Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôm lột vỏ, bỏ đầu rồi băm nhỏ, sau đó đập bốn quả trứng gà vào, thêm nước và muối. Đợi đến khi cá gần chín thì cho tôm vào hấp. Món tôm hấp trứng này hấp dẫn cả về hương vị lẫn màu sắc.
Xào một món rau xanh, làm thêm món dưa chuột đập dập, rồi nấu một nồi cơm. Còn thịt heo và xương sườn thì đem ngâm vào nước giếng để dành mai ăn.
Chờ Thẩm Hi Hòa về tới, cơm cũng vừa chín.
Cố Tiêu nấu cơm, Linh Đang phụ trách đốt lửa, ngồi cạnh nồi. Nóng thì nóng thật, nhưng mùi thơm cứ bay nghi ngút.
“Sư phụ, sau này con nhất định sẽ cố gắng làm đồ chơi vải nỉ thật tốt, kiếm thật nhiều tiền cho người!” Linh Đang nói lời từ tận đáy lòng.
Nó là học đồ, cũng giống như các học đồ ở Đa Bảo Các, đã ký khế ước bán thân, mỗi tháng sẽ nhận được tiền tiêu vặt.
Trước đây Linh Đang cảm thấy chỉ cần ăn no là được. Sau đó, Trương chưởng quầy cho nó một chỗ ở. Bây giờ lại được theo sư phụ học tay nghề, nó phải làm thật tốt đồ chơi vải nỉ, phải nghiêm túc học chạm khắc gỗ! Cuộc sống tốt hơn trước kia rất nhiều.
Cố Tiêu cười, “Sư phụ có thể tự kiếm tiền. Con cứ học hành nghiêm túc, rồi dành dụm tiền cho bản thân mình.”
Linh Đang muốn đi theo sư phụ cả đời, nhưng chắc vị Thẩm công tử kia sẽ không đồng ý.
Vừa nghĩ tới đây, tiếng gõ cửa vang lên. Linh Đang chạy ra mở cửa, quả nhiên là Thẩm công tử.
Thẩm Hi Hòa thấy Linh Đang thì nhíu mày, “Sư phụ ngươi đâu?”
Linh Đang: “Sư phụ đang ở nhà bếp.”
Thẩm Hi Hòa mang tay nải, sau khi đi vào thì đóng cửa cẩn thận. “Tiểu Tiểu, ta về rồi.”
Cố Tiêu rửa sạch tay, “Huynh về vừa đúng lúc, cơm cũng vừa chín tới.”
“Sáng nay bọn muội đã thuê căn nhà này rồi, hai mươi lượng bạc một năm. Muội muốn mở một tiệm buôn bán nhỏ ở gian trước, nếu không thì ban ngày huynh không có ở đây, muội cũng không biết làm gì cho hết ngày.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu. Tối hôm qua đã quyết định sẽ nghe theo ai rồi, nên hắn không có ý kiến gì.
“Muội muốn bán gì? Bán mì trộn à? Ngày mai ta sẽ xin nghỉ, rồi cùng muội đi mua đồ.”
Cố Tiêu: “Không cần đâu, có Linh Đang đi với muội là được rồi. Huynh cứ yên tâm ở thư viện đọc sách, nơi này cách thư viện gần, đi bộ khoảng ba mươi phút là đến.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Vậy còn chuyện gì khác không, có việc gì cần ta giúp không?”
“Những cái khác thì không cần. Được rồi, mau rửa tay rồi ăn cơm đi.” Cố Tiêu nhấc nắp nồi lên, mùi thơm thức ăn liền bay tỏa khắp nơi.
Tôm hấp trứng thơm mềm, cá kho đậm đà, rau xào vừa miệng, còn có món dưa chuột đập dập giòn tan.
Mỗi người bưng một chén cơm đầy. Đầu tiên múc hai muỗng trứng hấp rồi trộn đều lên, lại rưới thêm một ít nước cá kho vào, chỉ có thể thốt lên một chữ: thơm!
Linh Đang ăn đến quên cả trời đất. Thẩm Hi Hòa gắp miếng thịt bụng cá không xương cho Cố Tiêu.
Cố Tiêu nhìn thịt cá, nhẹ giọng nói: “Huynh ăn của huynh đi, đừng gắp cho muội nữa.”
