Thẩm gia có treo một tấm vải đỏ. Trước cửa có không ít người vây quanh, trong đó có rất nhiều khách quen của quầy bánh cuốn trước đây.
Đúng giữa trưa, Thẩm lão gia tử tự mình đốt pháo. Trong tiếng pháo nổ “bùm bùm”, ông liền kéo tấm vải đỏ xuống.
Trên tấm bảng viết bốn chữ to “Quán ăn Thẩm gia”. Phía trên là mấy chiếc bánh bao trắng trẻo, mập mạp, phía dưới là những chiếc bánh cuốn trông rất ngon miệng.
Thẩm lão gia tử cầm tấm vải đỏ trong tay, “Chư vị, quán ăn Thẩm gia hôm nay khai trương, mong chư vị chiếu cố nhiều.”
Vừa dứt lời, những người vây quanh liền bước vào quán ăn. Sảnh chính rộng rãi, sáng sủa, trên bàn có hoa văn tinh xảo, phía trên lại còn có khăn trải bàn – những thứ này ở những quán ăn khác không thấy được.
Khách vừa mới ngồi xuống, thì mấy đứa Nhị oa đã đem thực đơn lên.
Ở những nơi khác, ngay cả tửu lầu lớn, cũng đều là tiểu nhị chạy đến giới thiệu món ăn rồi ghi lại. Thực đơn đúng là một thứ mới mẻ.
Trên thực đơn không phải toàn bộ đều là chữ viết, mà còn có hình vẽ minh họa bánh bao và bánh cuốn, có bánh nhân thịt và bánh chay, phía sau thì ghi giá tiền.
Bánh bao chay một văn một chiếc, bánh bao thịt hai văn một chiếc. Tiểu long bao năm văn một lồng, bên trong có mười chiếc bánh bao nhỏ nhân thịt.
Bánh cuốn cũng chia làm loại nhân thịt và loại chay. Thêm trứng gà và thịt kho là hai văn một chiếc, loại chay thì một văn một chiếc.
Canh xương hầm một văn tiền một chén. Khách hàng nhìn món canh xương hầm được vẽ sống động trên thực đơn, bên trong lại có thể thấy thịt và củ cải, “Canh này có thịt, còn có củ cải nữa sao?”
Đại oa gật đầu, “Đúng vậy, canh xương hầm này bên trong có thịt và củ cải trắng, ăn rất ngon, chứ không phải là canh chỉ có nước không.”
“Hai chiếc bánh bao thịt, thêm một chén canh thịt.”
Nhìn thực đơn thuận tiện hơn rất nhiều, chỉ cần nhìn vào là biết có bán những món nào. Với những người biết chữ ít, thì chỉ cần nhìn vào tranh vẽ cũng hiểu, đơn giản hơn rất nhiều.
Khách ngồi ở sảnh chính bắt đầu gọi món ăn, quán ăn Thẩm gia cũng trở nên bận rộn hơn. Đại oa chạy qua chạy lại, chờ khách ăn xong thì ghi sổ lấy tiền. Từng khoản đều được ghi vào, rất nhanh đã viết đầy một tờ giấy.
Qua giữa trưa, lượng người thưa dần. Chờ đến chạng vạng, người tới quán ăn lại nhiều lên.
Bận rộn cho đến giờ Hợi.
Chén đũa phải rửa, bàn phải lau, khăn trải bàn bị bẩn phải đem đi giặt sạch. Chén đũa đã rửa sạch còn phải dùng nước sôi tráng qua một lần. Thật sự đây không phải là công việc dễ dàng chút nào.
Ở phòng bếp bận rộn một ngày, buổi tối còn phải làm những việc này, lưng cũng không thẳng nổi nữa rồi.
Tinh thần Đại oa rất tốt, ôm chặt tráp tiền và sổ sách không chịu buông tay, “Nương, nhanh lên, chúng ta mau về nhà đếm tiền đi.”
Trần thị đỡ eo thở dài, “Đếm tiền gì mà đếm, ta chỉ muốn về nằm ngủ một giấc thôi.”
Cố Tiêu trở về sớm một chút, nàng làm bữa ăn khuya cho Thẩm Hi Hòa, sau đó thì đến phòng Chu thị xem Tam nha.
Tam nha đã ngủ say, trên người đắp một chiếc chăn nhỏ. Chu thị cứ thấp thỏm, đứng ngồi không yên, xoay người chỉnh lại chăn cho Tam nha, “Tiểu Tiểu, sao bọn họ còn chưa về?”