Mặc dù nói vậy, nhưng nàng vẫn gắp cá bỏ vào miệng.
Thẩm Hi Hòa nói: “Ta ăn đầu cá là được. Trước đây muội có nói, ăn đầu cá bổ đầu óc mà.”
Đó là nàng nói bừa đó.
Cố Tiêu mím môi. Bọn họ ngồi ăn cơm trong nhà chính, có gió thổi vào nên cũng không cảm thấy nóng.
Thẩm Hi Hòa cầm chén cơm, đang cúi đầu gặm đầu cá. Cố Tiêu múc một muỗng trứng hấp.
Đặt vào chén của Linh Đang.
Mặc dù Thẩm Hi Hòa đang gặm đầu cá, nhưng khóe mắt vẫn luôn chú ý đến Cố Tiêu.
Trứng hấp không phải là cho hắn.
Thẩm Hi Hòa đặt chén xuống bàn. Nhưng hắn còn chưa kịp nói gì, thì một muỗng trứng hấp non mềm, phía trên có một miếng tôm màu hồng nhạt, đã được đặt vào chén của hắn.
Cố Tiêu múc trứng hấp cho hắn.
“Buổi tối huynh đọc sách khuya, nên ăn nhiều vào một chút. Ngày mai giờ Hợi huynh mới về sao?” Cố Tiêu nhẹ giọng hỏi: “Nếu giờ Hợi về thì cũng giống như trước đây, muội sẽ làm thêm bữa ăn khuya cho huynh.”
Thẩm Hi Hòa sáng đi tối về, buổi trưa sẽ ở thư viện đọc sách. Hắn gật đầu, “Muội không cần phí sức làm gì cho ta.”
Cố Tiêu lại không cần phí sức nữa. Nàng và Linh Đang ăn gì thì Thẩm Hi Hòa sẽ ăn nấy.
“Muội biết rồi. Vậy ngày mai huynh lấy đệm chăn về.” Cố Tiêu đã đói bụng nửa ngày, giữa trưa chỉ có hai người họ nên chỉ đơn giản ăn qua loa cho đỡ đói.
Cuối cùng cũng được ăn một bữa no bụng.
Ăn cơm xong, Linh Đang chủ động nhận rửa chén, còn Thẩm Hi Hòa thì về phòng đọc sách.
Hắn cảm thấy tây phòng rất tốt, ở ngay bên cạnh Cố Tiêu, ít nhất thì khoảng cách cũng gần như Linh Đang.
————
Sáng hôm sau, Thẩm Hi Hòa đến thư viện.
Giữa trưa hắn ăn cơm xong, thì về học xá thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tối nay sẽ mang về nhà.
Khương Minh Hiên không nghĩ tới ngay cả Thẩm Hi Hòa cũng muốn đi, “Huynh ra ngoài ở làm gì chứ? Chỉ có một mình, ngay cả ăn cơm cũng là một vấn đề.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Không thành vấn đề. Vị hôn thê của ta đã tới tỉnh thành rồi.”
Khương Minh Hiên: “……”
Vị hôn thê đã tới tỉnh thành.
Khương Minh Hiên nhỏ giọng lẩm bẩm lại lời này hai lần, rồi mới hiểu ra đây là có ý gì. Trong lòng hắn có chút phiền muộn, lại có chút ngơ ngẩn, không biết là bởi vì Thẩm Hi Hòa phải đi, hay là bởi vì vị hôn thê của người ta đã tới, chỉ có hắn là người cô đơn lẻ bóng mà thôi.
Mặt Khương Minh Hiên dài như trái khổ qua, “Vị hôn thê ở quê của huynh đã tới tỉnh thành rồi sao?”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Lần này đến cùng với ta.”
Sắc mặt Khương Minh Hiên càng thêm khổ sở, “Biểu muội? Đã ở ba năm?”
Thẩm Hi Hòa: “Ừ.”
Khương Minh Hiên hít sâu một hơi, “Vị hôn thê của huynh đối xử với huynh thật tốt. Nếu không cũng sẽ không đi xa như vậy để tới đây.”
Thẩm Hi Hòa mỉm cười, “Đúng là rất tốt. Bộ quần áo có thêu lá tre kia chính là do muội ấy vá cho ta. Muội ấy nấu ăn cũng rất ngon, làm quần áo cũng rất đẹp.”
Khương Minh Hiên vuốt mặt, “Số huynh thật là tốt……”
Thẩm Hi Hòa nói: “Ừ, đúng là tốt.”
Trước đây Khương Minh Hiên không thể nào hiểu được, Thẩm Hi Hòa có tiền đồ xán lạn, sao lại đính hôn sớm như vậy, hơn nữa lại với một cô nương ở quê. Cho dù có ôn nhu khả ái đến mấy thì cũng chỉ là dân quê. Nàng ta biết chữ ư, hiểu thơ từ ư? Chỉ e trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện củi gạo mắm muối mà thôi.
Bây giờ thì Khương Minh Hiên xem như đã phát hiện ra chỗ tốt của việc đính hôn sớm rồi. Sớm chiều được gặp nhau, về nhà thì có ngay cơm canh nóng hổi để ăn. Dù có đọc sách mệt mỏi thế nào, nhưng khi nhìn thấy cô nương trong lòng, thì mọi thứ đều trở nên đáng giá.
Thật tốt biết bao.
Khương Minh Hiên vỗ vỗ bả vai Thẩm Hi Hòa, “Muội ấy tới đây một chuyến cũng không dễ dàng gì, lại là vì huynh, huynh phải đối xử tốt với muội ấy đó.”
Thẩm Hi Hòa: “Ta biết. Sau này có thời gian thì tới nhà ta làm khách.”
Khương Minh Hiên sờ mũi, “Vậy thì ngại quá. Vậy lúc ta đi sẽ mang thịt và rau qua.”
Hai người quen biết nhau đã nửa năm, tình cảm rất tốt. Khương Minh Hiên còn cảm thấy rất may mắn vì mình ở chung phòng với Thẩm Hi Hòa, nên tất nhiên hắn không thể tay không mà đi được.
Giữa trưa hai người ăn cơm ở nhà ăn trong thư viện, mà Cố Tiêu và Linh Đang thì chỉ đơn giản ăn qua loa, sau đó thì bắt đầu dọn dẹp cửa hàng ở gian trước.
Cửa hàng rộng bằng quán ăn của Thẩm gia. Bên trong có bàn ghế mà chủ nhân trước đây để lại, tổng cộng có sáu cái bàn và mười hai chiếc ghế dài. Nếu muốn mở quán ăn thì phải mua thêm chén đũa và bát đĩa.
Dọn dẹp nhà cửa xong, Cố Tiêu thấy thời gian vẫn còn sớm, nên mang theo Linh Đang đến cửa hàng đồ sứ xem bát đĩa.
Cố Tiêu hôm qua vừa mới đến đây một chuyến, chưởng quầy thấy nàng có chút quen mắt. “Cô nương cứ xem thong thả. Nếu mua nhiều, ta sẽ tính rẻ hơn cho cô nương một chút.”
Đồ sứ trong cửa hàng đều là theo từng bộ, phía trên đa số là hoa văn trơn nhã, thanh hoa, hoa lan, và chủ yếu lấy màu xanh lam làm chủ đạo.
Cố Tiêu mở quán ăn nên chỉ cần dùng sứ trắng bình thường là đủ. Hôm nay nàng tới đây chủ yếu là vì chuyện nung gốm.
Nung gốm, tô màu, nàng không có cách nào làm được. Trương chưởng quầy thì kinh doanh sách vở, cũng không biết phải làm sao.
Cố Tiêu muốn hỏi chưởng quầy cửa hàng đồ sứ xem thử.
Cố Tiêu dạo qua một vòng, muốn nói rồi lại thôi: “Không còn cái nào khác nữa sao?”
Chưởng quầy họ Lưu. Hôm qua Cố Tiêu đã mua ở chỗ hắn sáu cái chén, mười hai chiếc đĩa, một cái tô bằng sứ trắng, còn có sáu chiếc muỗng, đều chọn kiểu dáng đơn giản và tao nhã. Cửa hàng đồ sứ của bọn họ đều là những loại này, đồ gốm rất đơn giản và rẻ. Không biết vị cô nương này có chỗ nào không hài lòng?