Sao có thể không lo lắng chứ, con trai, con dâu đều ở bên ngoài, đã muộn như vậy rồi.
Cố Tiêu nói: “Bán đồ xong còn phải thu dọn, quét tước, không thể về nhanh như vậy được. Nương, người đừng lo lắng.”
Chu thị đứng lên, “Ta đi nhìn một chút.”
Chu thị mới vừa đi tới cửa, đã nghe thấy động tĩnh từ tiền viện, “Tiểu Tiểu, bọn họ đã trở lại!”
Đại oa đi đằng trước, “Nãi nãi! Chúng cháu về rồi!”
Chu thị nói: “Nói lớn tiếng như vậy làm gì, im lặng một chút cho ta. Sao mà muộn như vậy mới trở về?”
“Phải rửa chén, còn phải chuẩn bị đồ cho ngày mai dùng nữa, chẳng bằng đi bày quán khắp hang cùng ngõ hẻm bán còn sướng hơn.” Thẩm Đại Oa bĩu môi, “Nãi nãi, tiền đã mang về hết cả rồi.”
Chu thị và mọi người vào nhà, mở tráp tiền ra, liền thấy hơn nửa tráp tiền đồng.
“Cái này, nhiều như vậy sao?”
Cố Tiêu kéo tay áo Chu thị, “Nương, người mau đếm thử xem.”
Thắt lưng của Trần thị cũng không đau nữa, nghiêng người nhìn tiền trong tráp.
Chu thị lấy một cuộn chỉ tới, cứ đếm đủ một trăm văn thì xâu lại, đủ một trăm văn lại xâu tiếp.
Một, hai…… Tổng cộng có năm xâu tiền, lẻ 36 văn tiền.
Thẩm Đại Oa nói: “Bán 132 chiếc bánh bao chay, 53 chiếc bánh bao thịt, 64 chiếc bánh cuốn chay, 61 chiếc bánh cuốn nhân thịt, còn có 32 chén canh xương hầm, mười sáu lồng tiểu long bao. Vừa đúng 536 văn tiền.”
Chu thị vừa định mở miệng, Thẩm Đại Oa liền nói: “Trừ đi tiền mua thịt, mì, trứng gà và rau, thì kiếm được 350 văn tiền lời.”
Chu thị sững sờ nhìn tráp tiền, “350 văn đã không ít rồi.”
Trần thị mím môi, một ngày này vất vả thì đúng là vất vả thật, nhưng mà cũng rất đáng giá.
Lý thị cười nhìn trượng phu, đi tới giường đất, ôm khuê nữ lên.
Chu thị lấy ra hai xâu tiền, “Số tiền này các con cứ giữ lại mà dùng. Bận rộn cả ngày rồi, về nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
Trần thị đi qua nhận lấy tiền, “Nương, chúng con nhất định sẽ cố gắng làm việc.”
Chu thị xua tay, “Mau trở về tắm rửa đi, muộn quá rồi.”
Trần thị xoa bả vai, “Nương, người cũng ngủ sớm một chút.”
Từ nhà chính đi ra, ai về phòng nấy.
Trần thị rửa mặt, rửa chân xong, trực tiếp nằm lên giường, đến cả việc xoay người cũng không muốn nhúc nhích.
Thẩm Đại Lang ở nhà làm nghề mộc cả ngày, nhưng không mệt như Trần thị. Hắn nằm bên cạnh Trần thị, “Việc buôn bán trong tiệm có tốt không?”
Trần thị: “Khá tốt.”
Thẩm Đại Lang hỏi: “Vậy khách hàng có khen bàn ghế đẹp hay không?”
Trần thị mặc kệ hắn. Nàng ta ở hậu viện hấp bánh bao, làm bánh cuốn, làm sao biết chuyện ở phía trước quán chứ. “Không biết, huynh không mệt nhưng muội mệt, ngủ đi.”
Thẩm Đại Lang không ngủ được, nhưng Trần thị đã mệt mỏi cả ngày, nên hắn không dám nói chuyện, trằn trọc đến nửa đêm mới ngủ được.
Một bên khác, Lý thị đặt tiểu khuê nữ lên giường, sửa lại chăn rồi cười với Thẩm Nhị Lang, “Mệt mỏi một ngày rồi, mau ngủ đi.”
Thẩm Nhị Lang: “Ta không mệt, muội mệt hơn nhiều.”
Lý thị cười dịu dàng, “Muội cũng không mệt.”
Thẩm Nhị Lang ở tiền viện, nàng thì ở phòng bếp nấu ăn, nên không cảm thấy quá mệt mỏi. Trở về có thể nhìn thấy Tam nha, nàng liền cảm thấy cuộc sống có nhiều hy vọng.
Thẩm Nhị Lang nói: “Ta đi múc nước, muội đi tắm cho dễ ngủ hơn.”
Tuy ngoài miệng nói không mệt, nhưng dù sao cũng đã làm việc cả ngày. Rửa mặt chải đầu xong thì liền lăn ra ngủ. Cố Tiêu mặc dù không nấu ăn, không chạy bàn, nhưng cũng phải nhìn chằm chằm cả ngày, chẳng nhẹ nhàng chút nào.
May mắn là việc buôn bán của quán ăn rất tốt.
Thẩm Đại Oa ghi sổ, Cố Tiêu cũng ghi nhớ trong lòng: bán thức ăn quan trọng nhất chính là phải ngon. Ngày đầu tiên bán được không tệ, lần thứ hai còn đến nữa thì chính là khách quen.
Khách hàng đã ăn qua thì sẽ giới thiệu vị trí quán ăn Thẩm gia cho người khác biết, thì người đến ăn sẽ càng nhiều hơn.
Quán ăn chỉ bán bánh bao, bánh cuốn và canh xương hầm, có thể thêm vào vài món khác.
Nguyên liệu quán ăn chuẩn bị đều bán hết rồi, nên Cố Tiêu chỉ làm bữa ăn khuya cho Thẩm Hi Hòa.
Một chén cơm, hai món ăn kèm, một chén thịt chưng, và một chén trứng hấp.
Để làm thịt chiên giòn thì trước tiên phải thái thịt thành sợi, phải chọn thịt thăn, sau đó phủ một lớp bột khoai lang lên, chiên sơ qua dầu một lần, sau đó bỏ vào lồng hấp.
Trứng hấp rất mềm, rắc thêm thịt băm và hành lá thái nhỏ lên trên, hương sắc đầy đủ.
Cố Tiêu dọn bát đũa lên, “Ăn nhiều một chút.”
Thẩm Hi Hòa cầm lấy đũa, “Quán ăn có bận hay không, muội cũng ăn đi chứ.”
Cố Tiêu đã ăn cơm tối ở quán ăn rồi, ăn canh xương hầm và bánh bao thịt, nên bây giờ không đói bụng. “Muội không đói bụng, huynh ăn đi. Có Đại tẩu và mọi người ở đó, thì cũng không đến lượt muội bận. Việc học ở thư viện có bận lắm không?”
Thẩm Hi Hòa sửng sốt một chút, trợn tròn hai mắt, sau đó lắc đầu, “Không bận. Buổi sáng đi học, buổi chiều ôn lại bài, buổi tối đọc sách, một ngày trôi qua rất nhanh.”
Tan học, Thẩm Hi Hòa cũng không chậm trễ chút nào, lập tức về nhà.
Sau đó thì về nhà để gặp Cố Tiêu.
“Đừng có học quá sức, sức khỏe là quan trọng nhất. Muốn mua sách gì thì cứ trực tiếp mua. Nếu ở hiệu sách không có thì huynh cứ nói với muội, muội sẽ nhờ Trương chưởng quầy tìm giúp.” Cố Tiêu nói với Thẩm Hi Hòa. Bài tập hắn đều làm rất tốt, chỉ sợ tiên sinh trong thư viện dạy không được bao nhiêu.
Thẩm Hi Hòa gật đầu. Tiên sinh đúng là có nói với hắn, nên đọc thêm nhiều sách, còn nói có thể giới thiệu hắn đi tỉnh thành học tập.
“Được rồi, muốn gì thì ta sẽ nói với muội.” Thẩm Hi Hòa mỉm cười, “Muội đừng lo lắng, ta mỗi ngày đều ăn nhiều như vậy, mệt mới là lạ.”
Thẩm Hi Hòa không muốn đi tỉnh thành. Hắn ở thư viện trong huyện thành học tập là tốt rồi, hắn có thể về nhà, có thể gặp Cố Tiêu. Nếu ở tỉnh thành thì một tháng mới có thể trở về một lần.
Cố Tiêu: “Ai lo lắng cho huynh chứ, huynh đừng có suy nghĩ lung tung. Ăn xong thì nhớ rửa bát đũa sạch sẽ.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Được, ta sẽ rửa sạch sẽ.”
Cố Tiêu về phòng, thắp đèn dầu lên, thêu bình phong một lúc rồi mới đi ngủ.